mà, hiếm khi có người cậu ta ưng ý, dù sao cũng tốt hơn là bọn chị chọn trợ lý giúp cậu ta rồi sau đó lại thay người.”
“Nhưng…”
“Những cô gái khác chị không dám xếp cho cậu ta. Nhưng Kỳ Nhã nói em rất giỏi, lại thông minh, chị nghĩ nhất định em sẽ ứng phó được.”
“Em cũng không giỏi đến thế…”
Chị Fany nắm tay cô: “Giúp chị đi mà, xin em đấy. Chỉ mỗi chuyện của cậu ta mà đã lằng nhằng đến nỗi hôm nay chị không làm được việc khác rồi. Em cũng biết công việc chị rất nhiều, lát nữa còn phải đến nhà trẻ đón con, bà mẹ đơn thân vất vả lắm…”.
Thư Hoán đành nói: “Được, được ạ…”.
Tiếp nhận công việc kinh khủng này, Thư Hoán có phần bất an, không biết Tịch đại thiếu gia sẽ chỉ trỏ sai khiến cô như thế nào.
E sợ trong lòng, Thư Hoán liền gọi điện cho Đoạn Kỳ Nhã, nói cho cô ấy biết bản thân đã bị sắp xếp làm việc dưới tay Tịch Đức.
Đoạn Kỳ Nhã nói: “Nếu đã nhận rồi thì cứ thử một ngày xem sao, không được thì lại đổi”.
Thư Hoán nghĩ cũng có lý, liền định thần lại, nghiêm túc làm hết việc trong nửa ngày hôm nay trước đã.
Cũng may Tịch Đức hòa nhã hơn cô nghĩ. Theo anh ta thu hình một tiết mục, ca sĩ thần tượng nổi tiếng nên stylist, người trang điểm và cả trợ thủ…ngồi đầy một xe. Thư Hoán nhìn ngó quanh quất, không tìm thấy chỗ nào trống, nghĩ nên đi xe bus cho xong, nào ngờ Tịch Đức chủ động gọi cô: “Ngồi đây đi, có chỗ trống”.
Thư Hoán ngồi cạnh anh ta, thực ra không có chỗ nào trống, chỉ là vóc dáng cô nhỏ bé có thể chen vào ngồi cạnh anh ta.
Có lẽ vì không gian chật hẹp nên đùi Tịch Đức áp sát cô, cánh tay cũng đặt sau lưng cô, Thư Hoán không quen ngồi gần người lạ thế này nhưng cũng không thể tỏ ra quá sợ hãi, dù sao hai người cùng ngồi một chỗ nên khó tránh khỏi đụng chạm, cô đành ngồi thẳng lưng lên.
“Người cô thơm thật.”
Thư Hoán không phản ứng kịp, chỉ “Ơ” một tiếng.
“Dùng nước hoa gì đó?”
Ngẩng lên nhìn nụ cười của công tử đào hoa Tịch Đức, Thư Hoán chỉ đáp gọn: “Tôi không dùng nước hoa”.
“Ồ, ra là hương thơm tự nhiên?”
“…”
…
Lúc tiết mục quay xong thì đã khuya rồi, Tịch Đức lại bắt đến bar uống vài ly, cuối cùng chỉ còn lại Thư Hoán và người quản lý nhẫn nại đi cùng anh ta.
Người quản lý là bất đắc dĩ, Thư Hoán cũng bất đắc dĩ. Cô là nhân viên mới ít kinh nghiệm nhất, những người khác kẻ thì trốn, người thoái thác, đương nhiên cô chỉ có thể gồng mình lên chịu đựng.
Còn trách nhiệm của người quản lý là kiềm chế anh ta: “Cậu bớt phóng túng chút đi, coi chừng bị chụp ảnh đấy. Cậu gây đủ chuyện phiền toái rồi, còn gây chuyện nữa thì chưa chắc công ty có thể ém nhẹm giúp cậu được nữa đâu”.
Tịch Đức nóng nảy hất đầu: “Được rồi được rồi, phiền chết được, bây giờ tôi về nhà được chưa?”.
Người quản lý cũng không dám nổi giận với anh ta, nghe một cú điện thoại rồi bất lực nói: “Tôi có việc phải đi trước. Thư Hoán, cô vất vả rồi, cũng nên về sớm nghỉ ngơi nhé”.
Chào tạm biệt xong, Thư Hoán nhìn Tịch Đức lảo đảo đi đến chỗ đậu xe, vội hét: “Này, anh làm gì thế?”.
Tịch Đức quay lại nhìn cô, cười nói: “Lái xe về nhà, sao, không nỡ để tôi về hả?”.
Thư Hoán rất tức giận: “Anh uống say rồi, sao lái xe được?”. Anh ta say khướt như thế mà lái xe thì đúng là hung khí trên đường rồi.
“Sao không thể lái xe?”, Tịch Đức xoay xoay chìa khóa trong tay, “Cô xem thường kỹ thuật của tôi à?”.
“Anh có biết như thế là rất nguy hiểm không?” Thư Hoán không hề do dự bước lên, định giật lấy chìa khóa của anh ta, “Không thể lái xe, tôi giúp anh gọi taxi về”.
Cứ ngỡ với tính cách anh ta thì sẽ có một cuộc chiến giằng co dữ dội, nào ngờ Tịch Đức lại nhận lời rất nhanh: “Không lái xe cũng được, nhưng cô phải đưa tôi về”.
“…”
Tịch Đức cười nói: “Chẳng phải cô nói tôi uống say sao? Để một ngôi sao uống say tự ngồi xe về nhà, vậy cô còn làm trợ lý làm gì!”.
So với sự phiền phức anh ta có thể mang lại cho người đi đường khi lái xe, Thư Hoán cảm thấy cứ đưa anh ta về nhà thì hơn.
Chương 35
Lên xe rồi, Tịch Đức lại ra vẻ say xỉn, dựa vào người cô, bộ dạng rất yếu đuối. Thư Hoán bị đè nặng nhưng không đẩy ra được, đành bất lực chịu đựng sức nặng của anh ta.
Cũng may chiếc xe rất nhanh đã đến dưới tòa nhà chung cư của Tịch Đức, Thư Hoán cố sức lấy ví tiền ra, trả tiền xe, lấy hóa đơn để thanh toán lại với công ty, sau đó đẩy đẩy Tịch Đức: “Đến rồi, xuống xe thôi”.
Tịch Đức mở một mắt ra vẻ như rất say, cười nói: “Cô không đưa tôi lên lầu sao?”
“…Anh có phải là không có chân đâu, sao không đi một mình được?”
Trước đây của trước đây, có dạo Thư Hoán nghĩ rằng, chỉ cần là trai đẹp thì đều có thể trở thành đối tượng để mê mẩn. Nhưng Tịch Đức hoàn toàn phá hỏng niềm tin đó của cô. Nội tại của một người thật sự có thể ảnh hưởng đến sức hút từ vẻ ngoài của người đó.
Bị từ chối, Tịch Đức dựa vào ghế, duỗi thẳng chân ra: “Vậy tôi không đi. Tôi uống say rồi”.
“…”Thư Hoán không mặt dày như anh ta, trước khi tài xế lên tiếng mời họ xuống, cô đành gắng sức kéo anh ta, “Được thôi, tôi đưa anh lên trên. Phiền anh xuống xe đi.
*******************************
Có thang máy nên quá trình đưa anh ta lên lầu nhanh chóng và tiện lợi