, cảm giác được thân thể mình đang bị một đôi cánh tay mạnh mẽ ôm vào một bờ ngực to lớn rắn chắc của người đàn ông.
Kiều Tâm Du cẩn thận chạm vào tay hắn, cô thật không hiểu, “Sao lại có hai tay?” Cô đột nhiên xoay người, muốn tránh thoát khỏi ngực của hắn, nhưng chỉ là “muốn” mà thôi.
“Tay của anh?” Kiều Tâm Du hốt hoảng la toáng lên, “Thứ trên tay của anh đâu rồi? Lớp thạch cao trên tay đâu?.”
Nhâm Mục Diệu vẫn không mở mắt, “Không có gì đâu, ngủ tiếp đi.” Giọng hắn hệt như đang mê sảng, có vẻ đang rất buồn ngủ.
Không có gì? Kiều Tâm Du đem những lời này lặp đi lặp lại cho bản thân mình nghe thật nhiều lần, tỉ mỉ lí giải, “Tay của anh vốn không hề bị thương?” Kiều Tâm Du tỉ mỉ dò hỏi hắn.
“Mau ngủ đi!” Nhâm Mục Diệu vùi đầu vào ngực cô, trầm trầm ngủ.
Kiều Tâm Du hướng về phía lỗ tai của hắn hét lớn một tiếng, “Nhâm Mục Diệu! Anh dám lừa gạt tôi!”
Gióng nói như sét đánh của cô, lập tức đem giấc ngủ của Nhâm Mục Diệu đuổi đi, hắn xoa xoa lỗ tai, “Sao thế?” Trưng ra một bộ mặt vô tội.
Chương 98: QUÀ TẶNG
“Tay của anh vốn không có bị thương!” Kiều Tâm Du tức giận nói, “Anh dám lừa gạt tôi?” Cô khom lưng nhắm ngay cánh tay cường tráng của hắn, đưa miệng xuống …. cắn
“Này, em tưởng mình là chó hả.” Nhâm Mục Diệu cũng chưa từng nghĩ đến vụ lừa đảo của mình lại bị vạch trần nhanh đến vậy, tính sai rồi, tính sai rồi mà.
Hàm răng sắc bén của Kiều Tâm Du dễ dàng làm rách da của hắn, cũng như đâm vào da thịt của hắn, mùi máu tươi dần dần lan ra khắp miệng cô, cô liếc nhìn gương mặt tuấn tú đang cực kì tức giận của Nhâm Mục Diệu, lè lưỡi nhẹ nhàng liếm láp, mút vào huyết dịch* còn tươi của hắn.
(*): máu nhưng ta thấy để huyết dịch hay hơn
Hắn mặc cho cô cắn, không phản ứng gì nữa.
Kiều Tâm Du thấy vết thương không còn chảy máu nữa thì ngẩng đầu lên, “Tôi không phải chó, tôi là Vampire.” Nói xong Kiều Tâm Du quay đầu đi, không muốn tiếp tục để ý tới hắn nữa, cô muốn thực hiện “chiến tranh lạnh” với hắn.
Trên cánh tay Nhâm Mục Diệu được in dấu hai hàng răng chỉnh tề, hơn nữa chúng còn đang rỉ máu.
“Tôi không cố ý muốn lừa gạt em đâu. Nhưng lúc đó, suốt môt tuần lễ trôi qua, mà em thì một chút tin tức cũng không có, tôi gấp đến độ sắp nổi điên, nên mới phải làm theo kế hoạch của Đinh Hạo Hiên ……”
Nhâm Mục Diệu làm việc từ trước đến giờ không cần giải thích với bất kỳ ai, nhưng hắn bây giờ lại có thể vì Kiều Tâm Du mà kiên nhẫn giải thích tất cả.
“Anh nói, tất cả kế hoạch này đều là của Đinh Hạo Hiên?” Kiều Tâm Du nhớ lại cảnh tượng ngày hôm qua, ” “Bí mật” mà anh ấy muốn nói với tôi chính là cái này sao?”
Nhâm Mục Diệu gật đầu một cái, “Cậu ta luôn luôn rảnh hơi nhiều chuyện.”
“Vụ tai nạn xe kia cũng là giả sao?”
“Ừ!” Hiện giờ Nhâm Mục Diệu quyết định tỏ ra thái độ “thẳng thắng sẽ được khoan hồng” với cô, đem tất cả mọi việc thành thật khai báo tường tận, chỉ cần hắn biết, bảo đảm sẽ biết gì nói đó, “Tai nạn xe là do Đinh Hạo Hiên tự mình làm đạo diễn, mỗi người ở hiện trường đều là nghệ sĩ dưới trướng công ty giải trí của cậu ta, nhưng cảnh sát giao thông thì là thật.”
“Những thầy thuốc ở bệnh viện kia và y tá nữa, tất cả đều là giả?”
“Không phải. Họ là thật, nhưng tôi có trong tay một ít cổ phần của bệnh viện này, cho nên chỉ cần chào hỏi với viện trưởng một tiếng, sau đó viện trưởng lập tức ra lệnh, tất cả các y bác sĩ phải tích cực phối hợp diễn xuất.”
“Lúc ở trong bệnh viện, ngoại trừ tôi ra, những người khác đều biết sự thật sao?”
Nhâm Mục Diệu thành thật hồi đáp: “Chắc là vậy?”
“Chắc là vậy? Các anh bình thản xem tôi là đồ ngốc tha hồ đùa bỡn, coi tôi như một đứa ngốc, vì anh bị thương mà gấp gáp, khóc lóc, chạy nhanh vào bệnh viện, chơi tôi như vậy vui lắm sao?” Đôi mắt trong trẻo của cô nhanh chóng bị những giọt nước mắt thấm ướt, chúng dần dao động, rơi xuống rồi vỡ tan.
Cô không quan tâm tới việc hắn đối với cô dùng lời cay độc, nhưng cô không hi vọng bị người khác lừa, hơn nữa còn dùng thiện ý của cô lừa gạt cô. (nguyên văn convert là: “Cô không quan tâm hắn đối cô lãnh nói ác ngữ, nhưng là cô hi vọng lấy được người khác lừa gạt, hơn nữa còn là dùng cô không đành lòng, thiện ý của cô tới lừa gạt cô”, ta không hiểu hết nghĩa, dùng QT cũng không hiểu được, nhưng ta nghĩ như vậy là khá đúng)
“Những lời anh nói và việc anh tham dự tiết mục “nhân vật YI” cũng là giả ư?”
Nhâm Mục Diệu ôm thân thể mềm mại nhỏ nhắn của cô vào trong ngực mình, khẽ vuốt ve phần lưng trắng nõn nà, “Những lời đó anh không hề cố ý chuẩn bị sẵn, lúc đó nó đột nhiên hiện lên trong đầu anh, ngay lúc đó anh nhận ra được mình đã không thể rời bỏ em rồi.”
Giọt nước mắt lạnh như băng lập tức rơi xuống trên lồng ngực ấm áp của hắn, dường như từng giọt từng giọt một đang rơi vào trong lòng hắn, khắc sâu vào tâm hắn. Hắn cúi đầu, hôn lên giọt nước mắt mát lạnh kia, khẽ nuốt chúng, có chút mặn, chút khổ sở, khiến hắn hiểu được nỗi đau của cô.
“Thật xin lỗi……” Giọng nói trầm thấp dường như đang mang theo nhịp tim đập dồn dập của hắn, giọng hắn có chút cứng ngắc. Vì đây là lần đầu tiên Nhâm Mục Diệu nói ra ba chữ n