ng hoắc, dương khởi thạch, tiên mao, rau hẹ tử, dê hồng thiên… đó là cái gì vậy?” Nhạc Nhạc kéo kéo ống tay áo của Kiều Tâm Du, ánh mắt khác lạ, lộ ra vẻ rất muốn học hỏi điều mới mẻ.
Kiều Tâm Du gắp một cái sủi cảo tôm trong suốt vào chén nhỏ của hai đứa nhóc, “Ờ… Đấy là những lọai thuốc chú Đinh cần phải uống.”
“A
” Nhạc Nhạc sâu xa gật đầu, “Hiểu rồi!” Cô bé quay đầu nhìn Khả Khả lộ ra nụ cười tà ác.
Hai tiểu ác ma đều ngầm hiểu trong lòng đối phương đang suy tính điều gì.
————
Mặc dù Kiều Tâm Du đã đáp ứng chuyện giải phẫu, nhưng cô không muốn nằm viện sớm như vậy, trước kì giải phẫu. Phương Đình đồng ý việc cô mỗi ngày tới bệnh viện làm chút kiểm tra cần thiết, những thời gian khác có thể trở về nhà.
Kiều Tâm Du xuống xe, đi tới khoa giải phẩu thần kinh của bệnh viện Phương Thị.
Lúc ngang qua một cánh cửa nhỏ, một bóng hình màu đen đột nhiên lao ra ——
Kiều Tâm Du cảm thấy thắt lưng mình bị một lực mạnh giữ chặt, “Ưm…” Một chiếc khăn lông ẩm ướt bịt chặt mũi miệng của cô, mùi hương gay gắt xông thẳng vào mũi, rút vào trong phổi.
Cô cảm giác ý thức mình càng ngày càng chìm xuống, trước khi hôn mê, cô cuối cùng cũng nhìn thấy một đôi mắt giận dữ phẫn nộ.
————
“Cái gì?!!” Nhâm Mục Diệu không để ý mình đang ở trong cuộc họp, cũng không để ý tới ánh mắt kinh ngạc của cấp dưới. Rống to vào điện thoại di động, “Nhiều người âm thầm bảo vệ Tâm Du như vậy, mà lại để mất dấu cô ấy? Đám người kia không biết làm ăn kiểu gì, mắt mọc trên đỉnh đầu sao?”
Ám Dạ Tuyệt kéo điện thoại di động ra xa chút, “Đừng gấp, tôi đã phái người đi tìm rồi.”
“Chắc chắn là Kiều An Mạn làm, không cần tìm, cô ta sẽ tự động tìm tới cửa thôi.” Trong đôi mắt tối tăm của Nhâm Mục Diệu bật ra luồng khí lạnh băng, lóe ra ánh lạnh sắc bén.
Khí tức thô bạo của Nhâm Mục Diệu, cùng với tính cách quỷ mị thâm sâu, trong nháy mắt khiến không khí phòng họp trở nên đông cứng. Tất cả mọi người trong hội trường đều nín thở trầm ngâm, lo lắng đề phòng, rất sợ một động tác nhỏ của chính mình sẽ hấp dẫn tới sự chú ý của Nhâm Mục Diệu, sau đó sẽ thành đối tượng bị oanh tạc.
“Lập tức đến phòng làm việc của tôi!” Nhâm Mục Diệu rống xong, vung tay lên, ném điện thoại vào vách tường ——
“Bốp ——” một tiếng, chiếc điện thoại di động bể tan tành, sống thọ và chết tại nhà.
Quản lý cao cấp của công ty thở ra một hơi, vỗ vỗ trái tim nhỏ của mình, may mắn chỉ là chiếc điện thoại di động, chứ không phải bản thân họ.
Đôi mắt chim ưng của Nhâm Mục Diệu đảo qua, “Các anh còn ở đây làm gì? Còn không mau cút đi!”
Lời này vừa ra, mọi người rối rít cầm lên giấy tờ, chân như được bôi dầu nhanh chóng chạy khỏi. Giống như những thước phim quay nhanh trong ống kính, chỉ chớp mắt, cả gian phòng làm việc chẳng còn nửa bóng người nào.
“Nhâm Mục Diệu, chuyện này là sao?” Đinh Hạo Hiên xông tới, “Chỉ mới hôm qua thôi, tôi đã báo cho cậu biết chuyện Kiều An Mạn vượt ngục rồi, sao cậu chẳng cẩn thận chút nào vậy hả? Giờ Tâm Du đã ở trong tay ả rồi…”
Nhâm Mục Diệu vùi đầu mình trong tay, gương mặt tối đen, chợt ngẩng đầu, “Câm miệng đi! Chẳng lẽ tôi không biết mình phải bảo vệ Tâm Du sao?”
Đinh Hạo Hiên thở dài, “Yên tâm đi, ngày nào Kiều An Mạn còn chưa đạt được mục đích của mình, Tâm Du vẫn sẽ an toàn.”
Đột nhiên, điện thoại bàn réo chuông ——
Ánh mắt Nhâm Mục Diệu sững lại, cầm điện thoại lên, lạnh lùng giận dữ khạc ra ba chữ: “Kiều An Mạn ——”
Chương 247: GẶP PHẢI BỌN BẮT CÓC
“Khỏe chứ, đã lâu không gặp.” Giọng cô ta cao ngất, ngữ điệu rõ vẻ vênh váo nắm quyền sai khiến kẻ khác.
“Nói đi! Cô muốn gì mới bằng lòng thả Tâm Du ra.” Nhâm Mục Diệu cũng không quanh co, trực tiếp hỏi ngay điều kiện.
“Tôi muốn mạng của Kiều Tâm Du!” Lời nói ác lạnh được phun ra từ cánh môi đỏ thẫm, chợt nghe được tiếng thở ra lạnh toát của Nhâm Mục Diệu, Kiều An mạn phát ra tiếng cười chói tai, “Ha ha… trêu anh thật vui, thứ tôi muốn là mạng của nó, nhưng tôi lại càng muốn tự do hơn. Nhờ hồng phúc của anh, cả đời tôi đều phải trôi qua trong tù, cho nên anh…”
Chân mày Nhâm Mục Diệu nhíu chặt, “Cô muốn tôi giúp cô trốn ra nước ngoài?”
“Đoán đúng một nửa! Tôi còn cần cả tiền nữa, tôi sẽ xuất cảnh chui, còn đi đâu là chuyện của tôi. Đúng rồi! Loại tiền tôi muốn phải là tiền mặt.”
“Có thể, cô muốn bao nhiêu?”
“Năm ngàn vạn!”
“Có thể!” Giọng Nhâm Mục Diệu lạnh nhạt, thoải mái đáp ứng, “Nhưng gom nhiều tiền mặt như vậy phải cần chút thời gian, chi phiếu được không?”
Thấy Nhâm Mục Diệu không chút nghĩ ngợi đáp ứng số tiền, Kiều An Mạn có chút hối hận, sớm biết vậy cô nên đòi nhiều hơn một chút, “Không được! Tôi muốn tiền mặt.” Đến ngân hàng đổi tiền sẽ để lại đầu mối, cuộc sống trong ngục tù không thuộc về cô, cô còn lâu mới muốn về lại nơi đó, “Anh cần nhiều thời gian chút ư, không sao! Dù gì Kiều Tâm Du cũng nằm trong tay tôi, anh cứ từ từ mà gom tiền, tôi cũng muốn vui đùa với nó một chút.”
“Tôi sẽ nhanh chóng góp đủ năm ngàn vạn tiền mặt. Tâm Du đâu? Tôi muốn nghe giọng của cô ấy!” Mày kiếm của Nhâm Mục Diệu nhíu chặt.
“Cô ta hít quá nhiều Ê-đy-te, bây giờ còn chưa tỉnh lại, nế
