i ! Nếu cô đã muốn thế, thì tôi cũng không quản.
Nói xong, hắn bỏ đi luôn.
Hai chị giúp việc ngơ ngác nhìn hai chúng tôi, họ không hiểu lí do vì sao chúng tôi luôn gây chiến với nhau.
Đi vào trong phòng khách, tôi khựng lại khi thấy Đức Tiến đang ngồi trên ghế sô pha, tay hắn đang cầm một ly rượu vang đỏ sậm, trên bàn chai rượu vang màu đen đã vơi được già nửa.
Hắn ngồi im uống rượu, từng ngụm từng ngụm một, ly rượu trên tay hắn đã trở nên trống không.
Mở nắp chai rượu, hắn rót tiếp cho mình một ly, rồi lại cho lên miệng uống. Trông hắn lúc này rất buồn khổ và cô đơn.
Mọi người đứng nhìn hắn chăm chú, không ai dám mở miệng lên tiếng hỏi hắn, cũng không ai có dũng khí phá tan đi sự tĩnh lặng ở quanh đây. Vào giờ phút này hắn là mặt biển đang nổi sóng ngầm, là núi lửa đang chuẩn bị phun trào dung nham.
Đức Hải hai tay đút vào túi quần, hắn ung dung bước lại gần, rồi ngồi xuống đối diện với Đức Tiến.
_Lấy cho tôi một cái ly ! – Đức Hải yêu cầu hai chị giúp việc.
Chị giúp việc tên Lê giật mình lên tiếng, rồi chạy vào nhà bếp lấy ly cho hắn.
Đức Tiến không quan tâm đến hiện tại, cũng không chú ý đến sự có mặt của chúng tôi. Hắn chỉ tập trung uống rượu và vào suy nghĩ của bản thân.
_Ly của cậu đây ! – Chị Lê cẩn thận đặt ly rượu làm bằng thủy tinh trước mặt Đức Hải.
Cầm lấy chai rượu trên bàn, Đức Hải tự rót cho mình một ly.
Hai anh em im lặng ngồi uống rượu với nhau. Cả hai không ai lên tiếng bảo ai câu nào.
Không khí căng thẳng giữa họ, khiến cho chúng tôi sợ hãi và hốt hoảng.
Bình thường thằng bé luôn là người chọc phá và trèo ngay lên ngồi cùng với Đức Hải mỗi khi thấy hắn đến chơi, nhưng lúc này nó không dám nói gì cả, tay nó nắm chặt lấy tay tôi, đôi mắt tròn xoe và trong veo của nó nhìn hình ảnh uống rượu của bố nó và Đức Hải không rời mắt. Nó đang bị bọn họ dọa cho khiếp sợ.
Không thể nào chịu đựng thêm được nữa, tôi cứng ngắc xoay người, rồi cố gắng bước đi. Thấy Đức Tiến trầm tư và buồn khổ, lòng tôi đau đớn, nước mắt không thể tự chủ được đã lăn dài trên má. Tôi đã làm chuyện có lỗi với hắn. Có lẽ hắn cũng giống như tôi, cũng mong muốn mối quan hệ giữa hai chúng tôi có thể tiến xa hơn nữa. Nhưng nay vì chuyện này, e rằng chúng tôi không còn đối xử với nhau được tự nhiên và thân mật giống như lúc trước.
_Em có chuyện muốn nói với anh. – Đức Hải lên tiếng phá tan đi sự tĩnh lặng ở xung quanh.
Đức Tiến lúc này mới nhìn Đức Hải.
_Chú muốn nói gì ? – Đức Tiến lạnh băng hỏi.
_Em muốn đưa cô ấy đi.
Ly rượu trên tay Đức Tiến sóng sánh xuýt đổ, mặt hắn tái nhợt, đôi mắt lạnh lẽo của hắn chiếu thẳng vào người Đức Hải.
_Tại sao ? – Hắn phẫn nộ gằn từng chữ.
_Cô ấy hiện giờ là bạn gái của em. – Đức Hải bình thản đón nhận đôi mắt rực lửa của Đức Tiến.
Mọi người đứng ở trong phòng khách một lần nữa lại bị Đức Tiến và Đức Hải dọa cho sợ chết khiếp, chân tay họ run rẩy, còn mặt họ lấm tấm mồ hôi, mắt họ lấm lét nhìn hai anh em. Trông hai anh em họ chẳng khác gì sát thủ máu lạnh đang chuẩn bị giương cung múa kiếm để giết chết nhau.
Thêm một lần nữa, tôi lại hóa đá đứng im một chỗ, mặt tôi tái nhợt, đôi môi tôi bị cắn đến tím tái, mười đầu ngón tay đang đâm sâu vào da thịt. Tôi có cảm giác mình đang bị nhốt tại một hầm băng đá lạnh lẽo, đang bị hơi lạnh tràn vào cơ thể, lục phủ ngũ tạng đang bị thạch băng cứa nát.
Tuy hai anh em họ không đánh nhau, cũng không quát mắng nhau, nhưng cách nói chuyện giống như sắp sửa dùng đao kiếm để giết chết nhau thế này, còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần. Đức Tiến đặt mạnh ly rượu xuống bàn, đôi mắt đen sâu của hắn giờ là cả một bầu trời giông bão.
_Bạn gái ? – Đức Tiến nhếch mép cười nhạt. _ Cô ấy là bạn gái của chú từ lúc nào ?
Đức Hải bình tĩnh uống nốt ly rượu trên tay, mặt hắn lạnh tanh, môi hắn nhếch lên.
_Bắt đầu từ hôm nay, cô ấy là bạn gái của em. – Lời nói của Đức Hải đầy khiêu khích.
Đức Tiến nhìn thẳng vào mặt Đức Hải.
_Chú nghĩ rằng chỉ cần chú tuyên bố cho cả thế giới này biết cô ấy là bạn gái của chú, thì tôi sẽ tin chú sao. Một minh tinh như chú, mỗi ngày tiếp xúc và quan hệ với biết bao nhiêu cô gái, trong số họ biết ai là người chú yêu hay không yêu. – Đức Tiến đáp trả lại lời khiêu khích của Đức Hải.
Đức Hải thoáng khựng người, ly rượu dừng lại trên môi hắn, mắt hắn chiếu thẳng vào đôi mắt nổi giông bão của Đức Tiến.
_Anh tin cũng được, mà không tin cũng chẳng sao. Dù gì, em cũng phải mang cô ấy đi. – Chỉ hai giây sau, Đức Hải quay trở về con người cao ngạo và bất cần đời trước kia.
_Tôi là người mang cô ấy sang đây, chỉ cần chú nói một câu là có thể mang cô ấy đi được sao. – Giọng nói của Đức Tiến đã sắc lạnh đi vài phần.
_Tại sao lại không ? Em không thể để bạn gái của em sống ở nhà anh được. – Đức Hải tiếp tục khiêu khích Đức Tiến.
Đứng nghe hai anh em họ cãi qua cãi lại, mọi người đứng ở trong phòng hết nhìn người nọ rồi lại đến người kia. Tuy bị hai người dọa cho sợ hãi, nhưng không ai muốn bỏ đi, ai cũng tò mò muốn nghe hai anh em họ tranh cãi nhau.
_Đủ rồi ! – Cuối cùng hết chịu nổi, tôi đã lên tiếng cắt ngang cuộc nói chuyện ga