sự làm chuyện tốt. Con biến nước sông trong trường học thành màu xanh dương rồi.”
“Tại sao?”
“Hôm nay cô giáo dạy chúng con “bầu trời màu xanh dương bao la, nước sông cũng màu xanh lam”. Nhưng dòng sông nhỏ bên trường học lại có màu xanh lục đậm, hoàn toàn không giống màu của cô nói, vì giúp cô thể hiện uy tín, con đã đổ lọ mực nước màu xanh lam vào dòng sông.” Nhạc Nhạc càng nói càng hưng phấn, “Mẹ, mẹ có biết không, mắt của mấy con cá trong con sông đó cũng biến thành màu lam luôn!”
Khả Khả lạnh lùng lườm cô bé một cái, “Mấy con cá đó là do em dùng một chai thuốc trừ sâu DDVP độc chết, phèo một cái, mắt chúng nó lập tức bị em nhuộm thành màu lam.”
“Anh nói em, vậy còn anh? Anh cắt bỏ bím đuôi sam của một cô bạn nhỏ không thù không oán, nhưng kỹ thuật của anh quá kém cỏi, một nhát kéo đi xuống, mái tóc của bạn đó giờ chỉ có thể tạo hình thành đầu trọc thôi.”
Chương 245: TRƯỜNG THIÊN GIẤY KIỂM ĐIỂM (TỜ KIỂM ĐIỂM THẬT QUÁ ĐỖI DÀI)
“Được rồi! Các con ngậm miệng lại cho cha!” Nhâm Mục Diệu đưa ánh mắt ác độc về phía hai tiểu ác ma, “Các con muốn bị phạt chạy 5000m, hay là muốn chép phạt bản kiểm điểm 3000 chữ?”
Màn cãi vã càng cãi càng không ngừng của Khả Khả Nhạc Nhạc bỗng đình chỉ.
Ánh mắt đen nhánh của Nhạc Nhạc tỏa sáng nhìn chằm chằm Nhâm Mục Diệu, giả vờ ra vẻ đáng thương trìu mến chọc người “Cha, cha thật nhẫn tâm trừng phạt chúng con sao?”
Nhâm Mục Diệu gật đầu một cái, nghiêm nghị nói: “Hôm nay, không trừng phạt các con, cha thật có lỗi với lương tâm mình.”
Nhạc Nhạc xoắn miệng, “Vậy con chọn cách viết giấy kiểm điểm. Cha, chữ nào con không biết viết con có thể sử dụng cách ghép vần thay thế không? Một vần ghép liệu có thể thay thế cho một chữ được không*? Một dấu ngắt câu cũng coi như một chữ được không?”
(*): theo mình hiểu là thế này, chẳng hạn như chữ “đường” ở Việt Nam, nếu coi nó như là “chữ” thì đó chỉ là 1 chữ, nhưng nếu dùng cách ghép vần (đánh vần), thì sẽ là (đ+ư+ơ+ng = 4 chữ), nếu cộng thêm dấu huyền sẽ là 5 chữ => quá lời, Nhạc Nhạc quá thông minh
<>Chỉ viết một bản kiểm điểm, Nhạc Nhạc đã đưa ra liên tiếp các vấn đề.
<>Nhâm Mục Diệu nhíu chân mày, “Các con cứ dùng hết sức viết, để cha cảm thấy các con thật lòng hối cãi là được.”
<>“A!” Nhạc Nhạc sảng khoái đáp ứng, “Cha, con nhất định sẽ viết hết sức mình.”
<>Nhạc Nhạc thuộc phái hành động, nói gió thì có mưa, lập tức chạy về phòng mình.
<>Khả Khả chầm chậm theo sau, gãi đầu, dáng vẻ khổ sở: “Mình tưởng cha sẽ nghĩ ra một đề bài nào đó có tính IQ hoặc là khiêu chiến chút chứ, ai dè lại nhàm chán như vầy. Ai
” cậu thở ra một hơi thật dài, lắc đầu đi về phòng mình.
<>“Thế nào?” Nhâm Mục Diệu hất mày về phía cô, “Anh đây có dáng vẻ uy nghiêm của một bậc làm cha chứ?”
<>Kiều Tâm Du vốn muốn kìm nén, cô cũng đã hết sức nín nhịn rồi, nhưng “hì hì”, một tiếng cười ra tiếng, “Anh quá coi thường bộ gien của chính mình rồi.”
<>“Có ý gì?” Nguồn truyện: Y
<>“Bản kiểm điểm 3000 chữ có thể làm khó Khả Khả Nhạc Nhạc sao? Anh xem bọn chúng đơn giản quá rồi đó.”
<>Quả nhiên.
<>Thời gian dùng bữa tối vừa đến, hai tiểu ác ma đã cống nạp hai bản kiểm điểm nóng hồi vừa mới viết xong vào phòng ăn, cứ như đang hiến dâng vật quý, đưa tới trước mặt Nhâm Mục Diệu.
<>“Cha, cha xem bản kiểm điểm của con trước đi, con dùng tới 12 vạn phần thành ý viết nên đó!” Nhạc Nhạc đặt một quyển vở vào tay Nhâm Mục Diệu.
<>Nhâm Mục Diệu nhìn thái độ khéo léo của con gái, vui mừng mà gật gật đầu. Vừa mở ra, “Đây là cái gì?” Chữ bên trong rậm rạp chằng chịt, tất cả đều là ghép vần.
<>“Cha, Nhạc Nhạc mới chỉ có năm tuổi thôi.” Cô bé vươn bàn tay nhỏ ra lắc lắc trước mặt hắn, “Rất nhiều rất nhiều chữ không biết viết. Không đúng! Phải là chỉ biết viết được mấy có chữ, để công bằng, cho nên con đều dùng cách ghép vần mà viết.”
<>Nếu đây là tiếng Anh, đối với Nhâm Mục Diệu mà nói chẳng là gì cả. Thế nhưng, những nét chữ như gà bới đều là loại ghép vần* thế này, dù hắn đã học qua, nhưng đều trả hết cho thầy từ đời nào rồi. Vì uy nghiêm của bậc làm cha, hắn giả bộ như hiểu được, tỉ mỉ lướt qua lướt lại, “Sao cuối mỗi câu đều có một chữ “a”?”
<>(*): cách ghép vần của Trung Quốc không giống Việt Nam, họ dùng “bính âm”, khi lớn sẽ không dùng nữa, Nhâm Mục Diệu quên cũng đương nhiên
<>“Cha muốn nghe lời thật hay là lời nói dối?” Nhạc Nhạc trực tiếp đáp lại, “Lời thật chính là vì muốn nhanh đủ số chữ, cha không phải nói cần 3000 chữ sao! Khó như thế, không chắp vá lung tung làm sao đủ? Lời nói dối, chính là sau mỗi câu thêm vào một chữ “a”, sẽ giúp tăng hiệu quả, biểu hiện thật rõ tấm lòng hối cải của con.”
<>Nhâm Mục Diệu nửa tin nửa không, hí mắt nhìn cô bé một cái.
<>Khả Khả lẳng lặng đứng ở một bên, nhón chân lên, lạnh lùng nhìn lướt qua, “Đây là cái gì?” Cậu chậm rãi đọc lên, “A —— Tiểu Nhạc Nhạc thân yêu. A —— vì sao trong biển người mênh mông mình lại gặp bạn? A —— là duyên phận ông trời đã định. A —— là cơn gió đã đưa bạn đến bên mình……”
<>Khả Khả không để ý tới cảm giác buồn nôn ghê tởm muốn ói, tiếp tục đọc, nhưng lập tức bị Nhạc Nhạc bụm miệng l
