Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210483

Bình chọn: 7.00/10/1048 lượt.

quyết tâm đi cùng 14 người ấy, chàng phát lời thề phải giết chết Minotaur bằng được. Chàng và vua cha đã ước định với nhau, nếu thắng lợi, sẽ thay chiếc buồm đen trên thuyền khi đi đổi thành màu trắng ……”

Kiều Tâm Du phát giác bên cạnh không có tiếng gì, quay đầu hỏi: “Anh vẫn còn nghe em nói đấy chứ?”. Cô vốn nghĩ đối với loại chuyện thần thoại xưa này chắc hắn không hứng thú đâu, sẽ mau chóng ngủ quên. Không ngờ, hắn hoàn toàn không di chuyển ánh mắt mà cứ nhìn chằm chằm vào cô, đôi mắt chuyên chú, giống như nhìn cả đời cũng không đủ. Làm cho Kiều Tâm Du thật ngượng ngùng, lập tức thu hồi tầm mắt.

“Tiếp tục đi ……” Nhâm Mục Diệu ôm chặt cô vào lòng.

“Vị hoàng tử Theseus khôi ngô xuất chúng gặp được con gái của quốc vương – Hughes, Cô công chúa xinh đẹp thông minh – Ariadne lập tức chú ý tới chàng. Công chúa hướng về Theseus bày tỏ tình yêu của mình. Khi nàng biết được sứ mạng của Theseus, nàng trao cho chàng một thanh ma kiếm và một Spinarak (quả cầu làm bằng len), để tránh cho Theseus bị Minotaur làm bị thương nặng. Theseus vừa bước vào mê cung, lập tức đem một đầu Spinarak buộc ở lối vào mê cung, sau đó chàng thả sợi dây theo từng bước đi. Cuối cùng, chàng cũng tìm được quái vật Minotaur. Ngay lúc bắt được sừng Minotaur, chàng lập tức dùng thanh kiếm mà công chúa Ariadne đưa cho, ra sức giết chết Minotaur. Sau đó, chàng dẫn theo 7 thanh niên và 7 thiếu nữ kia, theo sợi dây đã thả trước đó mà ra khỏi mê cung.”

(Anh hùng Theseus chiến đấu cùng quái vật Minotaur)

“Một kết cục có hậu.”

“Đây không phải là kết cục, khi Theseus trở về nước, chàng quên không đem buồm đen đổi thành buồm trắng, nên vua cha của chàng cho là chàng đã chết, ngay sau đó ông nhảy xuống biển tự sát. Để tưởng nhớ vị quốc vương đó, nên vùng biển ông nhảy vào được đặt tên là biển Aegean.”

Nhâm Mục Diệu cảm thấy Kiều Tâm Du có chút buồn bã, hắn quan tâm hỏi: “Sao thế?”

“Tình cảm mà công chúa đối với Theseus là một tình yêu chân thành tha thiết không bao giờ thay đổi, nhưng Theseus chẳng qua chỉ lợi dụng tình cảm giữa hai người. Tình yêu vốn tinh khiết như thế nhưng khi bị xen lẫn dù chỉ một chút tạp chất, nó sẽ biến đổi ngay, không thể gọi là tình yêu nữa, mà chỉ là sự lợi dụng và trao đổi lợi ích giữa hai bên.”

Chương 101: VỨT BỎ

“Em quá cố chấp rồi.” Nhâm Mục Diệu không hoàn toàn đồng ý quan điểm của cô, “Tình yêu không giống như một bài toán số học, luôn phải có một kết quả chính xác. Lợi dụng? Lừa gạt? Nếu hai người thật lòng yêu nhau, họ sẽ quan tâm đến chúng ư?”

“Có lẽ vậy……” Chân mày Kiều Tâm Du khẽ hạ xuống, giọng nói nhàn nhạt lộ ra vẻ thất vọng. Thì ra anh nghĩ như vậy ư, cũng đúng! Đối với một Satan mà nói, “Yêu” chẳng qua là một món trang sức thấp kém, không cần thiết, có cũng được mà không có cũng không sao.

“Trong đầu của em rốt cuộc đang chứa những thứ gì hả? Hay là hoàn toàn không chứa gì hết thế, có thể để cho anh xem không.”

“……” Kiều Tâm Du biết có nói với hắn nhiều hơn nữa cũng chỉ là uổng phí, cô không muốn ở một nơi như thế này mà cùng hắn tranh luận vấn đề đúng hay sai, càng không muốn phá hư phong cảnh đầy xuân sắc nơi đây.

Bọn họ đi tới Thánh Thác Lý Ni*, trên hòn đảo nhỏ này mọi kiến trúc đều rất đẹp mắt, các bức tường đều là một màu trắng lam, hoàn toàn theo phong cách giáo đường Châu Âu, với những mái vòm hình tròn. Vách tường trắng như tuyết phản xạ một cách hoà thuận vui vẻ cùng với ánh mặt trời, giống như có thể chiếu sáng mọi thứ trong căn phòng này. Từng kiến trúc đẹp như thế được xây dọc theo biển Aegean, dường như đang đội lên cho biển Aegean một chiếc vòng nguyệt quế rực rỡ. (ta ghét nhất là việc tả cảnh, xong đoạn này coi như gần chết luôn)

(*): trong convert ghi vậy, còn về tên chính xác ta sẽ tra tìm sau

“Đẹp thật!” Chân đạp nhẹ lên những lớp cát êm mịn, Kiều Tâm Du cảm giác như cả tâm hồn mình cũng thanh tĩnh lại, cô dùng sức hô hấp, không khí nơi đây đặc biệt tinh khiết, trong đó có hòa lẫn với mùi vị nhàn nhạt của biển cả.

Từ lúc xuống du thuyền, Nhâm Mục Diệu luôn nắm thật chặt tay cô, không buông ra, “Đi thôi! Để anh dẫn em đi ngắm “mặt trời đẹp nhất thế giới”.”

Bọn họ lướt nhanh như con thoi mà đi qua Thánh Thác Lý Ni, những mô hình kiến trúc với mái vòm màu trắng lam, đi qua những con đường nhỏ, hẹp, quanh co. Nơi này giống như một tòa mê cung, nếu không có Nhâm Mục Diệu dắt tay, Kiều Tâm Du đoán chừng mình nhất định sẽ lạc đường.

Đường mặc dù hẹp và nhỏ, nhưng hai bên đường luôn có những bụi hoa nhỏ cực kì đẹp, làm nổi bật thêm những bức tường trằng. Kiều Tâm Du không kịp dừng lại chụp hình kỉ niệm, vì Nhâm Mục Diệu cứ lôi kéo cô rời đi.

Bọn họ trèo lên một ngọn núi, ở nơi này, tầm mắt mọi người dường như được rộng mở. Kiều Tâm Du nhìn lướt qua xung quanh, lập tức phát hiện chung quanh có rất nhiều đôi tình nhân cũng đang đi du lịch, “Này! Anh xem, có rất nhiều đôi tình nhân cũng đến đây.” Biểu tình của Kiều Tâm Du thật hưng phấn, giống như lần đầu tiên phát hiện được một sự việc bất bình thường.

Những đôi tình nhân này đều là người Châu Âu tóc vàng mắt xanh, khi nghe đ


Ring ring