XtGem Forum catalog
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210404

Bình chọn: 9.00/10/1040 lượt.

không thể chặt cô ta thành trăm mảnh, nhưng khi biết cô ta vì đẩy Nhâm Dịch Tuấn ra khỏi xe tải mà chết, hắn có chút xúc động. Đó là một phần của tình yêu sao, có thể vì người yêu mà không màng đến tính mạng của bản thân. Mặc dù cô ta đã làm ra những chuyện không thể dễ dàng tha thứ, song qua sự việc này, cô ta lại khiến mọi người cảm thấy kính nể.

“Tang lễ? Ý anh là Lương Tử Ngưng qua đời ư, điều này sao có thể?” Kiều Tâm Du chợt cảm thấy trái tim mình run lên, cô không thể tin nổi, bởi vì lúc xảy ra tai nạn xe cộ, cô đã hôn mê.

“Cô ấy vì đẩy Nhâm Dịch Tuấn ra mà bị xe đụng.” Nhâm Mục Diệu lãnh đạm nói.

Biểu tình Kiều Tâm Du hơi khựng lại, nếu nhân vật thay đổi thành cô và Nhâm Mục Diệu, liệu cô có thể giống Lương Tử Ngưng, thẳng thừng quên mình, bất chấp nguy hiểm tính mạng, một lòng cứu Nhâm Mục Diệu chăng?

Cô nghĩ, đáp án khẳng định là có.

Dùng tính mạng của mình đổi lấy sinh mệnh của người mình yêu, đây phải chăng là cảnh giới tối cao của “yêu”?

“Mục Diệu! Chuyện này em không trách cô ấy, có thể đừng khởi tố cô ấy không? Ít nhất hãy để cô ấy mang theo linh hồn thuần khiết tiến vào Thiên Đường, có được không?”

“Cô ta tổn thương em!” Chân mày Nhâm Mục Diệu nhíu chặt, lộ ra khí chất quật cường.

“Nhưng cô ấy đã qua đời, rời xa người cô ấy yêu, đã là trừng phạt tàn khốc nhất rồi, không phải sao? Mà em vẫn ở bên cạnh anh, chúng ta không phải nên cảm thấy biết ơn vì điều đó ư? Anh đừng so đo nhiều như vậy……”

Kiều Tâm Du chợt cảm thấy thời gian sao mà ngắn ngủi, căn bản cô không có nhiều thời giờ để có thể so đo từng chút một. Có lúc, tâm tình rộng lượng, thái độ lạnh nhạt, có thể khiến cô quên đi rất nhiều chuyện, dường như khi làm vậy, cô thấy mình có thể đứng cao hơn, nhìn xa hơn.

Mà, giờ phút này, cô đối với tương lai, là một khung trời rộng mịt mù. Bởi vì cô không biết mình có bao nhiêu sức lực để có thể một mình đối kháng với Tử Thần. Cô không biết mình có bao nhiêu lâu, một năm? Vài tháng? Hay hơn mười ngày? Cho nên mỗi một ngày, cô đều muốn đem nó thành quà tặng của Thượng Đế, mang theo lòng biết ơn, quý trọng từng giây từng phút bên Nhâm Mục Diệu.

Có lẽ, lần quyết định này là ích kỷ, là tàn khốc…… Sẽ tổn thương thật sâu tới Nhâm Mục Diệu, nhưng đau đớn của cô sẽ không thua kém phần nào với hắn.

“Mục Diệu, ngày mai em có thể tham dự tang lễ của Lương Tử Ngưng không?” Kiều Tâm Du nhỏ giọng đề nghị, rõ là cảm thấy lo lắng.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ!” Nhâm Mục Diệu hờn giận nói: “Bây giờ em đang nằm viện, không phải nghỉ phép, không thể muốn đi là đi đâu!”

“Vậy anh thay em tham dự tang lễ cô ấy được không?” Kiều Tâm Du biết bản thân mình tuyệt không đủ sức, không thể làm gì khác hơn là lấy lui cầu tiến.

Nhâm Mục Diệu ngẩng đầu lên, “Hoàn toàn không có khả năng! Cô ấy làm em bị thương, em còn bảo anh đi tham dự tang lễ của cô ấy, ha ha…… Anh không rộng lượng đến thế, nếu bảo anh kêu Ám Dạ Tuyệt phái đàn em đến đại náo tang lễ, thì anh cực kỳ đồng ý.”

“Mục Diệu, em biết anh là người tốt nhất, mọi lời em nói, anh đều nghe theo mà.” Kiều Tâm Du không còn kế sách nào khác, chỉ có thể giả bộ làm nũng, dịu dàng với anh.

“Cái đó còn tùy thuộc tốt xấu nữa!”

Chương 213: ĐÊM TRƯỚC HÔN LỄ

“Đi dự tang lễ Lương Tử Ngưng là một chuyện xấu sao? Chẳng lẽ nó sẽ khiến anh mất một miếng thịt?”

“Sẽ khiến anh khó chịu!” Nhâm Mục Diệu buồn bực nói.



Cả đêm hai người cứ dây dưa bàn luận vấn đề này, ngủ lúc nào cũng không biết. Tỉnh dậy, đã là buổi trưa, đồng nghĩa với việc tang lễ đã kết thúc, Nhâm Mục Diệu tránh được kiếp nạn.

“Nói mau! Anh cố ý đúng không?” Kiều Tâm Du chất vấn.

“Cố ý cái gì?” Nhâm Mục Diệu vốn biết rõ còn hỏi, múc một muỗng cháo gà đưa đến miệng Kiều Tâm Du.

Cô uống xong cháo, tiếp tục truy hỏi, “Cố ý cãi vã với em, sau đó ngủ thật trễ, làm bộ như mình không thể dậy nổi để dự tang lễ Lương Tử Ngưng.” Kiều Tâm Du càng nghĩ càng cảm thấy việc này chính xác là vậy, không ngờ con người này lại già* mưu tính kế đến thế.

(*): chữ già ở đây đồng nghĩ với việc có nhiều kinh nghiệm tức “lão làng”

“Vừa đúng dịp thôi!” Mặt Nhâm Mục Diệu thoáng hiện lên nụ cười ý vị sâu xa, “Tâm Du, lúc kết hôn em có muốn đội mũ không?” Hắn thuận lợi nói sang chuyện khác.

“Đội mũ? Tại sao?” Kiều Tâm Du vẻ mặt nghi ngờ.

Nhâm Mục Diệu chậm rãi nói: “Cô dâu trọc đầu như em sẽ trở thành sự tích xưa nay chưa từng có đó.”

“Trọc đầu?” Kiều Tâm Du ghen ghét, lẩm bẩm nói, lập tức hiểu thâm ý trong đó, “Anh lại còn nói em hói đầu hả, em không gả cho anh nữa, kiên quyết không gả.”

Nhâm Mục Diệu thấy cô trẻ con như vậy, lắc đầu một cái, thở dài, “Ngoại trừ anh, em còn có thể gả cho ai?”

“Anh……” Mặc dù hai người đang cãi vã, nhưng Nhâm Mục Diệu vẫn cần mẫn đảm nhận chức trách đút cháo gà cho Kiều Tâm Du, từng muỗng cháo đặc lần lượt được đưa đến miệng Kiều Tâm Du, nhưng cô chỉ cố nói chuyện chứ không uống vào, mùi dầu mỡ cháo gà nồng nặc xông vào lỗ mũi cô, một cảm giác buồn nôn thẳng hướng ào tới ——

Kiều Tâm Du đẩy tay Nhâm Mục Diệu ra, bàn tay cô che miệng lại, trèo xuống giường chạy vào phòng vệ sinh. Cô sợ Nhâm M