80s toys - Atari. I still have
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328372

Bình chọn: 7.00/10/837 lượt.

mai, năm sau, cũng có thể mười năm sau nữa, hay hai mươi năm…… Cũng có thể đời này sẽ không bao giờ tỉnh lại.

Kiều Tâm Du rất kiên cường, từ lúc Nhâm Mục Diệu bị thương tới nay, cô chưa từng rơi xuống một giọt nước mắt, mỗi ngày đều không sợ làm phiền người khác, tự biểu diễn màn “độc thoại”.

“Mục Diệu, công bằng chút được không, mỗi ngày đều là em lẩm bẩm cằn nhằn, mà anh chẳng đáp lại em một lời nào cả……” Kiều Tâm Du ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy một người phụ nữ đang đi tới trước mặt cô.

Khả Linh? Cô ấy sao lại tới đây? –

“Xin chào, đã lâu không gặp!” Khả Linh tự nhiên bình thản chào hỏi Kiều Tâm Du.

“Chào cô!” Kiều Tâm Du đứng dậy hiền hòa đáp lại.

Tầm mắt Khả Linh dần dần dời xuống, nhìn Nhâm Mục Diệu đang ngồi trên xe lăn, “Khí sắc anh ấy hôm nay không tệ.”

“Ừm! Ra ngoài một chút mới có lợi cho sức khỏe của anh ấy.” Kiều Tâm Du nhìn về phía Nhâm Mục Diệu, đôi mắt hiện lên vẻ dịu dàng. Cô quay đầu nhìn về phía Khả Linh, “Vào nhà uống ly trà chứ?”

“Không được! Hôm nay tôi tới đây, chỉ muốn nói cho cô biết, cô thắng rồi.”

Kiều Tâm Du hơi sững sờ, mới dần dần nhớ lại lần đánh cược trước đó, nụ cười lấp lánh hiện lên mặt cô, gật đầu một cái, “Đúng! Tôi thắng, cô thua tâm phục khẩu phục chứ! Hiện giờ Nhâm Mục Diệu đã là của tôi.” Trong giọng nói lộ ra mấy phần dí dỏm.

Chương 255: NGƯỜI PHỤ NỮ KIÊN CƯỜNG

Hai tháng, Nhâm Mục Diệu có tỉnh lại hay không vẫn là một chuyện không thể đoán được, Kiều Tâm Du vẫn không xa không rời, hết lòng chăm sóc hắn, Khả Linh cũng bị phần chấp nhất này cảm động, cô lựa chọn cách lặng lẽ chúc phúc bọn họ, “Anh ấy vốn là của cô, chưa từng thay đổi qua. Có cô bên cạnh anh ấy, cuối cùng sẽ có một ngày anh ấy hồi tỉnh thôi.”

“Cám ơn!” Kiều Tâm Du chân thành tha thiết nói: “Tương lai không lâu, cô sẽ gặp được tình yêu của cô.”

Khả Linh mỉm cười gật đầu.

Hai người bèn nhìn nhau cười, quá khứ không vui lập tức tan thành mây khói.

Trước kia, Khả Linh vẫn trói buộc trong lồng giam của chính mình, quá mức để ý ánh mắt của người khác, vô hình chung đã tạo cho mình một loại gông xiềng, đến khi, tự lui xuống một bước, cô mới phát hiện trên thế giới trời cao biển rộng này còn có rất nhiều thứ tốt đẹp đáng giá để cô theo đuổi.

————

“Mẹ, mẹ!” Khả Khả Nhạc Nhạc vừa xuống xe đã vội vã chạy vào đại sảnh. Hai đứa nhóc chạy rất nhanh, túi xách nhỏ trên lưng thoáng một cái đã bị chúng đánh rơi.

“Mẹ, cha tỉnh lại chưa?” Nhạc Nhạc bĩu môi, lầm bầm hỏi, tuy còn nhỏ tuổi nhưng cô bé đã đọc được vẻ bi thương trên gương mặt Kiều Tâm Du, dù vậy cô nhóc vẫn còn ôm lấy một tia hi vọng.

Kiều Tâm Du lắc đầu một cái, trong đôi mắt hiện lên những tia sáng nhỏ vụn, trước mặt hai con, cô nhất định phải giả vờ mình rất kiên cường. Cô dịu dàng chuyển hướng nhìn lên lầu hai, “Mục Diệu đang truyền dịch dinh dưỡng.”

Kiều Tâm Du không phải không muốn ở bên hắn, nhưng khi nhìn đến cánh tay to khỏe ấm áp giờ đã trở nên gầy gò, hiện lên mạch máu màu xanh đậm, trên mu bàn tay đều là những vết xanh tím của lỗ kim.

Nhâm Mục Diệu như vậy khiến Kiều Tâm Du rất đau lòng, cô nở nụ cười buồn.

“Mẹ, mẹ yên tâm đi, cha nhất định sẽ tỉnh lại!” Khả Khả kiên định gật đầu, “Chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

Nhạc Nhạc cũng gật đầu, “Mẹ, cha yêu mẹ như vậy, làm sao có thể bỏ lại mẹ chứ? Hơn nữa, có đứa trẻ cực kì thông minh, đáng yêu lanh lợi, khéo léo động lòng người làm con gái như con, cha sao có thể hờ hững được chứ?”

Khả Khả bất thình lình thốt ra một câu: “Tự kỉ.”

“Đó là bởi vì em có tư chất tự kỉ đấy!”

“Ai đang nói mình có tư chất tự kỉ đấy?” Từ cửa bay tới một giọng nói vang dội.

Đinh Hạo Hiên mặc một bộ quần áo thoải mái màu xám tro, cổ áo sơ mi màu hồng tùy ý để nửa mở, quyến rũ tới mức không kềm chế được lại mang theo vài phần thưởng thức thời thượng.

“Ông Đinh, sao chú lại tới?” Nhạc Nhạc có chút bất mãn trừng mắt nhìn hắn.

Hai tay Đinh Hạo Hiên bỏ vào túi quần, đi về phía bọn họ, cước bộ giống như người mẫu đang trình diễn, vóc người cao ráo, ngũ quan anh tuấn, toàn thân toát lên khí thế xuất sắc bất phàm, “Cô bé xinh đẹp, chẳng lẽ cháu không hoan nghênh chú tới sao?”

Hắn dần dần sinh ra loại miễn dịch hiệu quả với cái xưng hô “Ông Đinh” này, lúc trước hắn giương cung bạt kiếm chiến đấu với nó, đến bây giờ thì mặc kệ nó, thái độ trên về bản chất đã chiến thắng. Hắn muốn phản kháng cũng không có can đảm, hai tiểu quỷ này có những chiêu thức “chỉnh” người bất tận, hắn cũng không phải chưa từng thấy qua, thật sợ có một ngày tất cả những chiêu đó đều được dùng trên người hắn, khi ấy, chắc hẳn là ngày giờ chết của hắn đã tới.

“Làm sao chú lại không biết cháu không hoan nghênh chú tới, da mặt chú thật dày, được rồi, giờ chú có thể đi.” Nhạc Nhạc rất không nể mặt hắn, trực tiếp nói.

“Nhạc Nhạc! Không được vô lễ như thế!” Kiều Tâm Du nghiêm nghị khiển trách cô bé, “Mau xin lỗi chú Đinh đi!”

Mặc dù hai đứa nhóc kia thích nghịch ngợm gây sự không biết lớn nhỏ, nhưng vẫn nghe lời Kiều Tâm Du. Nhạc Nhạc chu mỏ, tâm không cam lòng không nguyện thốt ra ba chữ: “Thật xin lỗi.”

“Ha ha……” Đinh Hạo Hiên vui, hắn