ặt kinh ngạc.
Khả Khả sờ sờ lỗ mũi, “Tụi cháu gắn máy theo dõi trên người cha và mẹ.”
“Các cháu……”
“Ngộ nhỡ cha mẹ đi lạc rồi, tụi cháu sẽ dễ tìm họ hơn!” Nhạc Nhạc đụng đụng Đinh Hạo Hiên, “Ông Đinh, có đúng hay không?”
Khả Khả chỉ chỉ cánh cửa bị hắn đá đến độ dị dạng, “Đúng rồi, chú còn chưa nói cho cháu biết, tại sao phải đạp cửa?”
Đinh Hạo Hiên bĩu môi, “Cha và mẹ cháu ở trong đó, đang nằm trong tay bọn người xấu ……”
Hắn vừa dứt lời, đã nhìn thấy Nhạc Nhạc lấy ra một bình thủy tinh từ trong chiếc túi xách màu hồng đeo sau lưng, hất chất lỏng lên trên cửa, “Hai chú có ngốc không vậy, đạp cửa ích lợi gì, một chai H2SO4 đặc, không phải giải quyết xong sao.”
Khi bọn hắn vọt vào bên trong, Nhâm Mục Diệu đã ngã trên vũng máu, trên đầu và trên người đều là máu.
Kiều Tâm Du quỳ gối bên cạnh hắn, tay che vết thương của hắn, “Mục Diệu, anh tỉnh lại đi, mở mắt nhìn em đi…… Không phải anh muốn bảo vệ em sao……”
Đinh Hạo Hiên và Ám Dạ Tuyệt trước tiên không để ý tới Nhâm Mục Diệu, hai người bọn họ đuổi theo từ phía hốc tường.
Nhạc Nhạc chạy tới, tiếng khóc vang lên, “Mẹ, cha bị sao vây? Rất nhiều, rất nhiều máu……” Đôi mắt trong veo như nước lập tức tràn đầy nước mắt, từng giọt lệ trong suốt như những hạt trân châu bị đứt dây, khẽ lăn trên sàn.
Vẻ mặt Khả Khả có phần nặng nề, gọi điện thoại xong, cậu ngồi xổm, lấy băng gạc từ trong chiếc túi xách màu xanh, đặt lên vết thương đang chảy máu của Nhâm Mục Diệu, “Mẹ, mẹ yên tâm, cha không sao đâu. Xe cấp cứu của chú Phương đang tới.”
Trong thời gian ngắn ngủi đợi xe cứu thương, Đinh Hạo Hiên và Ám Dạ Tuyệt đã bắt ba kẻ chạy trốn về. Đinh Hạo Hiên tóm được hai tên, “Ám Dạ Tuyệt, cậu giúp cảnh sát bắt được đào phạm, có cần tôi giúp cậu đăng tin tuyên truyền vào ngày mai, tựa đề viết là “đạo tặc và cảnh sát thân thiết như người một nhà”.”
Ám Dạ Tuyệt ném tên đàn ông áo đen vào góc tường, đi tới thăm dò vết thương của Nhâm Mục Diệu, sắc mặt tối lại, nhưng vẫn là mở miệng an ủi Kiều Tâm Du, “Yên tâm, cậu ta không sao đâu.”
“Đúng đó! Người tốt sống không lâu, kẻ gieo họa sống ngàn năm, Nhâm Mục Diệu vốn là kẻ gieo họa mà, chắc chắn sẽ không chết dễ như vậy đâu!”
Khả Khả lạnh lùng trợn mắt nhìn Đinh Hạo Hiên, “Chú đang nói chú à!”
Xe cứu thương vừa đến, Nhâm Mục Diệu người đầy vết thương lập tức được đưa lên xe cấp cứu, Kiều Tâm Du vẫn giữ chặt tay hắn.
Nhạc Nhạc vươn tay, loạn xạ lau đi vệt nước mắt trên mặt, đi tới bên người Ám Dạ Tuyệt, kéo kéo tay của hắn, “Chú Ám, chú có thể giao ba người này cho cháu và Khả Khả chơi một lát không?”
“Được thôi! Tùy các cháu, muốn chơi thế nào cũng được!” Ám Dạ Tuyệt sảng khoái đáp ứng. Dám can đảm đánh Nhâm Mục Diệu bị thương, Ám Dạ Tuyệt đang định trừng phạt bọn họ, hiện giờ vừa đúng.
“Tiểu ác ma! Với bản lãnh xuất chúng của các cháu, đừng nên khách khí, càng không cần xuống tay lưu tình.” Đinh Hạo Hiên có chút mong chờ.
Chương 252: BẢO BỐI XUẤT TUYỆT CHIÊU
Nhạc Nhạc xốc tất cả đồ trong túi xuống đất, lấy một chiếc hộp màu hồng, chầm chậm bước tới bên Kiều An Mạn, “Ai! Cô nhìn mặt mình mà xem, còn chưa tới lúc hoa tàn ít bướm, sắc mặt đã giống vỏ quýt rồi?”
Tay chân Kiều An Mạn bị trói chặt, người ướt đẫm nằm bừa bãi trên đất, cô lạnh lùng liếc Nhạc Nhạc, nhìn đứa bé gái rõ vẻ khinh thường, “Con nhóc thối tha, cút sang một bên!”
“Nhưng tôi không muốn cút!” Nhạc Nhạc quay đầu, nhìn về phía Ám Dạ Tuyệt và Đinh Hạo Hiên, “Các chú đừng đứng đó như cây cột có được không? Mau qua đây giúp một tay đi!”
“Mày…… Mày muốn làm gì?” Kiều An Mạn thấy sắc mặt tối đen của Ám Dạ Tuyệt và Đinh Hạo Hiên có chút khiếp đảm.
Đôi mắt Nhạc Nhạc sáng ngời, hé ra một nụ cười thông minh, “Cháu giúp cô cải thiện làn da, làm cho cô một cái mặt nạ.” Nguồn truyện: Y
Cả hai người giúp cô bé đè đầu Kiều An Mạn xuống, Nhạc Nhạc rất dễ dàng bôi kem “Mặt nạ đặc chế” lên mặt cô ta. Phần kem màu đỏ sóng sánh vừa được bôi lên da thịt cô ta ngay sau đó ——
“A ——” Tiếng kêu thảm thiết cao ngất bật ra khỏi cổ họng.
Đinh Hạo Hiên thấy Kiều An Mạn đau đớn kịch liệt, gương mặt dần dần vặn vẹo biến hình, tò mò hỏi nói: “Nhạc Nhạc, trong mặt nạ này cháu bôi thứ gì?”
Đứng ở một bên, Khả Khả lạnh lùng nhìn Kiều An Mạn, lạnh nhạt nói: “Chỉ là chút muối ăn, bột ngọt, tiêu, bột hồ tiêu……”
Sắc mặt Đinh Hạo Hiên càng ngày càng u ám.
“Còn thêm một chút H2SO4 đặc.” Giọng Khả Khả thờ ơ, như xác nhận đây là một điều bình thường.
H2SO4 đặc? Hai mắt Đinh Hạo Hiên thoáng chốc trừng thẳng, trong lòng xuất hiện một cảm giác lạnh lẽo, hiện giờ hắn cảm thấy hết sức may mắn khi hai tiểu ác ma này xuống tay lưu tình với mình, nếu không, đoán chừng, gương mặt đẹp trai của hắn đã sớm bị phá hủy.
Đinh Hạo Hiên nhẹ nhàng hỏi một câu, “Thêm H2SO4 đặc có chết người không?”
“Nếu chú ăn chiếc mặt nạ này, vậy thì nhất định chết không chút nghi ngờ, có muốn nếm thử không?” Nhạc Nhạc dùng chiếc thìa gốm nhỏ múc một muỗng, đưa về phía Đinh Hạo Hiên, “Chú, mở miệng ra, aaaa ——”
Đinh Hạo Hiên vội vàng phất tay, “Nhạc Nhạc cháu thật sự quá khách sáo rồi, mau làm xong cái mặt nạ đi!”