Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328525

Bình chọn: 9.5.00/10/852 lượt.

chất của con buôn. Bà sống tới bằng này tuổi nên nhìn người rất chuẩn, bà nội biết cháu là một cô gái tốt. Bắt thằng bé Nhâm Mục Diệu kia cưới cháu cũng là có chút hi vọng, cháu có thể hóa giải cừu hận của nó, xua đi u ám trong lòng nó.”

Kiều Tâm Du nghe không hiểu lời của bà, dường như bà đã biết cô từ lâu rồi vậy, rất quen thuộc với cô, “Bà nội.”

Vừa mở miệng muốn hỏi, Bà nội Nhâm đã đoán được nghi vấn của cô: “Tất cả mọi chuyện của cháu bà đều đã điều tra, kể cả chuyện cháu đã thay thế chị gái cháu ngồi tù bà cũng biết. Con bé này, thật khổ cho cháu.”

Kiều Tâm Du nhìn thấy trong mắt Bà nội Nhâm lóe lên tia khôn khéo, cô vội vàng nói: “Bà nội bà nhất định không được nói sự thật cho Nhâm Mục Diệu biết nhé.” Họ giấu diếm sự thật sẽ càng kích thích lửa giận của hắn, đến lúc đó cả nhà cậu ai cũng không thoát tội. Dù sao đối với tất cả trừng phạt, bờ vai yếu đuối của cô cũng đã chống đỡ đến bây giờ, không nên liên lụy đến những người khác nữa.

“Bà nội đương nhiên biết cháu muốn bảo vệ mọi người, bà sẽ không nói, nhưng cháu…” Bà nội Nhâm thở dài một tiếng, “Thằng bé Nhâm Mục Diệu kia từ nhỏ đã bị mẹ ngược đãi, nên nó buộc kín tâm tư chính mình, sẽ không dễ dàng bày tỏ tình cảm của mình ra, thật ra nó là một đứa bé ngoan. Bà tin nó sẽ vì cháu mà thay đổi.”

Kiều Tâm Du chột dạ gật đầu, cô chưa bao giờ chạm tới trái tim của hắn, thậm chí có thể nói là không dám nhìn hắn, luôn đề phòng hắn, lãnh khốc tuyệt tình bố trí cho mình một kết giới, vây mình trong cái thế giới lạnh lẽo đó.

Hắn giống như một dã thú bị thương, cô đơn, căn phẫn, mà cô như một con thú bé nhỏ hắn nuôi trong chuồng, không có một chút vui sướng, bị chà đạp, hành hạ không biết chán, đến khi chết cô mới có thể thoát ra. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:

“Bà nội, bệnh của bà có nặng lắm không?”

Bà nội ngay lập tức vui vẻ ra mặt, giống như Lão Ngoan Đồng (tiểu đồng tử vui mừng khi tự nhiên thoát được tội): “Bà lừa nó thôi! Nói cho cháu biết có một ông già rất suất sắc đang đeo đuổi bà nội đấy, ông ta là viện trưởng cho nên bà nhờ ông ấy viết giấy chẩn đoán bệnh giả lừa gạt thằng nhóc kia.” Bà nội biểu lộ như cô gái tuổi xuân tràn đầy “Cháu phải cam đoan không nói cho thằng nhóc Nhâm Mục Diệu biết nhé.”

“Vâng! Cháu không nói, bà cũng không nói, đây là bí mật của chúng ta.”

————

Kiều Tâm Du cùng Bà nội Nhâm trò chuyện với nhau một ngày rất vui, thời gian trôi qua thật nhanh, sau khi Kiều Tâm Du nấu xong bữa tối, bà nội cho cô một chiếc vòng ngọc gia truyền rồi rời đi.

Trước khi đi, vẫn không quên nhắn một câu, “Thằng nhóc Nhâm Mục Diệu kia, nếu dám khi dễ cháu hãy nói cho bà nội, bà nội thay cháu trừng phạt nó!”

Kiều tâm du ngây ngốc nhìn bầu trời đêm bao la, giống như một khối vải nhung đen mềm mại thuần túy, trăng sáng núp sau nhiều tầng mây, nhẹ chiếu từng vầng sáng như làn khói, đêm đầy ý thơ như vậy lại tăng thêm vài phần tịch mịch.

Cô nhìn vòng ngọc trắng muốt trên tay: “Mình thật muốn thành vợ chồng với anh ta sao? Cảm giác sao lại giống như đang trong mộng?”

……..

Chương 35: CÔ TA CHẲNG LÀ GÌ CẢ

Sau khi hội nghị thường kỳ kết thúc, Nhâm Mục Diệu kéo chiếc cravat màu xanh trên cổ xuống, vẻ mặt bực bội, ấn nút điện thoại nội bộ “Một ly cà phê Lam Sơn.”

Bên kia điện thoại lập tức truyền tới một tiếng nói mềm mại “Không đường, không sữa, đúng không, em lập tức mang tới.”

Nhâm Mục Diệu luôn uống cà phê nguyên chất, cà phê này mỗi ngày đều được sao mới, đưa tới, sau đó nghiền nhỏ rồi pha. Không được sai sót, khẩu vị của hắn chính là kén chọn như vậy.

Trầm Trạm Vân vì biết điểm đặc biệt này mà đi học pha cà phê, mục đích chính là để lấy được chút chú ý của Nhâm tổng giám đốc. Cô nhờ vào một ly cà phê ngon, thành công bò lên giường của hắn, trở thành người đàn bà của hắn.

Lo lắng của Nhâm Mục Diệu đều viết ở trên mặt, mày kiếm đen nhíu chặt, ngón tay xoa xoa mi tâm.

“Cốc cốc” Trầm Trạm Vân gõ hai cái vào cửa, sau đó đẩy cửa bước vào.

Một mùi hương nồng đậm bay vào phòng làm việc, mùi nước hoa nồng nặc đã lấn át hết mùi cà phê đậm đà.

Trầm Trạm Vân mặc bộ đồ màu đỏ bó sát vào cơ thể, bên trong chỉ mặc một chiếc áo mỏng, nhìn thấy áo ngực màu đen như ẩn như hiện. Bước vào phòng làm việc, cô cố ý cúi người thật thấp, để rãnh ngực thật sâu lộ ra. Cố ý nghiêng người khiến bộ ngực rất tròn nhảy đánh ra một nửa, “Diệu, cà phê của anh.”

Nhâm Mục Diệu nhắm mắt suy nghĩ, cau mày, không nhìn cô ta, tùy ý nói: “Được rồi, cô có thể ra ngoài.”

Gương mặt xinh đẹp dày phấn trang điểm của Trầm Trạm Vân thoáng qua một tia thất vọng lập tức được ý cười che giấu đi, săn sóc hỏi: “Diệu, có phải vì thu mua mảnh đất Đông Giao Ngân Nguyệt hồ kia mà phiền não không? Anh yên tâm đi, với thực lực của tập đoàn Vạn Hồng sẽ không thể cạnh tranh với chúng ta đâu.”

Cô ta lặng lẽ đi vòng ra phía sau Nhâm Mục Diệu, ngón tay sơn đỏ đẹp đẽ vuốt qua gương mặt tuấn dật của hắn, dừng lại ở thái dương hắn, nhẹ nhàng ấn.

“Một thư ký như cô đối với quyết định của công ty có phải biết quá nhiều rồi không?” Tiếng nói trầm ổn mang theo hơi rượu khiến người ta mê say.


pacman, rainbows, and roller s