tốt vào buổi họp báo trong buổi chiều tối này mai. Tôi không muốn có bất cứ sai sót gì.
Tôi ngồi cứng đờ trên ghế, tai ù đi. Không ! Không thể tin được ! Tôi cũng phải cùng với Đức Hải trả lời các câu hỏi của báo chí và phóng viên sao ? Chỉ cần nghĩ đến đây, tôi đã co giò muốn bỏ chạy.
Tôi tuy là một kẻ mạnh mồm mạnh miệng nhưng cũng phải tùy hoàn cảnh, không phải lúc nào tôi cũng có thể ăn nói và trả lời lưu loát. Đứng trước máy quay phim và máy ảnh, trước sự kích động và phấn kích của đám đông, tôi làm sao có thể mở miệng nói được câu gì.
Nhìn khuôn mặt nhăn nhó khổ sở và tái mét của tôi, Trương Hạo Nhiên trấn an.
_Cô đừng lo lắng nhiều quá ! Cô yên tâm, buổi họp báo ngày mai chỉ cần cô có mặt là được, mọi câu hỏi của báo chí và phóng viên đều do tôi và Đức Hải trả lời thay cho cô.
_Tôi…tôi có thể không đi được không ? – Tôi lắp bắp đề nghị. Tôi hy vọng là họ sẽ buông tha cho tôi.
_Cô không đi không được. Cô là bạn gái của cậu ấy, nên cô phải có mặt. – Trái ngược với mong muốn của tôi, Trương Hạo Nhiên cương quyết đáp.
Không còn cách nào khác, tôi chính thức phải tuân thủ theo sự sắp xếp và bài bố của Trương Hạo Nhiên. Dù tôi không muốn, tôi cũng phải giả vờ đóng giả làm bạn gái của Đức Hải trong một thời gian ngắn. Hơn sáu giờ tối, Đức Hải mới đưa tôi và thằng bé trở về nhà.
Hôm nay, tôi thấy con đường về nhà Đức Tiến sao mà xa và lâu quá. Trước kia mỗi lần đi đâu xa, tôi đều mong ước có thể nhanh chóng trở về nhà và có thể nhanh chóng được gặp Đức Tiến, nhưng bây giờ tôi lại muốn mình biến mất. Tôi không có dũng khí đối diện với Đức Tiến. Tôi sợ hắn không tin tưởng tôi, sợ hắn coi tôi là một cô gái hám của và thay lòng đổi dạ.
Lắc đầu cho tỉnh táo, tôi tự cười chế giễu bản thân mình. Tôi và Đức Tiến có là gì của nhau đâu. Tuy tôi và hắn từng qua đêm với nhau, hôn nhau, nhưng chưa từng hứa hẹn bất cứ điều gì.
Hốc mắt tôi đỏ lên, mũi tôi nghèn nghẹn, tôi thấy tủi thân muốn khóc. Lúc này, tôi muốn chia sẻ và nói chuyện với ai đó để vơi bớt đi tâm trạng rối loạn và lo sợ của mình.
Trên đường trở về nhà, Đức Hải tập trung vào lái xe, hắn không nói một câu gì cả. Mặt hắn lúc nào cũng lạnh, đôi môi mỏng của hắn mím chặt, còn mắt nhìn thẳng về phía trước.
Thằng bé bị không khí căng thẳng và đối nghịch của chúng tôi, khiến cho sợ hãi. Nó khôn ngoan ngồi im trên ghế, và không hé răng nói nửa lời.
Về đến nhà của Đức Tiến, tôi tự mở của xe, rồi bước xuống.
Khác với mọi ngày, hôm nay hai chị giúp việc đã giúp chúng tôi mở cổng.
_Cuối cùng mọi người cũng về rồi ! – Cả hai đồng thanh hô lên khi thấy chúng tôi.
Chị giúp việc có nước da bánh mật tên Phương lôi tôi đến một góc.
_Chị đã nhìn thấy hình ảnh của em trên ti vi. Công nhận em và cậu Đức Hải rất xứng đôi. – Chị ước ao và hâm mộ nhìn tôi.
_Em và cậu Đức Hải quen biết nhau từ bao giờ ? – Chị tò mò hỏi tôi tiếp.
Chị giúp việc có chiếc miệng anh đào tên Lê, cười vui vẻ chào Đức Hải, mắt chị sùng bái nhìn vào khuôn mặt đẹp trai của hắn.
_Mọi người đi cả ngày cũng đã mệt rồi, mau vào trong nhà nghỉ ngơi đi ! – Chị Lê vui sướng nhắc nhở chúng tôi.
Thằng bé vẫn nắm chặt lấy tay tôi. Đối với chuyện rắc rối của chúng tôi, nó một chút cũng không hiểu.
Hai chị giúp việc kèm tôi đi vào giữa, vừa đi vào trong nhà, hai chị vừa khai thác thông tin từ tôi.
_Em kể một chút gì đó về mối tình giữa em và cậu Đức Hải đi ? – Chị Phương ngọt ngào giục tôi.
_Đúng đấy ! Em nói gì đi ! – Chị Lê hùa theo.
_Hai người quen biết nhau lâu chưa ? Đã hôn nhau lần nào chưa ? Hai người thật kín tiếng, nếu không được phóng viên và báo chí quay lên đài truyền hình chắc bọn chị cũng không biết gì.
Chị Phương vừa mới dứt lời, tôi tái mét mặt, môi tôi run run.
_Chị…chị nói rằng hình ảnh của chúng em đã được đưa lên Đài truyền hình ?
_Đúng thế. Em không biết gì sao ? – Chị Phương vui vẻ trả lời, mắt chị mơ màng đang tưởng tượng đến hình ảnh ngọt ngào và lãng mạng của tôi và Đức Hải, khi chúng tôi hôn và ôm nhau trước ống kính và máy quay phim.
Tôi đứng chết chân một chỗ, mặt càng lúc càng tái, lồng ngực co thắt, tôi không thở nổi. Tôi đã đãng trí quên mất hiện giờ mình đang bị gán cái mác bạn gái của minh tinh Trương Đông Hải. Chỉ cần tôi dính líu đến hắn, mọi thông tin và hình ảnh của tôi sẽ bị đưa lên báo và lên mạng.
Tôi….tôi phải làm sao bây giờ ? Phải ăn nói và giải thích thế nào với Đức Tiến ? Tôi không muốn hắn hận và căm ghét tôi. Tôi cũng không muốn vì mình, anh em hắn trở nên bất hòa.
_Đi thôi ! – Đức Hải lạnh lùng quát tôi. Hắn bực mình và tức giận khi nhìn thấy khuôn mặt tái mét của tôi.
Tôi nhìn hắn bằng đôi mắt trống rỗng và buồn khổ. Nội tâm đang hành hạ và dày vò tôi.
_Cô muốn tôi dẫn cô đi, hay là cô muốn tự mình đi ?
Tôi phẫn nộ nhìn thẳng vào mắt hắn, hai tay tôi siết chặt. Mặc dù mọi chuyện xảy ra không phải do lỗi của hắn, nhưng chẳng phải tôi đã biết điều giúp hắn là gì ? Lẽ ra vì lòng tốt của tôi, hắn nên có một chút cảm ơn và đối xử nhẹ nhàng với tôi chứ ?
_Anh biến đi ! Tôi không cần anh phải giúp ! – Tôi cao giọng quát lại hắn.
_Được thô