n không lây được cho Phương Đình. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Hắn nhìn vẻ vui mừng của Kiều Tâm Du, sắc mặt càng thêm xám xịt, mặc dù sự thật này có chút tàn khốc, nhưng hắn phải nói cho cô biết, để cô lựa chọn, “Tâm Du, nếu em sinh đứa bé này, sẽ nguy hiểm đến tính mạng.”
“…” Kiều Tâm Du sửng sốt, nụ cười sáng lạn nhất thời cứng đơ, “Anh có ý gì?”
“Viên đạn nằm ngay giữa khe phân cách hai bán cầu trái phải, bây giờ nếu lấy đạn ra, tỷ lệ thành công cực kỳ thấp. Hơn nữa, trong thời kì mang thai, thân thể sẽ càng tiết ra hóc- môn, kích thích đến não, viên đạn nằm trong đó có thể khiến em bị xuất huyết trong…”
“Đừng nói nữa! Đừng nói nữa!” Kiều Tâm Du bịt chặt lỗ tai của mình. Cô vốn nghe được một tin tức tốt đến mức muốn hoan hô nhảy nhót, giờ lại lập tức đẩy cô vào địa ngục, cô không chịu nổi sự chênh lệch cứ như nước sông so với mặt biển này. Chua xót trong tâm lan tràn đến chóp mũi, đôi mắt cô nóng lên, nước mắt chảy xuống.
“Tâm Du, em tỉnh táo một chút…” Phương Đình an ủi cô, tự trách, cúi đầu, “Là anh vô dụng, không có năng lực cứu em!”
“Anh Phương Đình, không phải lỗi của anh!” Kiều Tâm Du chớp mắt, lệ cứ thế tuôn rơi, “Bây giờ có hai con đường để em chọn đúng không? Một là, lấy bỏ đứa bé này, bảo đảm an toàn của mình. Hai là, mạo hiểm lưu lại đứa trẻ, mà điều này có thể khiến em tùy thời có thể chết cùng, liều lĩnh sinh nó ra.”
Phương Đình gật đầu, “Anh vẫn chưa nói chuyện này với Nhâm Mục Diệu. Nếu nói cho anh ta biết, anh ta có thể sẽ thay em lựa chọn, mặc kệ em hiểu lầm.”
“Đúng!” Nước mắt lẳng lặng rơi, Kiều Tâm Du bình thản nói: “Anh ấy sẽ ép em bỏ đứa bé này, giống như lần trước, lấy xuống đứa bé bị chứng Đường Thị Tổng Hợp.”
Kiều Tâm Du dán tay thật chặt vào bụng, dường như khi cô làm vậy, sẽ có thể cảm nhận được sự tồn tại của đứa nhỏ, “Anh Phương Đình, em muốn đứa bé này. Em đã mất đi một đứa con, lần này, em nhất định phải bảo vệ nó thật tốt…”
Phương Đình không ngờ cô sẽ lựa chọn điều này, “Tâm Du, vậy tính mạng em sẽ nguy hiểm! Em không thể liều lĩnh…”
Chân Kiều Tâm Du run bần bật, dịch chuyển, đi tới băng ghế bên cạnh, “Em chỉ biết các anh ai cũng muốn bức em tổn thương tới con mình, các anh đều là đồ bại hoại cực kì!”
“Tâm Du, đừng nên kích động!” Giọng Phương Đình chậm lại, khuyên cô, “Em phải suy nghĩ kĩ một chút, Nhâm Mục Diệu sẽ đáp ứng em mạo hiểm tính mạng mình sinh ra đứa trẻ này sao? Em nhẫn tâm để anh ta chịu đựng áp lực tâm lí, bất cứ lúc nào cũng có thể mất em sao?”
Chương 209: KHÔNG CẦN TỰ TRÁCH
“…” Kiều Tâm Du trầm mặc ôm lấy hai chân, co người lại, nước mắt lẳng lặng trượt qua khuôn mặt tái nhợt, tạo thành một dòng suối nhỏ, chậm rãi chảy xuôi…
Trầm mặc hồi lâu, Kiều Tâm Du bỗng dưng ngẩng đầu, đôi mắt trong suốt bị những giọt lệ rửa sạch càng thêm trong ngần, “Anh Phương Đình, giúp em một việc, có được hay không? Em muốn…”
Phương Đình lẳng lặng nghe Kiều Tâm Du nói qua kế hoạch của mình, sắc mặt ngày càng nặng nề, “Tâm Du, em thật muốn làm vậy sao?”
“Ừ!” Kiều Tâm Du nặng nề gật đầu, kèm theo là những giọt lệ xoay động trong hốc mắt chảy xuống nền đất, “Anh nói rất đúng, em không đành lòng để Mục Diệu khổ sở chọn lựa, càng không đành lòng để anh ấy hốt hoảng lo sợ vì em, quyết định này có lẽ thật tàn nhẫn với anh ấy, song em lại muốn giảm sự tổn thương đối với anh ấy xuống mức thấp nhất.”
“Tâm Du…” Phương Đình vốn còn muốn khuyên cô một phen, nhưng vừa muốn nói lại thôi, một sự chua xót lan tràn trong lòng hắn.
“Anh Phương Đình, anh sẽ giúp em? Đúng không?” Đôi mắt sáng ngời của Kiều Tâm Du nhìn Phương Đình, lấp la lấp lánh, lộ ra vẻ chờ đợi tha thiết.
Phương Đình dường như thỏa hiệp, thở dài một cái thật sâu, vươn tay xoa xoa đầu Kiều Tâm Du, “Em thừa biết anh không có cách nào cự tuyệt em mà.”
“Thật xin lỗi.” Kiều Tâm Du ngẩng đầu lên, cười nhạt một tiếng, “Lần này lại làm phiền anh rồi.”
Ánh mắt Phương Đình hơi chậm lại, cảm thấy ba chữ “thật xin lỗi” rất chói tai, hắn dịu dàng: “Tâm Du, anh vĩnh viễn sẽ bảo vệ em, xem em như người nhà mà bảo vệ, cho nên, sau này em đừng nên nói “thật xin lỗi” với anh, có được không?.”
Kiều Tâm Du gật đầu, song ngoài miệng lại nói: “Nhưng, anh tốt với em như vậy, khiến em cảm thấy không biết phải làm thế nào… đáy lòng em lại thêm một phần áy náy với anh, cho nên…”
Phương Đình không ngờ rằng mình đối xử tốt với cô, sẽ mang đến cho cô áp lực, xem ra hắn nghĩ không chu toàn, cũng đã nhiều năm như vậy, hẳn là nên nói cho cô biết chân tướng rồi, mặc dù Phương Đình biết Kiều Tâm Du có thể sẽ không tha thứ cho hắn, kể từ nay cô sẽ không bao giờ để ý đến hắn. Nhưng, Phương Đình vẫn mãi gánh điều bí mật này trên lưng, đáy lòng làm sao lại không đầy ắp đau khổ.
“Tâm Du, em không cần cảm thấy có lỗi với anh, tất cả những việc anh làm đều là tất yếu, bởi vì cậu bé trai mà mẹ em cứu chính là anh!” Phương Đình rốt cuộc đã có dũng khí nói ra, khối đá lớn vẫn đè nặng trong lòng hắn cuối cùng đã có thể dời đi.
Kiều Tâm Du sững sờ, mặt cứng ngắc không có lấy một tia biểu tình, nước mắt cũng đình chỉ lưu động, “Anh nói… anh ch
