nói trong trẻo phá vỡ sự yên tĩnh của gian phòng bệnh.
“Hả?” Nhâm Mục Diệu ngẩng đầu lên, “Tâm Du, gì vậy em?”
“Em khát nước.”
“Ừm!” Nhâm Mục Diệu lập tức thả xuống giấy tờ trong tay, đứng dậy đi về phía ấm nước điện, rót một ly nước lọc cho cô, sợ quá nóng, hắn nhúng vào một chút nước lạnh.
Ly nước đưa đến khóe miệng Kiều Tâm Du, “Uống đi!”
Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, “Em không muốn uống nước lọc, nó không có vị.”
Nhâm Mục Diệu thì ngược lại, hắn bỗng có cảm giác mình khát nước, uống một ngụm, hỏi: “Vậy em muốn uống gì?”
“Nước trái cây.” Kiều Tâm Du còn tặng thêm một điều kiện, “Nước hoa quả tươi.”
“Được! Anh sẽ chuẩn bị ngay cho em!” Nhâm Mục Diệu sảng khoái đáp ứng. Lấy mấy quả cam trong giỏ trái cây ra, thành thạo dùng dao cắt, lột vỏ, bỏ vào máy ép ——
Dòng nước màu cam bay ra trận trận mùi thơm, “Nước trái cây mới vừa ra lò đây!”
Kiều Tâm Du lạnh nhạt nói: “Em không muốn uống nước cam…”
“Vậy em muốn uống gì?” Nhâm Mục Diệu bắt đầu có chút không nhịn được.
“Nước đào mật đi.”
Nhâm Mục Diệu khẽ nhíu mày, “Đào mật à, bây giờ làm gì có đào mật tươi chứ.”
Đào mật là trái mùa hè, lại mềm mại như vậy, căn bản là không có cách giữ tươi đến bây giờ, cô gái này rõ là muốn gây khó cho Nhâm Mục Diệu mà!
Kiều Tâm Du chu miệng lên, mặt đáng thương nhìn Nhâm Mục Diệu, “Nhưng đứa nhỏ muốn uống mà?”
Đôi mắt trong veo như nước nhìn về phía Nhâm Mục Diệu, lập tức khiến hắn phải dâng khí giới đầu hàng, “Được mà, được mà, anh sẽ có cách!” Hắn lập tức lấy điện thoại di động ra, vừa nghĩ tới việc bệnh viện không cho phép gọi điện, bèn đi ra ngoài, “Anh đi gọi điện chút.”
Chương 212: THAM DỰ TANG LỄ
“Đợi đã!” Kiều Tâm Du thét lớn sau lưng hắn.
Nhâm Mục Diệu dừng bước, xoay người hỏi: “Sao vậy em?”
“Anh phải đi đâu?” Kiều Tâm Du ấp úng.
“Gọi điện cho Đinh Hạo Hiên, cậu ta không có việc gì làm, lại thần thông quảng đại. Giao cho câu ta chút chuyện, để cuộc sống cậu ta phong phú chút.” Nhâm Mục Diệu nói thật đường hoàng, dường như Đinh Hạo Hiên nên vì chuyện có thể giúp hắn tìm đào mật mà cảm động đến rơi nước mắt vậy.
“Bây giờ?” Kiều Tâm Du ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, kim ngắn đã chỉ số 12, “Đã trễ thế này rồi, chắc anh ấy đã ngủ? Không nên quấy rầy người ta đâu.”
Đôi môi mỏng Nhâm Mục Diệu khẽ giơ lên, “Ngủ á, không có khả năng, anh nhất định phải quấy rầy cậu ta!” Không biết giờ phút này, Đinh Hạo Hiên đang ở đâu vui đùa vui vẻ bên đống phụ nữ đây.
“Giờ em không muốn uống nước đào mật nữa, Mục Diệu, anh không cần làm phiền anh ấy đâu.” Kiều Tâm Du bĩu môi nói.
“Thật sao?” Nhâm Mục Diệu quay người, “Cũng đã trễ thế này, em nên mau chóng nghỉ ngơi đi!”
Kiều Tâm Du tâm không cam lòng không nguyện, chui vào chăn.
Phòng bệnh lần nữa lâm vào yên lặng, sau một lúc lâu ——
“Mục Diệu!” Tiếng kêu trong trẻo lần nữa vang lên.
“Em lại muốn uống nước đào mật sao?” Nhâm Mục Diệu ngẩng đầu, tầm mắt chuyển từ giấy tờ sang người Kiều Tâm Du.
Kiều Tâm Du ngồi dậy, “Không phải, em đói bụng.”
Nhâm Mục Diệu thở ra một hơi thật dài, hai tay khoanh trước ngực, ngửa người ra sau, dựa vào ghế sa lon, bày ra tư thái lười biếng, “Tâm Du, em tưởng hôm nay là ngày Cá tháng tư? Cố ý muốn chỉnh anh, đúng không?”
“Không có! Ai ——” Kiều Tâm Du thở dài một cái, cong miệng lên, “Hôm nay em đã ngủ lâu như vậy, giờ ngủ không được nữa. Anh giúp em chút đi được không?”
Giọng nói dần dần thấp xuống, nhưng vẫn bay vào tai Nhâm Mục Diệu. Hắn lập tức đứng lên, đi tới bên người Kiều Tâm Du, ôm thân thể nhỏ nhắn mềm mại xinh đẹp vào lòng, “Thật xin lỗi, anh mải bận bịu công việc, bỏ rơi em……”
Kiều Tâm Du lắc đầu, “Là em cố tình gây sự.”
“Nhưng anh thích em “cố tình gây sự” với anh! Có phải như vậy là quá nuông chiều em không, song anh chính là thích yêu thương em, chiều chuộng em, dung túng em như vậy……”
Kiều Tâm Du dán chặt vào lồng ngực hắn, cảm thấy trái tim của hắn nhảy lên, một tiếng rồi một tiếng mạnh mẽ có lực. Trên người hắn có mùi hương đặc biệt rót vào lỗ mũi cô, bên tai cô truyền tới lời nói dịu dàng của hắn. Giờ phút này cô cảm thấy thật hạnh phúc, từng đợt bọt bong bóng hạnh phúc không ngừng quay cuồng quanh trái tim cô, hình thành dòng nước ấm ngọt ngào, lan ra khắp toàn thân.
“Theo giúp em ngủ được không? Không gối lên tay của anh, em không ngủ được.” Kiều Tâm Du không dè dặt nữa, nói thẳng ra ý nghĩ trong lòng.
“Được!” Nhâm Mục Diệu nhanh chóng cởi áo vest xuống, chui vào chăn, vỗ vỗ bả vai mình, “Bây giờ nó là gối đầu dành riêng cho em, vinh hạnh chứ!”
Kiều Tâm Du nằm vào khuỷu tay hắn, dựa vào ngực hắn, mặt lộ ra nụ cười chói lọi, “Vinh hạnh vô cùng!” Mặt cô vùi vào lồng ngực của hắn.
“Tâm Du, ngày mai là tang lễ của Lương Tử Ngưng, em nghĩ …..” Khi Nhâm Mục Diệu nhận được tin tức này, hắn lấy làm kinh hãi, vì khung cảnh lúc đó thật hỗn loạn, hắn chỉ quan tâm tới việc Kiều Tâm Du bị thương, không để ý đến chuyện xảy ra bên kia đường.
Cảnh sát tới hỏi thăm hắn, lúc lấy khẩu cung, hắn mới biết Lương Tử Ngưng đã chết. Vốn là lòng hắn có chút không cam, người đàn bà kia dám tổn thương Kiều Tâm Du, hắn hận
