à xem – Fernstein vừa nói vừa bực bội đi ra khỏi phòng.
– Thì đúng vậy mà – Lauren vừa lầm bầm vừa đặt ống nghe lên ngực ông thợ sửa ôtô, ông này nhìn cô, hốt hoảng. – Ông đừng ngại, tôi vẫn khoẻ lắm, còn cái ông ấy thì lúc nào chả làu bàu như thế.
Đến lượt Betty bước vào.
– Để ông này chị lo cho – cô nói với Lauren – phòng bên cạnh đang cần em đấy, đúng là quá tải thật rồi.
Lauren đứng dậy và yêu cầu nữ y tá gọi điện ẹ cô. Cô sẽ ở lại đây đêm nên cần có người chăm sóc con chó Kali của cô.
Bà Morrison đang rửa bát, Arthur thiu thiu ngủ trên chiếc đi văng.
– Tôi nghĩ đã đến lúc anh phải đi ngủ ngay thôi.
– Cháu cũng nghĩ vậy – Arthur vừa nói vừa vươn vai, – Cảm ơn bác về buổi tối hôm nay.
– Mửng anh dọn đến ở nhà số 212 phố Pacific. Tính tôi bình thường rất dè dặt, nhưng nếu anh cần gì thì cứ bấm chuông cửa nhà tôi.
Khi ra về, Arthur nhìn thấy một con chó màu đen trắng nằm dưới gầm bàn.
– Đây là con Paolo, nhìn nó thế cứ tưởng như nó chết rồi, nhưng nó ngủ thôi, đó là hoạt động yêu thích nhất của nó. Ngoài ra thỉnh thoàng tôi cũng đánh thức nó dậy để đi dạo.
– Bác có muốn cháu giúp bác làm việc đó không?
– Tốt hơn là anh đi ngủ đi, trong tình trạng anh bây giờ, tôi sợ là sáng mai lại thấy cả anh lẫn chó nằm ngáy dưới một góc cây.
Arthur chào bà cụ và về nhà. Anh còn muốn dọn dẹp thêm chút nữa nhưng cơn mệt mỏi đã thắng sự hăm hở của anh.
Nằm trên giường, đầu gối lên tay, anh nhìn qua cánh cửa phòng hé mở. Những thùng đồ xếp đống trong phòng khách gợi lại kỷ niệm một đêm của một thời đã qua, khi anh dọn đến ở tầng trên cùng của ngôi nhà kiểu Victoria cách nơi này không xa.
Đã quá hai giờ sáng, nữ y tá trưởng đi tìm Lauren. Gian đại sảnh của khoa cấp cứu cuối cùng đã vợi hết người. Tranh thủ lúc yên ắng này, Betty quyết định đi bổ sung thuốc men cho tủ thuốc của các phòng khám. Cô đi dọc hành lang và kéo rèm cửa ở phòng cuối cùng. Nằm còng queo trên giường, Lauren đang ngủ say sưa. Betty kéo rèm lại và vừa bỏ đi vừa lắc đầu.
Chương 02
Arthur tỉnh dậy vào khoảng giữa trưa. Mặt trời đứng bóng ấm áp toả vào qua cửa sổ phòng khách. Anh tự làm ình một bữa sáng qua loa rồi gọi vào máy điện thoại di động của Paul.
– Chào Baloo , – bạn anh nhấc máy nói – tớ thấy là cậu đã ngủ hết một vòng đồng hồ rồi đấy.
Paul rủ anh đi ăn trưa, nhưng Arthur đã có một dự định khác trong đầu.
– Tóm lại, – Paul bảo – tớ được chọn giữa việc để cậu đi bộ đến Carmel và việc chở cậu đến đó à ?
– Không phải thế ! Tớ muốn rẽ qua xưởng của ông bố dượng cậu để lấy lại chiếc xe Ford rồi bọn mình cùng đi đến đó luôn.
– Ôtô của cậu đã không chạy từ đời nảo đời nào rồi, cậu muốn ngày nghỉ cuối tuần phải ở trên đường cao tốc để đợi xe cứu trợ đến kéo đi hay sao ?
Nhưng Arthur nhắc bạn nhớ rằng chiếc ôtô này đã từng có những giấc ngủ dài hơn, thêm nữa, anh biết là bố dượng Paul vốn rất say mê xe cổ, thể nào ông ấy cũng đã sửa sang lại cái xe này rồi.
– Cái xe Ford cũ kỹ đời 60 của tớ còn khoẻ mạnh hơn cái mui trần thời tiền sử của cậu đấy.
Paul nhìn đồng hồ, anh còn vài phút để gọi điện thoại đến xưởng sửa chữa. Trừ phi có điều gì phản đối, Arthur cứ việc đến thẳng chổ đó gặp anh.
Ba giờ chiều, hai người bạn gặp nhau trước cửa xưởng, Paul tra chìa khoá vào ổ vặn rồi đi vào xưởng. Giữa những chiếc xe cảnh sát đang sửa chữa, Arthur như nhận ra một chiếc xe cấp cứu cũ kỹ đang nằm im lìm dưới tấm vải bạt. Anh tiến lại gần để lật một góc bạt lên. Cái mũi xe có một vẻ gì gợi nhớ. Arthur đi vòng quanh chiếc xe, ngập ngừng rồi cuối cùng bèn mở cửa sau của xe ra. Phía trong khoang sau, dưới lớp bụi dày, có một chiếc cáng khơi dậy biết bao kỉ niệm, khiến cho Paul phải cao giọng để kéo Arthur ra khỏi những mộng mơ :
– Quên cỗ xe bí đỏ ấy đi, Lọ Lem, ra đây, phải đẩy ba cái xe ra mới lấy được con Ford của cậu. Đi Carmel thì đi, nhưng không nên đến sau lúc mặt trời lặn !
Arthur đậy lại tấm bạt, anh xoa nhẹ lên mui xe và thì thầm : “Tạm biệt Daisy”.
Bốn cú nhấn chân ga, vừa mới khọt khẹt ba tiếng là động cơ của chiếc Ford bắt đầu kêu rù rù. Sau vài thao tác của Arthur và chừng ấy câu chửi thề của Paul, chiếc xe break rời xưởng và đi lên phía bắc thành phố để ra con đường số 1 chạy dọc Thái Bình Dương.
– Cậu vẫn nghĩ đến cô ta à ? – Paul hỏi.
Thay ọi câu trả lời, Arthur mở cửa sổ; một luồng gió ấm tràn vào buồng lái.
Paul vỗ vỗ vào gương chiếu hậu, làm ra vẻ như đang thử micro.
– Một, hai, một hai ba, a, được đấy chứ, thử lại lần nữa xem nào… Cậu vẫn nghĩ đến cô ta à ?
– Cũng có lúc – Arthur trả lời.
– Có thường xuyên không ?
– Một chút buổi sáng, một chút buổi trưa, một chút buổi tối, một chút ban đêm.
– Cậu đi Pháp để quên cô ta là rất phải, cậu có vẻ khỏi hẳn rồi đấy ! Thế ngày nghỉ cuối tuần cậu cũng nghĩ đến cô ta à ?
– Tớ có bảo cậu là tớ tự bắt mình không được sống đâu, cậu muốn biết tớ có còn nghĩ đến cô ấy không, tớ đã trả lời cậu, vậy thôi. Tớ có vài cuộc dan díu, nếu như điều đó có thể làm cậu yên tâm ; mà thôi đổi đề tài đi, tớ không muốn nói đến chuyện đó.
Ôtô chạy về hướng vịnh Monterry, Paul nhìn những bãi b
