Pair of Vintage Old School Fru
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210525

Bình chọn: 8.00/10/1052 lượt.

ính là cậu bé trai mẹ em cứu năm xưa.” Kiều Tâm Du hít thật sâu một hơi khí lạnh, trống ngực đập loạn vẫn chưa bình thường lại.

“Ừ! Tâm Du, thật xin lỗi, anh đã giấu em bấy lâu nay, đến bây giờ mới nói cho em biết… Bởi vì anh sợ một khi nói cho em biết chân tướng, em sẽ xa lánh anh…”

“Không đâu!” Khuôn mặt Kiều Tâm Du đã thoáng hiện lên một nụ cười thản nhiên.

“Làm sao có thể? Cũng vì anh, mẹ em mới qua đời, em mới trở thành cô nhi, chịu đủ mọi ngược đãi của mợ và chị họ… Cuộc đời của em đều là vì anh mới trở nên tồi tệ, anh là kẻ đầu sỏ gây nên…” Phương Đình thật giống như phát tiết, đem mọi sự áy náy tự trách cất giữ bấy lâu nay trong tim mình nói ra.

“Không!” Kiều Tâm Du lắc đầu, “Nếu mẹ em biết bà ấy đã dùng tính mạng cứu về một cậu bé giờ đã xuất sắc như thế này, mỗi ngày đều có thể cứu thật nhiều người, em nghĩ bà sẽ rất vui mừng. Phương Đình, anh đừng nên tự trách, mọi chuyện đều không phải lỗi của anh, anh không cần đặt tất cả mọi sai lầm trên người mình, quá nặng nề… Hãy vì mình mà thả xuống đi, có được không?”

Kiều Tâm Du rốt cuộc hiểu rõ tại sao một người đàn ông xuất sắc như Phương Đình lại chủ động đến gần cô, lúc đó cô mới vừa ra tù, nhỏ bé như vậy, hèn mọn đê tiện đến thế. Mà Phương Đình dù biết được cô đã từng ngồi tù, vẫn không như những người khác, khinh thường cô, đôi mắt anh chỉ có ấm áp và đau lòng.

“Tâm Du, anh biết em đang khuyên giải anh, nhưng…” Phương Đình cúi đầu, che giấu khoản thâm tình lộ rõ trong đáy mắt, “Anh đã quyết định, đời này nhất định phải bảo vệ em thật tốt… Hãy để anh trở thành người nhà của em đi, có được không?”

Phương Đình khó khăn thốt ra hai chữ “người nhà”, bởi vì hắn đã thông suốt, trái tim Kiều Tâm Du đã bị Nhâm Mục Diệu chiếm cứ rồi, căn bản là không dung chứa được hắn. Hắn cũng không muốn trở thành nỗi phiền toái của Kiều Tâm Du, cho nên hắn lựa chọn lặng lẽ thối lui, đứng trong một góc tối, nhìn cô hạnh phúc là tốt rồi.

“Được! Anh vẫn luôn là Anh Phương Đình của em, bây giờ không đổi, sau này cũng không bao giờ thay đổi.”

Có lẽ cứ như vậy, việc hai người gặp nhau, bên nhau sẽ càng thêm tự nhiên.

Nhâm Mục Diệu gọi điện cho chị Vương, sau đó bấm điện thoại, giao phó một ít công việc ở công ty, ra lệnh cho phụ tá sửa sang lại tốt giấy tờ hắn cần phê, mang trực tiếp tới bệnh viện.

Hiện giờ Kiều Tâm Du nằm viện, hắn căn bản cũng không có ý định đi làm, cho dù người ở trong phòng làm việc, tâm cũng vẫn không yên, cho nên hắn trực tiếp quyết định mấy ngày này sẽ không đi làm, ở lại đây chăm sóc Kiều Tâm Du.

Nhâm Mục Diệu trực tiếp vào phòng bệnh, cảm giác tức giận là lạ, thật nặng nề. Liếc mắt nhìn một cái, thấy gương mặt hai người bọn họ đều tối đen, “Chuyện gì xảy ra vậy?” Nhâm Mục Diệu thấy gương mặt thanh lệ tao nhã của Kiều Tâm Du có vệt nước mắt, bỗng chốc tức giận ầm ầm, đưa tay nắm lấy cổ áo của Phương Đình, “Nói! Sao anh dám khi dễ Tâm Du, khiến cô ấy khóc hả!”

Thấy Nhâm Mục Diệu đã vung mạnh quả đấm trong tay, Kiều Tâm Du hoảng hốt, “Mục Diệu, ngừng tay! Anh ấy chỉ nói cho em biết mình mang thai thôi.” Lời vừa ra khỏi miệng, Kiều Tâm Du lập tức hối hận. Cho hắn biết cô đã mang thai, vậy lúc ly biệt sẽ càng thêm khó khăn? Truyện Tiên Hiệp – -Y

“Cái gì?” Đôi mắt tối lạnh của Nhâm Mục Diệu lóe ra ánh sáng sáng ngời, “Tâm Du, em mang thai? Anh sắp làm cha sao?” Hắn kích động nói, giọng cao lên.

Kiều Tâm Du ảo não nhíu mày, lệ tích tụ đầy trong hốc mắt chợt rơi xuống, “Ừ!” Cô gật đầu một cái.

Nhâm Mục Diệu thấy cô khóc càng ngày càng kịch liệt, hoảng hốt, vội vàng dùng đầu ngón tay ấm áp, êm ái lau chùi những giọt lệ lạnh băng, “Sao lại khóc?”

“Tại vui quá!” Kiều Tâm Du không dám tưởng tượng, giờ phút này Nhâm Mục Diệu mừng rỡ đến thế, một khi tất cả đều tan vỡ, hắn sẽ thế nào? Sẽ trở thành một con người hoàn toàn đối lập với vẻ sáng ngời của hiện giờ ư? Nghĩ đến đây, trái tim Kiều Tâm Du xoắn chặt.

Chương 210: CHỈ SỢ KHÔNG CÒN KỊP NỮA

Mặc dù ngoài miệng nói mình rất vui, nhưng trên mặt cô lại phủ đầy vẻ u buồn, cô không muốn Nhâm Mục Diệu thấy mình bi thương, nên đưa hai cánh tay ra quàng Nhâm Mục Diệu vào lòng.

Phương Đình liếc mắt nhìn Nhâm Mục Diệu và Kiều Tâm Du đang ôm nhau thật chặt, bọn họ thật sự rất xứng đôi, giống như trời cao đã sớm nhận định hai người họ là một cặp. Hắn chậm rãi lui ra ngoài, để không gian này lại cho hai người họ.

“Tâm Du, anh rất vui, anh lại sắp làm cha…” Nhâm Mục Diệu kích động, không ngừng nói, bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên bụng Kiều Tâm Du, “Lần này, chúng ta nhất định phải bảo vệ tốt đứa nhỏ.”

Bên tai truyền đến lời nói dịu dàng của Nhâm Mục Diệu, nếu đổi lại là bình thường, xương Kiều Tâm Du đã sớm mềm nhũn, trái tim cũng muốn hóa thành nước. Nhưng, giờ phút này, trong lòng cô đang ngưng kết một khối băng cứng, nó nặng nề đè ép lên cô, khiến cô hít thở không thông, góc cạnh sắc bén của khối băng kèm theo mỗi một nhịp đập của trái tim mà đâm sâu vào trong máu thịt, đau đớn đến tận tâm can…

“Tâm Du, hôn lễ của chúng ta có nên hoãn lại không?” Gương mặt tuấn tú của Nhâm Mục Diệu dán chặt vào mặt c