Snack's 1967
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210330

Bình chọn: 9.00/10/1033 lượt.

ày, lời nói xong rõ ràng có chút lạnh nhạt mang theo vẻ mất tự nhiên.

Giọng nói Kiều Tâm Du nghẹn ngào: “Anh chụp ảnh của em lúc nào?”

“Ảnh gì?”

“Thì mấy tấm hình chiếu trên TV trong tiết mục đó, em vốn không hề biết tới chúng, một tấm cũng không.”

Ti vi —— hình —— chụp ảnh ——

Nhâm Mục Diệu đem từng việc một suy nghĩ, sau đó biết ngay ai là thủ phạm, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mấy tấm hình đó là do Đinh Hạo Hiên trộm từ phòng làm việc của anh.”

“Phòng làm việc của anh có hình em?” Kiều Tâm Du nín khóc mỉm cười, “Không ngờ anh đường đường là Nhâm Mục Diệu, chủ tịch tập đoàn Nhâm Thị, thế nhưng lại biết rõ mánh khóe của bọn đạo tặc, thản nhiên làm Paparazi chụp ảnh em …..”

“Anh có một món quà muốn tặng em.” Nhâm Mục Diệu biết hình tượng mà hắn xây dựng bấy lâu nay đã lập tức tan biến.

“Quà tặng gì? Không phải là đống thạch cao kia chứ?” Kiều Tâm Du chế nhạo nói.

“Nó ở ngăn kéo trên cùng của tủ đầu giường bên cạnh em đó, vươn tay ra là được.”

Kiều Tâm Du nửa tin nửa ngờ, nhìn thoáng qua hắn, lo lắng hỏi: “Không phải chuột, cóc hay rắn rết gì đó chứ?”

Trong đầu cô chứa cái gì vậy?

Nhâm Mục Diệu nghiêm túc, lắc đầu một cái.

Kiều Tâm Du cố gắng di chuyển tới đầu giường, đưa ra bàn tay trắng nõn của mình, mở ngăn kéo ra, sờ loạn bên trong, đầu ngón tay đột nhiên chợt lạnh, chạm phải một vật kim loại lạnh như băng.

Lấy ra xem ——

Ánh sáng màu bạc, cùng những tia sáng trắng tỏa ra từ viên kim cương ngay lập tức trực tiếp phản xạ vào mắt cô.

“MISS!” Đôi mắt trong suốt của Kiều Tâm Du trợn to, không hề chớp mắt, nhìn chằm chằm vào sợi dây chuyền kim cương đang nằm trong tay mình, cô nhất thời kích động, không thốt nên lời.

Khóe miệng Kiều Tâm Du lập tức cong lên thành một nụ cười vui vẻ.

“Đây là bản thiết kế MISS của em, làm sao anh……” Y – www.

“Anh tình cờ nhìn thấy bản thiết kế này trên bàn sách của em, cảm thấy nó rất hợp với khí chất của em, cho nên đặt làm.”

Trong mắt Kiều Tâm Du thoáng qua vẻ ngạc nhiên, lại nhìn kỹ vào bên trong mặt trái của sợi dây, “RMY…… Ba chữ này có nghĩa gì?”

“Không có gì……” Nhâm Mục Diệu gãi đầu, hơi ngượng ngùng, “Để anh đeo vào cho em.” Hắn cầm lấy sợi dây chuyền trong tay cô, rồi đeo lên cổ cô.

Nhưng Kiều Tâm Du không vì vậy mà bỏ qua cho vấn đề này, tiếp tục nghiên cứu ý nghĩa của ba chữ kia, “RMY, RMY…… “Nhâm Mục Diệu”*……” Kiều Tâm Du bừng tỉnh hiểu ra, “Nhâm Mục Diệu! Anh khắc tên mình vào dây chuyền là muốn đạo tác phẩm của em sao?”

(*): Nhâm Mục Diệu = Ren Mu Yao (hình như vậy >,<)

<>“Đạo tác phẩm của em?” Giọng Nhâm Mục Diệu không khỏi tăng cao, “Anh – Nhâm Mục Diệu mà lại muốn đạo một tác phẩm bèo bọt của một Thiết Kế Sư thuộc hàng tôm tép sao.” Hắn không chút nể mặt hỏi ngược lại.

<>“Vậy anh nói xem, sao anh lại muốn khắc tên mình vào sợi dây chuyền này?” Kiều Tâm Du thấy thiết kế của mình biến thành đồ thật, trở nên kích động không thôi, cô hoàn toàn không nhớ tới món đồ kim loại lạnh lẽo đó, đã được treo lủng lẳng dính sát vào ngực mình.

<>Nhâm Mục Diệu trợn trắng cả mắt, lạnh lùng nói: “Đúng là sinh vật đơn bào mà.”

<>…

Chương 99: TỊ NẠN

Sợi dây chuyền có khắc tên của hắn, là bởi vì gần đây hắn có suy nghĩ muốn chiếm lấy trái tim của cô, cũng là nơi mà mặt dây chuyền đang trú ngụ.

Bởi vì hắn muốn được ở trong lòng cô……

“Anh nói đi! Tại sao lại khắc tên mình vào sợi dây này?” Kiều Tâm Du nhất quyết không buông tha cho đề tài này, cô kiên quyết quấn lấy hắn tiếp tục hỏi, cho đến khi có đáp án mới thôi. Nguồn truyện: Y

Nhâm Mục Diệu dĩ nhiên biết phương pháp gì có thể lập tức làm cho cô im miệng. Nghiêng người, chiếm lấy đôi môi hồng vẫn còn đang mở của cô, giống như ong mật hái phấn hoa, êm ái, như có như không…… Đến khi cô đáp lại hắn, Nhâm Mục Diệu mới nhanh chóng tiến vào “chủ đề chính”……

————

Mặt trời ấm áp nhô lên cao, mang theo ánh sáng mềm mại, khẽ chiếu lên hai người còn đang ngủ.

“Cốc, cốc……” Một tràng tiếng gõ cửa trong trẻo bỗng vang lên.

“Có người gọi?” Kiều Tâm Du buồn bực, chuyện xảy ra ngày hôm qua cứ coi như là mình tự làm tự chịu, vậy chuyện sáng sớm hôm nay nên giải thích thế nào đây? Do cô đánh không lại trí tò mò mà tự động đột nhập vào hang sói ư?

Cô chỉ mới được ngủ một chút thôi, mệt mỏi kiệt sức như vậy, ai lại không có lương tâm, quấy rầy giấc ngủ của cô?

“Mục Diệu, có người kìa.” Kiều Tâm Du đưa chân ra, nặng nề đá một cước, ra lệnh cho hắn: “Anh đi mở cửa đi.” Đều tại hắn, bằng không khắp người cô sao lại đau nhức như vậy?

Nhâm Mục Diệu buồn buồn mặc kệ chấp nhận ăn luôn một cước của cô, không nghĩ tới khi Kiều Tâm Du ở trong trạng thái nửa mơ nửa tỉnh lại có thể đá một cú nặng như thế, Nhâm Mục Diệu lại không cảnh giác, trực tiếp bị đạp lăn luôn xuống giường.

Lần này hắn hoàn toàn thức tỉnh, nhưng lại không thèm để ý tới tiếng trống gõ dồn dập bên cạnh, hắn bình thản đi vào phòng tắm, nhẹ nhàng tắm táp.

Lúc đi ra tiếng gõ cửa vẫn thản nhiên tiếp tục, người nào đó thật bền chí.

“Két ——” cửa mở, hiện ra gương mặt Đinh Hạo Hiên, hắn không hề lộ ra vẻ mặt kinh ngạc. Thử nghĩ xem, thế gian này còn ai dám gõ