ngón tay của cô mà toát lên luồng sáng long lanh, “Bây giờ anh rất hối hận vì lúc đó đã hành động theo cảm tình, nhưng mà anh bây giờ cũng thấy mình rất may mắn, thật may người đó lại là em.”
“Gặp em, anh vốn nghĩ cuộc đời sau này của mình đã đi vào Địa Ngục, song gắng sức đi thêm một bước về phía em, anh mới hiểu được, em đang dẫn anh tới Thiên Đường……”
Kiều Tâm Du mặt chứa ý cười, lấy chiếc nhẫn nam bằng bạch kim trong hộp gấm ra, đeo vào ngón tay của hắn, dù chiếc nhẫn đơn giản, song khi ở trên tay hắn, lại có vẻ vô cùng tôn quý.
Nhưng, hiện giờ cô đang dùng nụ cười che giấu đi đau đớn mình đang cố chịu, từng cơn đau đớn tê liệt một đang đánh tới đầu cô như từng đợt sóng thủy triều. Cô phải chịu đựng! Kiên trì! Cô không muốn lưu lại bất kì sự tiếc nuối nào trong hôn lễ của mình.
“Cha tuyên bố hai con đã là vợ chồng, chú rể, con có thể hôn cô dâu.”
Một tràng tiếng vỗ tay mang theo sự chúc phúc nhiệt tình vang lên trên không trung.
Nhâm Mục Diệu bước lên một bước, đôi tay hắn nhấc chiếc khăn voan trắng trước mặt Kiều Tâm Du, lại gần gương mặt cô, tay ôm chắc vòng eo thon nhỏ, hôn lên cánh môi cô.
Kiều Tâm Du cảm giác đầu cô sắp nổ tung, cô cảm thấy mũi mình ẩm ướt, một mùi tanh bốc lên, cảm giác hỗn độn choáng váng lần nữa đánh úp tới, lần đánh phá này đã là cực hạn cô có thể chịu được, ý thức dần dần mơ hồ……
Nhâm Mục Diệu cạy hàm răng cô ra, lật khuấy mùi đàn hương từ miệng cô, hương vị ngọt ngào, nhưng đột nhiên hắn ngửi thấy một mùi máu tươi, cảm giác thân thể Kiều Tâm Du ở trong ngực đang dần trở nên yếu ớt.
“Tâm Du ——” Nhâm Mục Diệu ôm lấy Kiều Tâm Du đang sắp ngã xuống, thấy máu đang từ trong mũi cô ào ạt trào ra, lo lắng hỏi, “Tâm Du, em làm sao vậy? Tỉnh lại đi……”
Trên ghế ngồi của quan khách, Phương Đình bỗng dưng đứng lên, sải bước đi về phía giáo đường trên hồ.
Nhâm Mục Diệu lập tức bế Kiều Tâm Du đang hôn mê, đi lên du thuyền. Áo cưới trắng như tuyết bị máu nhuộm thành màu đỏ thẩm, chói mắt, kinh hãi.
“Ha ha……” Đinh Hạo Hiên vô tâm cười lớn, “Cậu nhìn dáng vẻ gấp gáp của tên quỷ Nhâm Mục Diệu kia xem, hắn hôn cô dâu tới mức ngất xỉu luôn, về sau có thể dùng chuyện cười này cười hắn thật lâu.”
Ánh mắt Ám Dạ Tuyệt trầm xuống, nhìn vẻ mặt lo lắng của Nhâm Mục Diệu.
Trên du thuyền, Nhâm Mục Diệu lập tức đặt Kiều Tâm Du lên bãi cỏ, “Phương Đình, chuyện gì xảy ra với cô ấy vậy? Sao đột nhiên cô ấy chảy máu mũi, còn té xỉu nữa?”
Phương Đình vẻ mặt nặng nề, quan sát đôi mắt cô, kiểm tra vết thương sau đầu, “Vừa mới giải phẫu không lâu, do cô ấy quá mệt nên mới vậy.” Hắn chỉ có thể dùng lý do này nói cho qua chuyện, “Mau! Đưa cô ấy đến bệnh viện!”
————
Nhâm Mục Diệu không ngờ hôn lễ của mình sẽ dùng bệnh viện làm điểm kết thúc, nhìn Kiều Tâm Du lần nữa được đưa vào phòng giải phẩu, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn cô đau đớn, vết thương vốn đã khép lại nơi trái tim hắn, lần nữa bị xé tan.
Chương 216: KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
Ánh mặt trời như luồng sáng màu bạc, từng đợt một bay vào phòng bệnh, tinh tế mà mềm mại, song sự ấm áp và dịu dàng ấy lại không tràn vào được trái tim Nhâm Mục Diệu hắn.
Một thân hình cao to đang đứng trước phòng bệnh, toàn thân hắn bị bóng tối phủ kín, thật nặng nề, không khí dường như bị kềm nén, khiến con người ta không thở được.
Hai mắt Kiều Tâm Du nhắm chặt, gương mặt xinh đẹp tao nhã của cô tái nhợt lại như tờ giấy trắng. Cô điềm tĩnh ngủ thiếp đi, đẹp như một mỹ nhân đang ngủ, lại hư ảo như ẩn như hiện, dường như đi ra từ câu chuyện cổ tích.
Đột nhiên, mí mắt cô khẽ giật.
“Mục Diệu!” Kiều Tâm Du từ từ tỉnh lại, mở mắt ra cô đã nhìn thấy Nhâm Mục Diệu đang đứng trước giường bệnh, khuôn mặt hắn tối tăm, như bị một tầng mây đen bao phủ, “Mục Diệu, anh sao vậy?”
Nhâm Mục Diệu buồn bực, đôi mắt như chim ưng của hắn lóe ra tia đen tối, nhìn về một phía khác.
Kiều Tâm Du nhìn dáng vẻ hờ hững của hắn, tim cô co rút lại, đôi tay chống đỡ thân thể, khó khăn ngồi dậy, “Vì em làm hỏng cả hôn lễ, nên anh mới tức giận như vậy phải không?”
Nhâm Mục Diệu thấy cô vất vả ngồi dậy, lập tức tiến lên đỡ cô, lót thêm hai cái gồi mềm mại sau lưng cho cô, “Biết rõ mình còn chưa khỏe hẳn, mà em còn cố ý cử hành hôn lễ theo kế hoạch……”
“Xin lỗi anh……” Kiều Tâm Du bĩu môi, nở một nụ cười sáng lạn về phía hắn, “Bây giờ em không phải đã khỏe hơn rồi sao?”
“Em còn nói!” Nhâm Mục Diệu thở hồng hộc vì giận: “Trơ mắt nhìn em té xỉu trước mặt, nhìn máu em không ngừng trào ra, mà anh lại không thể làm gì, càng không thể giúp em…… Em có biết, loại cảm giác khiến anh không thở được này, làm anh cảm thấy mình thật vô dụng không. Anh thật sự hi vọng, người bị viên đạn bắn trúng kia không phải em mà là anh!”
Kiều Tâm Du nhào vào cái ôm ấm áp của hắn, mặt dán chặt lồng ngực hắn, chậm rãi nói: “Thật xin lỗi! Sau này em sẽ không như vậy nữa, sẽ không bao giờ để anh lo lắng vì em……”
Đúng! Sẽ không bao giờ để hắn lo lắng nữa……
“Tiên sinh, ngài không thể vào……” Ngoài phòng bệnh truyền đến âm thanh ầm ĩ.
“Cạch” một tiếng, cửa được mở ra.
Một người đàn ông ngoại quốc bước vào, trên người mặc
