bà ấy tới tìm tao, tình cảm nhiều năm trước vẫn còn tồn tại, cho nên tao và mẹ mày đã thường xuyên gặp mặt nhau, sau đó thì có mày. Vốn cho là khi có sự xuất hiện của mày, Nhâm Thư Trạch sẽ có chút quan tâm thêm tới gia đình, nhưng không có, ông ta không tiếc phá đổ đi tập đoàn của chính mình, càng thêm có lý do đẩy mày ra, cùng với Dương Tâm Nguyệt kết hôn.”
“Hừ!” Nhâm Dịch Tuấn cười khẽ một tiếng, “Lý do thật tuyệt vời, ông đã trở về nước, vậy tại sao mẹ tôi không đáp ứng ly hôn với ba, quang minh chính đại ở bên ông thật vui vẻ?”
“Bởi vì ngay từ khi gả vào nhà họ Nhâm, ký kết cái hiệp nghị kia, thì sau khi ly hôn, bà ấy sẽ không được có bất cứ thứ gì từ tập đoàn Nhâm thị. Nhưng mày là con trai trưởng, cho nên mày có quyền thừa kế, sau khi ly dị, quyền thừa kế của mày lập tức sẽ rơi vào khoảng không……”
Sắc mặt Nhâm Dịch Tuấn càng ngày càng tối và lạnh, đôi mắt đen âm trầm bắn ra tán loạn những luồng sáng sắc bén, “Tài sản? Tất cả đều là vì tài sản! Nếu ông thật lòng yêu Nghiêm Tâm Từ*, nếu Nghiêm Tâm Từ thật lòng yêu ông, hai người còn có thể để ý đến tài sản tập đoàn Nhâm thị sao? Cái gọi là tình yêu giữa hai người các người, đều đã bị mấy thứ lợi ích ăn mòn đến một điểm nhỏ cũng không còn. Thì ra, tôi chỉ là một con cờ để hai người các người tranh đoạt nhằm có được Nhâm thị mà thôi! Ha ha……” Nhâm Dịch Tuấn ngẩng đầu lên, khiến ý lạnh trong đáy mắt quay trở về, hắn cười, bận tâm, buồn bã ——
(*): convert cùng QT lúc ghi “Nghiêm Anh Từ”, lúc ghi “Nghiêm Anh Từ”, mình nghĩ không nên sửa nên giữ nguyên
Sự thực quá bi thương, Nhâm Dịch Tuấn chẳng qua cũng chỉ là công cụ để cha và mẹ hắn tranh đoạt được tài sản.
Sự hiện hữu của hắn thì ra là thấp hèn và bi thương như thế, nhỏ bé đến thế……
Hắn vẫn cho là chính người đàn bà Dương Tâm Nguyệt kia đã đoạt đi ba của hắn, khiến hắn thật hận thật hận. Còn cho rằng Nhâm Mục Diệu cướp đi tập đoàn Nhâm Thị của hắn, thì ra nó vốn không thuộc về hắn.
“Ha ha….. Kế hoạch rất hoàn mỹ, nhưng thất bại trong gang tấc, nói vậy Nhâm Thư Trạch đã biết tôi không phải là con trai của ông ta, nên ông ta mới không giao quyền thừa kế Nhâm thị cho tôi.”
Nghe đến đó, đôi mắt Úc Thường Kiện vụt lên tia sáng tàn bạo, “Hừ! Thật không ngờ Nhâm Thư Trạch đã sớm lập di chúc, hại tao tốn công vô ích, tốn cả đống tiền thuê sát thủ giết ông ta!”
“Là ông giết chết ba tôi?” Đôi mắt đen của Nhâm Dịch Tuấn toát lên vẻ căng thẳng, giọng nói nhất thời đề cao mấy dexiben.
“Ông ta không phải ba của mày, tao mới phải! Nhâm Thư Trạch thật sự rất biết dụng kế, đã dùng lời ngon tiếng ngọt mê hoặc mẹ mày, muốn bà ấy chủ động nói ra thân thế của mày. Ông ta cố ý lấy lòng mẹ mày, lạnh nhạt với Dương Tâm Nguyệt và Nhâm Mục Diệu, bảo vệ an toàn của bọn họ. Nhân lúc mẹ mày còn chưa hoàn toàn bị mê hoặc, tao thừa dịp họ ra nước ngoài du lịch, thuê sát thủ……”
Đôi mắt Nhâm Dịch Tuấn bắn ra tán loạn những gai băng bén nhọn, hắn tiến lên níu lấy cổ áo của Úc Thường Kiện, “Là ông! Chính ông đã giết mẹ tôi!”
“Ai bảo ả đàn bà kia quá ngu xuẩn, lại dám dùng chính bản thân mình chắn đạn cho Nhâm Thư Trạch……”
“Ha ha……” Biết được tất cả chân tướng, Nhâm Dịch Tuấn điên cuồng cười lớn, tay nới lỏng, bước chân vô lực lui về phía sau.Cảm giác ấm ức không cam lòng không ngừng sinh sôi trong lòng hắn, giờ phút này, cái khí thế đè nén tích tụ trong nhiều năm ấy, không ngờ khi sự thật được tiết lộ đã lập tức bị ép xuống, có ai ngờ một kế hoạch tỉ mỉ, bày ra lâu như vậy, mỗi ngày đều tính toán, nhằm có được tập đoàn Nhâm Thị, nhưng nó căn bản không phải là của hắn.
Qua nhiều năm như vậy, hắn ép chính mình trở nên mệt mỏi như vậy, nặng nề như vậy.
Thật bi thảm, thật buồn cười……
“Mày cười cái gì?!” Nhâm Dịch Tuấn tùy ý điên cuồng cười loạn ra tiếng, khiến Úc Thường Kiện nghĩ không thông.
“Tôi đang cười mình thật bi ai! Mãi ngu ngốc bị ông lợi dụng, còn hồn nhiên không biết, ông nói xem…… Tôi có khờ không, có ngốc không?”
Nhâm Dịch Tuấn muốn ra khỏi phòng làm việc của ông ta, Úc Thường Kiện tiến lên một bước ngăn cản hắn lại, “Bây giờ tao là cha ruột của mày, nên có quyền ra lệnh cho mày đi cầu xin Nhâm Mục Diệu bỏ qua cho tập đoàn Kim Thái, phải biết tập đoàn Kim Thái về sau sẽ là của mày ……”
“Đủ rồi!” Nhâm Dịch Tuấn không có kiên nhẫn nghe ông ta tiếp tục nói nữa, hắn vòng qua, đi về phía cửa, “Ông lo mà chuẩn bị đóng cửa tập đoàn Kim Thái đi! Bắt đầu từ bây giờ, tôi muốn vì mình mà sống.”
“Mày…… Thằng khốn! Uổng công tao nuôi mày, thế mà mày lại muốn phá tan công ty của chính cha mình, mày thấy chết mà không cứu……” Tiếng nhục mạ từ trong phòng làm việc truyền ra.
Nhâm Dịch Tuấn ngoảnh mặt làm ngơ, bước nhanh, lúc này hắn nên rời đi thôi. Hắn cần tìm một nơi suy nghĩ thật kỹ, thật rõ.
Chương 195: MỘT VỞ KỊCH HAY
“Soạt ——” một tiếng.
Tiếng động thật nhỏ đã đánh thức Kiều Tâm Du, “Ư……” Kiều Tâm Du mở ra đôi mắt mơ màng, duỗi cái lưng mệt mỏi, nhất thời cảm thấy toàn thân một trận đau nhức đánh tới, cánh tay vung đánh khối cơ bắp cứng rắn bên cạnh.
“Em muốn mưu sát chồng sao?” Bên cạnh truyền đến một tràng âm