tôi và anh đâu có thể ép nó. Mỗi người đều có ước mơ và khát vọng riêng, thằng bé lựa chọn ra sao là quyền của nó. Chắc anh cũng không muốn người khác ép mình.
Tên kia sau khi nhếch mép lên đầy đe dọa với tôi, Tên kia mới chịu quay lên để tiếp tục nhiệm vụ nhìn đường và lái xe.
Tôi ớn lạnh khi bị ánh mắt khủng bố của Tên kia chiếu tướng. Tôi rất muốn thét ầm lên. Tên kia thật biết cách dọa người. Vì Tên kia, người tôi đang nổi da gà, còn da đầu tôi run run.
Chiếc xe vượt qua hết cánh đồng này rồi đến cánh đồng kia. Tôi và thằng bé vừa hít khí trời, vừa ngắm cảnh tươi đẹp của thiên nhiên. Thằng bé rất vui, nên thỉnh thoảng miệng nó lại reo lên thích thú, còn tay nó chỉ trỏ mãi không ngừng.
Mặc dù không muốn đi cùng với Tên đáng sợ kia, nhưng thấy tinh thần phấn chấn của thằng bé, tôi lại cười vui vẻ. Có lẽ đây là cơ hội tốt để tôi và thằng bé xích lại gần nhau. Qua chuyến đi này, tôi cùng muốn xóa tan hiểu lầm và khúc mắc giữa tôi và Tên kia, tôi đã chán cãi nhau và gây chiến với Tên kia lắm rồi. Nếu có thể tôi muốn làm bạn với Tên kia. Hy vọng Tên kia có thể hiểu được thiện ý chân thành của tôi.
Đi qua một cánh đồng trồng toàn cau, những chiếc lá xanh tươi đang bay phần phật trong gió, hương hoa cau thơm ngát lan tỏa khắp nơi. Lần này người reo lên sung sướng không phải là thằng bé, mà là tôi.
Tôi kích động nắm tay thằng bé, sau đó chỉ cho thằng bé xem. Thằng bé bị khí thế và tinh thần nhiệt tình của tôi làm cho ảnh hưởng theo. Mấy giây sau, giọng của thằng bé lánh lót, nó lại đập tay lên ghế xe của Tên kia.
_Chú Đức Hải ! Mau ! Mau dừng xe lại ! Cháu muốn xuống nhặt hoa cau, cháu muốn chụp ảnh.
Tên kia bất đắc dĩ quay xuống bảo hai đứa trẻ chúng tôi.
_Hai người có thể ngồi im được không ? Địa điểm để câu cá và dã ngoại còn rất xa. Nếu cứ dừng xe ở ven đường sợ rằng đến tối cũng chưa tới nơi. Hai người thích vừa đi xe, vừa ngủ ngật chứ, hay là muốn bị cướp giật và gặp ma ở ven đường khi đêm đến.
Nghe Tên kia nhắc đến ma và đến cướp đến; tôi và thằng bé không ai bảo ai, cả hai đều im miệng, mặt hơi lo sợ, chúng tôi tự động ôm lấy nhau.
Hành động đồng loạt của chúng tôi, khiến Tên kia phì cười.
Lần đầu tiên kể từ lúc quen biết Tên kia, tôi mới thấy Tên kia cười thỏa mái. Trước đây, Tên kia cũng có cười nhưng nụ cười gượng gạo và không được tự nhiên, Tên kia cười giống như cười đểu hơn là cười từ thật tâm. Nay Tên kia mới đúng thực là mình.
Nhìn nụ cười tươi trẻ và tràn đầy sức sống của Tên kia, tôi ngơ ngác nhìn, mắt tôi bối rối, còn trái tim tôi hơi rung động. Tôi nghĩ đứng trước một người có vẻ đẹp như Tên kia, không một cô gái nào có thể tự chủ được.
Tôi ngượng ngùng không dám nhìn Tên kia nữa, tôi vô thức gãi đầu, sau đó tiếp tục nhìn ra hai bên đường.
Thằng bé từ lúc nghe Tên kia dọa, nó ngồi im trên ghế, mặt nó xị xuống. Cu cậu đang hờn dỗi.
Vẻ mặt giận dỗi và phụng phịu của thằng bé, khiến tôi vừa thương vừa buồn cười. Thằng bé dù sao vẫn còn là trẻ con, việc không được Tên kia đáp ứng đã khiến thằng bé sinh ra phản đối ngầm.
Để tránh không khí căng thẳng và mất vui, tôi liền lấy một sợi dây thun trong túi sách. Tôi mỉm cười với thằng bé.
_Em có biết chơi dây thun không ?
Thằng bé chú ý đến sợi dây thun trên tay tôi.
_Không. Chị biết chơi sao ?
Tôi nháy mắt với thằng bé.
_Tất nhiên rồi. Nếu chị không biết chơi, chị đâu có rủ em chơi cùng.
Dùng hai ngón tay của tay trái và tay phải, tôi căng sợi dây thun ra.
_Em nhìn cho kĩ nhé.
Tôi bắt đầu tạo hình cho thằng bé xem. Đầu tiên tôi tạo hình một chiếc thang, sau đó là hình tam giác, cứ như thế tôi biến sợi dây thun trên tay thành hình của những vật mà thằng bé có thể tưởng tượng ra.
Thằng bé hoàn toàn bị sợi dây thun trên tay tôi thu hút, nó chăm chú và say mê ngắm nhìn, lúc này nó đã hoàn toàn quên mất chuyện lúc nãy.
Sau khi tôi biểu diễn xong, tôi cười tươi hỏi thằng bé.
_Em có muốn thử không ?
Thằng bé nhanh chóng gật đầu đáp ứng, mắt thằng bé không rời sợi dây thun trên tay tôi.
Tôi chậm rãi làm từng động tác cho thằng bé xem, tôi hỏi thằng bé đã trông rõ chưa, sau đó tôi đưa sợi dây thun cho thằng bé.
Thằng bé phấn khích vòng sợi dây thun vào bốn ngón tay, rồi căng sợi dây thun ra. Thằng bé bắt chước theo từng động tác của tôi. Lúc đầu cu cậu không thành công, nên hơi nản lòng. Nhờ tôi động viên và khuyến khích, thằng bé đã xếp được một hình tam giác cơ bản đầu tiên.
Khi xếp được rồi, thằng bé reo to lên, miệng nó cười sung sướng.
Niềm vui của thằng bé lan sang tôi và Tên kia, hai chúng tôi bất giác mỉm cười và nhìn vào mắt nhau.
Tôi giật nảy người, tôi sững sờ không dám tin là Tên kia lại dùng ánh mắt dịu dàng và chân thành để nhìn tôi.
Tôi…tôi đang mơ đúng không ? Tôi tưởng Tên kia ghét và căm hận tôi ? Hay là do tôi bị quáng gà nên đã nhìn nhầm ?
Tôi lắc đầu quầy quậy, tôi dụi mắt, sau đó tôi lại len lén nhìn Tên kia.
Không may cho tôi, hành động vụng về và trẻ con của tôi đã lọt vào mắt Tên kia. Tên kia bật cười, lần này Tên kia không phải là cười nhẹ nữa, mà đã cười thành tiếng.
Tiếng cười của Tên kia