“Tôi không cần trang điểm”. Cô trực tiếp cự tuyệt, từ đáy lòng cô chán ghét mùi son phấn hơn nữa hiện giờ cũng chuẩn bị thi, không có thời gian rảnh rỗi đi trang điểm.
“Nhưng tôi không muốn mất mặt” Lạnh lùng bỏ lại mấy chữ này rồi xoay người rời đi.
Kiều Tâm Du cứng ngắc tại chỗ, trên khuôn mặt thanh tú lộ vẻ thê lương muốn khóc.
Tại sao mỗi câu nói đều như gai đâm? Luôn phải đâm cô một nhát mới hả giận sao?
————
Reng reng reng reng, tiếng chuông cửa vang lên.
Kiều Tâm Du mở cửa lập tức nhìn thấy một cô gái diêm dúa, mặc áo da ngắn tay màu đen, bên trong mặc áo hoa, bên dưới là váy ngắn hoa văn báo và tất chân màu đen dài.
Trên mặt cô ta bôi một lớp trang điểm dày, mấy tầng phấn son đã sớm che đi bộ mặt thật, dường như là một lớp mặt nạ. Những đường kẻ mắt đen đậm vòng quanh đôi mắt sắc, thái độ lộ rõ khinh thường đánh giá Kiều Tâm Du, khóe môi nhếch lên cười lạnh: “Kiều tiểu thư đúng không?” Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất:
Chân mày Kiều Tâm Du hơi nhíu lại, “Cô tìm ai?”
“Đương nhiên là cô!” Cô ta đẩy Kiều Tâm Du ra, tự mình đi vào phòng đánh giá gian phòng xa hoa của biệt thự này, “Chúng ta đều cùng hầu hạ một người đàn ông, ít nhất cũng nên biết nhau.”
Mùi nước hoa nồng đậm trên người cô ta lan ra trong không khí, làm vẩn đục không gian trong sạch.
Cô ta nói thế như muốn lên mặt, trong lòng Kiều Tâm Du hơi hiểu ra, bên ngoài Nhâm Mục Diệu hoa danh có không ít phụ nữ, hôm nay thấy được một người thật là cực phẩm nhân gian.
“Tôi là thư kí Trầm Trạm Vân.” Cô ta đưa tay ra, khóe môi nhếch lên nụ cười giả dối.
“Cô không cần giới thiệu mình, tôi cũng không cần biết cô.” Kiều Tâm Du không nhìn bàn tay cô ta giơ lên, lạnh nhạt nói: “Cô đang thị uy đó sao? Xin lỗi, cô không cần phải làm vậy đâu. Nhâm Mục Diệu giữ một cô gái ở bên cạnh mình chứng minh thân thể của cô còn hữu dụng với anh ta mà tôi chỉ là người để anh ta hả giận. Cho nên cô không cần lo lắng vị trí của mình bởi vì tôi không lấy của cô cái gì.”
Trầm Trạm Vân thật không ngờ cô đã phá vỡ tính toán của mình, nói hai ba câu đã khiến cho cô ta líu lưỡi không biết đáp trả lại cái gì.
“Thật kinh ngạc!” Trầm Trạm Vân liếc cô một cái, hai tay khoanh trước ngực, “Diệu bảo tôi tới giúp cô trang điểm và ăn mặc, đừng để dáng vẻ quê mùa như vậy làm ảnh hưởng thị giác.”
“Cô mới là ảnh hưởng khứu giác đấy!” Kiều Tâm Du trong lòng nén cười.
“Tôi không cần.”
Nhâm Mục Diệu cho cô ta tới trang điểm cho mình là có dụng ý gì?
“Nhìn cô xem, muốn ngực không có ngực, chính là trước sau đều như sân bay, da xanh xao vàng vọt, khô ráp, cô còn là một cô gái sao?” Trầm Trạm Vân ban đầu nhận nhiệm vụ này là vì muốn nhân tiện dạy một bài học cho cô chứ không hòa nhã hầu hạ cô chủ nhà họ Nhâm trên danh nghĩa này! Bắt lấy cánh tay của cô đi về phía xe BMW Riese của mình
…
Chương 40: Vi phu có phải rất rộng rãi không?
Kiều Tâm Du bị Trầm Trạm Vân đưa đến trước thẩm mỹ viện, được nhân viên làm sạch da sau đó là đi thay đổi kiểu tóc, tiếp theo ra phố mua sắm quần áo. Mặc dù Trầm Trạm Vân tâm không cam tình không muốn, luôn chua ngoa hạ thấp giá trị của cô nhưng nhiệm vụ Nhâm Mục Diệu giao phó vẫn là phải hoàn thành, chỉ có thể nghẹn một bụng khí.
Sau khi trở lại Nhà họ Nhâm, Trầm Trạm Vân trở về công ty. Ứng phó xong Trầm Trạm Vân, Kiều Tâm Du cảm giác thể xác và tinh thần đều mệt mỏi, chân mày nhíu chặt.
Hắn thật hận cô như vậy sao? Hận đến mức muốn cho một người ngoài tới nhục nhã cô?
Cô đang muốn rửa đi lớp phấn dày cộm trên mặt cùng đống trang sức nặng nề, kết quả cửa trước truyền đến tiếng cửa mở. Y – www.
“Cô…” Trên mặt Nhâm Mục Diệu thoáng qua một tia kinh diễm, gương mặt xinh xắn, trang sức tinh xảo cùng lớp trang điểm nguyên bản đem đôi mắt long lanh so với vẻ bề ngoài khác xa, càng thêm trong veo bức người. Màu sắc của chiếc váy bao trùm thân thể uyển chuyển của cô, thân hình lộ ở bên ngoài non mềm dường như chỉ chạm tay vào là tan ra. Cô mỉm cười, xoay người, những nếp gấp bồng bềnh như sóng gợn trên mặt sông Lạc, luôn tươi mát thoát tục.
“Sao anh về sớm vậy?” Kiều Tâm Du đứng tại chỗ, tay mất tự nhiên cũng không biết đặt ở nơi nào.
Trên khóe miệng Nhâm Mục Diệu giương lên ý cười tà mị, “Tôi không về sao có thể nhìn thấy một màn kinh diễm như thế.” Bàn tay thô dày của hắn vuốt ve tấm lưng mịn màng lộ ra bên ngoài của cô, “Không ngờ cho cô ra ngoài thay đổi vẫn là rất tuyệt. Xem ra kết hôn với cô không phải là cuộc mua bán lỗ vốn.”
Cả người Kiều Tâm Du run lên, nhảy ra khỏi phạm vi của hắn, phòng bị nhìn hắn, “Bộ váy này rất vướng, tôi đi thay ngay.”
Nhâm Mục Diệu vươn tay kéo cô ôm chặt vào trong ngực “Cô sợ tôi sao?”
Hơi thở ấm áp phả vào tai Kiều Tâm Du, tim cô đập càng nhanh, “Không, không có.” Cô muốn đẩy ra nhưng hắn lại càng ôm chặt người cô.
Hôn vào phấn môi của cô mang theo hơi thở bá đạo. Nụ hôn sâu, triền miên, dùng lực gặm cắn, hô hấp cô hỗn loạn. Lưỡi mở ra hàm răng của cô, dây dưa cùng cái lưỡi thơm tho, càng không ngừng trêu chọc, càn quấy, hắn mặc sức châm ngòi khát vọng trong đáy lòng Kiều Tâm Du.
Toàn thân như nhũn ra, K