nhưng nhiều thêm một phần dí dỏm đáng yêu. Màu đen của mái tóc càng làm tôn thêm làn da trắng nõn như sứ của cô.
Áo cưới màu trắng bao bọc lấy dáng người thon nhỏ, trước ngực là những hoa văn tinh xảo làm bằng những cặp chỉ kim tuyến, theo bước đi của cô mà lấp lánh, dưới vạt áo dày là một lớp lụa mỏng, mềm nhẹ như mây mù. Kiều Tâm Du cảm giác như mình đang đi trên một đám mây.
Nhâm Mục Diệu trầm tĩnh, đôi mắt hắn vững vàng nhìn chằm chằm Kiều Tâm Du, cô đẹp như một thiên sứ, hắn thật sợ một khi mình nháy mắt, Kiều Tâm Du sẽ biến mất.
Cực kỳ trêu người, là ánh nhìn chăm chú của tất cả không hướng về chiếc váy cưới do một nhà thiết kế danh giá tạo nên, mà là mảnh ngọc màu đen đang được treo trước xương quai xanh tinh xảo của cô.
Đó là di vật mẹ để lại cho Kiều Tâm Du, cô cố ý đeo khối ngọc này, như mẹ đang tận mắt nhìn cô lập gia đình vậy.
Nhâm Mục Diệu không cưỡng lại được cô, chỉ có thể đáp ứng, còn đặc biệt đặt một bộ khuyên tai hợp với sợi dây chuyền này.
Vốn tưởng rằng, viên ngọc đen này so với tạo hình của cô sẽ không hợp nhau, nhưng không ngờ nó lại hài hòa đến thế, tăng thêm vài phầm sắc thái cho chiếc váy cưới trắng thuần khiết, tạo cảm giác mị hoặc thần bí thêm cho cô.
Nhâm Mục Diệu xuống du thuyền, bước lên cây cầu gỗ, đi tới đầu bên kia, khom lưng, đưa tay ——
Kiều Tâm Du thấy bàn tay dày rộng trước mắt này, hốc mắt bỗng đầy nước, cô đặt tay mình lên tay của hắn…… Cô không chỉ đưa tay mình cho hắn, mà còn đưa cả lòng mình cho hắn.
Chương 215: BỆNH TÌNH NẶNG THÊM
Nhâm Mục Diệu dắt tay Kiều Tâm Du đi về phía giáo đường, cha xứ với gương mặt hiền lành trang trọng hỏi: “Nhâm Mục Diệu, con có nguyện ý để Kiều Tâm Du trở thành vợ của con, bắt đầu từ hôm nay, hai con luôn ở bên nhau, giúp đỡ nhau, bât kể là tốt hay xấu, là giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, hai con vẫn luôn yêu nhau, chỉ có cái chết mới có thể chia lìa các con.”
“Con đồng ý!” Ba chữ này không chút chậm trê mà thốt ra từ miệng Nhâm Mục Diệu, dường như hắn đã nói chúng rất nhiều lần.
“Như vậy, Kiều Tâm Du, con có nguyện ý để Nhâm Mục Diệu trở thành chồng của con, bắt đầu từ hôm nay, các con luôn bên nhau, giúp đỡ nhau, bất kể là tốt hay xấu, là giàu hay nghèo, bệnh tật hay khỏe mạnh, hai con vẫn yêu nhau, quý trọng nhau, chỉ có cái chết mới có thể chia lìa hai con.”
Kiều Tâm Du ngẩng đầu lên nhìn Nhâm Mục Diệu, gương mặt anh tuấn của hắn chặn lại đường đi của ánh sáng mặt trời, tia sáng nhàn nhạt làm lộ ra từng đường cong cứng cáp trên gương mặt hắn, sáng chói như thần linh. Đôi mắt trong suốt của cô lóe lên, cánh môi mỏng hé mở, “Con đồng ý!”
Cô đồng ý, đồng ý cùng anh đi qua cuộc sống ngắn ngủi mà hoa lệ này. Cô đồng ý, đồng ý cùng anh chịu đựng mưa gió, vì anh sinh con, nuôi dưỡng chúng. Cô đồng ý…… Mặc dù cô đồng ý, nhưng là trời cao dường như đã đặt ra một kỳ hạn, một khi nó đi qua, cô sẽ lập tức không có được hạnh phúc.
Kiều Tâm Du cảm thấy một trận cảm giác mê muội đánh tới, thân thể thoáng lay động, nhưng ngay sau đó lại vững vàng. Chắc là vì thiếu máu, cô chẳng quan tâm.
“Bây giờ mời hai bên trao đổi nhẫn.”
“Rừm rừm ——” đột nhiên trên không trung xuất hiện một chiếc máy bay điều khiển từ xa, không đúng! Định thần nhìn lại, không phải là một chiếc máy bay điều khiển từ xa, mà là một cặp giấy tờ, được gắn trên một chiếc máy bay điều khiển từ xa, nó đang chầm chậm bay tới phía Nhâm Mục Diệu ——
“Nói cho cậu biết, từ lúc tôi năm tuổi đã bắt đầu chơi máy bay điều khiển từ xa rồi, vậy mà cậu còn không tin!” Đôi tay Đinh Hạo Hiên thành thạo bấm nút, liếc mắt nhìn hướng đi của máy bay, rồi quay đầu trừng mắt liếc Ám Dạ Tuyệt.
Ám Dạ Tuyệt thở dài, “Cậu không biết số máy bay điều khiển từ xa bị hủy trong tay cậu là bao nhiêu sao?”
“Hừ!” Đinh Hạo Hiên không phục, ném hộp điều khiển cho hắn ta, “Nếu cậu giỏi, biểu diễn cho tôi xem đi!”
“Á ——” Tiếng kêu gào từ phía quan khách truyền đến. –
Trong nháy mắt Đinh Hạo Hiên ném hộp điều khiển, máy bay vốn đã nhích tới gần Nhâm Mục Diệu, hắn đang muốn đưa tay ra đón, ai ngờ, nó đột nhiên chệch đi phương hướng, đụng trúng ngay đầu Nhâm Mục Diệu, thật may là hắn phản ứng kịp thời, tránh được.
Nhâm Mục Diệu hung tợn, trừng mắt liếc nhìn Đinh Hạo Hiên.
“Xin lỗi nhé!” Đinh Hạo Hiên cười cười, cúi đầu khom lưng về phía Nhâm Mục Diệu.
Ở bên cạnh, Ám Dạ Tuyệt nhanh chóng cầm lên hộp điều khiển, ngón tay nhanh chóng ấn nút phía trên, chiếc máy bay vốn mất ổn định lập tức vững vàng đến gần Nhâm Mục Diệu, rồi dừng lại ——
Lần này, Đinh Hạo Hiên trợn tròn mắt. Hắn không ngờ tài nghệ của Ám Dạ Tuyệt lại cao siêu đến vậy, lúc nãy, hắn còn đần độn múa rìu qua mắt thợ, thật không còn mặt mũi về nhà rồi.
Trên cặp giấy tờ còn có một chiếc hộp bằng gấm đươc một dãy ruybăng đỏ khéo léo buộc chặt, Nhâm Mục Diệu mở nó, lấy ra chiếc nhẫn kim cương.
“Ơ……” Kiều Tâm Du cảm động, có chút nói không nên lời.
“Còn nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Là vì bản hợp đồng này……” Nhâm Mục Diệu cầm bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô lên, chiếc nhẫn chậm rãi luồn vào ngón áp út bên tay trái, từ