. Mà cổ phiếu Kim Thái lại tuột dốc không phanh, tốc độ nhanh, hệt như nhảy lầu. Điều này làm cho Úc Thường Kiện không dám nhìn vào màn hình máy tính.
“Ngay từ khi bắt đầu,chúng ta đã rơi vào bẫy do Nhâm Mục Diệu bày sẵn, cơ mật mà Lương Tử Ngưng trộm được căn bản là giả, những thứ kia căn bản cũng không phải là tư liệu của khách hàng và tình hình tài chính của tập đoàn Nhâm thị.” Nhâm Dịch Tuấn thản nhiên đón nhận sự thật thất bại này, mặc dù từ trong thâm tâm, hắn vạn phần không cam lòng, nhưng thật không ngờ lòng dạ tên Nhâm Mục Diệu lại thâm sâu đến thế, hắn ta tương kế tựu kế, ngược lại coi hắn hệt như một con ngựa (kẻ ngốc nát).
Mắt phượng màu đen tái thâm sâu của Úc Thường Kiện thoáng qua một tia lạnh băng thô bạo, xốc lên cổ áo Nhâm Dịch Tuấn, “Không phải tao đã sớm cảnh cáo mày rồi sao, đối phó với Nhâm Mục Diệu ngàn vạn lần phải cẩn thận, không thể khinh thường! Mày thế nhưng vẫn lơ là qua quýt, thất bại trong gang tấc không nói, còn liên lụy tới tập đoàn Kim Thái, là tâm huyết bao năm của tao! Không trách được Nhâm Thư Trạch lại giao tập đoàn Nhâm thị cho Nhâm Mục Diệu mà không phải mày, mày căn bản chỉ là một tên oắt con vô dụng! Nếu tao có đứa con trai như mày, tao cũng sẽ cảm thấy sỉ nhục……”
Lời của Úc Thường Kiện như gai nhọn, một cây rồi lại một cây đâm vào trong ngực Nhâm Dịch Tuấn. Đôi mắt rét băng của hắn thoáng qua ánh lạnh, sắc bén hệt như băng.
“Đủ rồi!” Cùi chỏ Nhâm Dịch Tuấn dùng lực, đánh rụng tay Úc Thường Kiện, “Ông nói đủ chưa! Đừng tưởng tôi không biết ông có chú ý gì, từ đầu đến cuối đều là ông lợi dụng tôi, cái gì là trợ giúp tôi lấy lại quyền kinh doanh của tập đoàn Nhâm thị chứ, thật ra ông luôn mơ ước cái xí nghiệp khổng lồ đó, ông chẳng qua là mượn tay tôi giúp ông nhét nó vào túi mà thôi. Ha ha…… Từ đầu đến cuối, tôi chỉ là con cờ mặc ông tùy ý điều khiển.”
“Mày nghĩ vậy sao?” Giữa đôi mắt tối lạnh của Úc Thường Kiện vụt sáng nên ý cười lạnh lùng, giễu cợt nói: “Có thể bị tao lợi dụng? Vậy cũng phải xem người đó có bản lĩnh hay không chứ. Mà mày? Một kẻ ngu ngốc, tao căn bản cũng không thèm lợi dụng mày! Mày mau nhanh chóng đi cầu cạnh Nhâm Mục Diệu đi, bảo nó giơ cao đánh khẽ, nhường cho tập đoàn Kim Thái một con đường sống……”
Bản tính của con người thật sự rất đáng ghê tởm, đến lúc này tên “chủ mưu” đã lộ ra gương mặt thật chỉ biết quan tâm đến ích lợi của bản thân, đuôi lông mày sắc bén của Nhâm Dịch Tuấn giương lên, “Ông bảo tôi đi cầu cạnh Nhâm Mục Diệu?” Khóe miệng Nhâm Dịch Tuấn hiện lên một nụ cười tà nhàn nhạt, dường như đây là chuyện cười hay nhất hắn từng nghe, “Bảo tôi cầu xin nó, trừ phi tôi chết!” Hắn nghiến răng nghiến lợi bức ra mấy chữ này, băng cứng hiện lên giữa đôi mắt đen tối.
Cao ngạo cuồng vọng như Nhâm Dịch Tuấn sao có thể dễ dàng cúi đầu chứ.
Chương 194: TRUNG CUỘC CỦA BÀN CỜ*
(*): ta không có viết sai chính tả đâu nhé, QT cùng convert đều ghi vậy đó nha ^^
“Mày nhất định phải quỳ xuống cầu xin Nhâm Mục Diệu cho tao!” Úc Thường Kiện cáu kỉnh ra lệnh.
“Tại sao?” Nhâm Dịch Tuấn hếch mày, “Ông dựa vào cái gì mà ra lệnh cho tôi? Tập đoàn Kim Thái đóng cửa cũng được, bị Nhâm thị thu mua cũng tốt, đều là do ông gieo gió gặt bão! Ai bảo ông tham lam như thế, mơ ước có được Nhâm thị, còn muốn động vào lông mao trên đầu cọp. Ông bây giờ, không đáng cho người ta đồng tình chút nào, tôi chỉ muốn tặng cho ông hai chữ gọi là tiễn đưa —— đáng đời!”
“Mày…… Mày dám dùng cái giọng điệu này nói chuyện với tao?!” Úc Thường Kiện giận đến đỏ mặt lên, lui về sau hai bước, “Mày biết tao là gì của mày không hả, sao mày dám nói chuyện với tao như vậy!”
Nhâm Dịch Tuấn quay đầu lạnh lùng liếc ông ta một cái, khinh thường miệt thị nói: “Nếu không phải ông và mẹ tôi có chút giao tình, nếu không phải vì nể mặt mẹ tôi, tôi còn lâu mới gọi ông một tiếng chú Úc!”
“Cái thằng con bất hiếu!” Úc Thường Kiện cắn môi tức giận mắng ra miệng, giận đến há mồm thở dốc, đôi mắt u tối lạnh băng trợn tròn, “Tao là cha của mày!” Hắn bật thốt lên.
Nhâm Dịch Tuấn nghe ông ta nói, đầu tiên hơi ngẩn ra, sững sờ mấy giây, sau đó cười ha hả ra tiếng, “Ha ha……” Hai vai hắn lay động, cười đến không thể kiềm chế, “Đây là chuyện cười dở nhất mà tôi từng nghe, không ngờ ông lại vì tập đoàn Kim Thái mà đến con trai cũng dám nhận bừa, ha ha……” Truyện Tiên Hiệp – -Y
Giấu giếm bí mật nhiều năm, dưới cơn tức giận Úc Thường Kiện lẽ dĩ nhiên bật thốt lên. Đã giấu giếm nhiều năm như vậy rồi, Nhâm Thư Trạch và Nghiêm Anh Từ cũng đã qua đời, nên cho hắn biết thôi.
“Tao không lừa mày, đó là sự thật .” Úc Thường Kiện tỉnh táo nói: “Năm đó, tao và mẹ mày từ hồi còn học trung học vốn đã yêu nhau tha thiết rồi, tình cảm của chúng tao luôn luôn rất tốt. Nhưng, về sau tao lại nằm trong danh sách được cử đi nước ngoài làm nghiên cứu sinh. Đợi đến khi tao về nước, thì biết được mẹ mày dưới áp lực của gia tộc, đã không thể đợi tao về, đành phải gả cho Nhâm Thư Trạch. Mà Nhâm Thư Trạch lại cũng là yêu thương bị ngăn cách, ông ta thích con gái của tổng giám đốc tập đoàn Dương Thị. Trong lúc quá đau lòng,