Polaroid
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325532

Bình chọn: 8.5.00/10/553 lượt.

ột cô gái dám dùng tiền để thuê hắn như một gã trai bao.

Khoan đã ! Tại sao hắn lại ở đây ? Chẳng lẽ hắn là…là…..?

Tôi mờ mịt nhìn dòng chữ in: Đức Tiến – Tổng giám đốc.

Xong rồi ! Tôi bị đuổi là cái chắc. Tất cả cũng tại tôi vô tình không chịu ý đến lời nói của Tuyết Ngân. Nếu buổi chiều hôm đó, tôi chịu liếc mắt nhìn hắn một cái có phải là tôi đã thoát khỏi kiếp nạn oan uổng này rồi không ?

_Ngồi đi ! Cô định đứng mãi như thế sao ?

_Không cần. Nếu anh gọi tôi lên đây để đuổi việc tôi, thì nói mau lẹ đi. Tôi không muốn làm mất thời gian của anh.

_Cô không nghe giám đốc của cô nói gì sao ?

_Anh ấy chỉ nói là tôi cầm bộ hồ sơ này lên đây, ngoài ra anh ấy không nói gì cả.

_Nếu thế, để tôi nói luôn cho cô biết. Bắt đầu từ ngày hôm nay cô là trợ lý mới của tôi.

_Anh…anh bảo sao ? Tôi…tôi không nghe nhầm đấy chứ ?

_Hoàn toàn không, giấy bổ nhiệm vào ví trí mới của cô, tôi đã kí rồi.

_Nhưng..nhưng mà…!

_Không nhưng nhị gì hết. Bây giờ cô về thu xếp đồ đạc của mình ở phòng nhân sự đi, sáng ngày mai đúng tám giờ cô lên đây nhận việc.

Nói xong, hắn tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính, hắn coi tôi là không khí.

Tôi có rất nhiều chuyện muốn hỏi hắn, nhưng cuối cùng đành thui thủi đi ra khỏi phòng. Được thăng chức, nhưng tôi chẳng vui chút nào cả. Tôi chỉ có cảm giác mình sắp chết. Không ! Phải nói là, cảm giác này còn đáng sợ hơn cái chết.

Hằng ngày phải nhìn thấy hắn, làm việc cùng hắn. Chỉ nghĩ đến đây thôi, tôi đã muốn co giò bỏ trốn rồi.

_Sao thế, anh ấy không nhận cô à ?

Cô thư kí hả hê khi nhìn thấy khuôn mặt giống như là vừa bị mắng một trận của tôi.

Tôi căm tức trừng mắt nhìn cô ta. Không thèm chấp một kẻ suốt ngày đi nói cạnh khóe người khác, tôi đi thang máy xuống lầu sáu.

Tôi không biết mấy đồng nghiệp làm cùng phòng sẽ phản ứng như thế nào, khi họ biết tôi đột nhiên được thăng chức, mà lại làm trợ lý riêng của hắn.

Tôi khóc không ra nước mắt, nếu họ biết được nguyên nhân tại sao, chắc họ sẽ rủa thầm tôi ti tiện và thủ đoạn.

Ôm lấy đầu, tôi thật sự rất muốn thét lên. Tôi nào có xấu xa và đê tiện như thế. Mặc dù tôi yêu tiền, nhưng tôi còn yêu mạng của mình hơn. Bây giờ thì hết rồi, tiền mất mà mạng cũng chẳng còn.

Quay trở lại phòng làm việc, tôi thấy mọi người đã giải quyết xong tất cả quà quê mà tôi mang từ Mũi Né về đây.

Tôi biết họ thật sự quý và thương tôi, tôi cũng biết họ sẽ buồn khi tôi chuyển sang vị trí công tác mới. Tôi định không nói sự thật cho họ biết, nhưng chuyện này sớm muộn gì họ cũng biết. Nếu để họ biết từ miệng của người khác, họ sẽ khinh tôi, sẽ coi tôi là một kẻ có mới nới cũ, có quyền thế thì quên luôn bạn bè.

Nhìn khuôn mặt nhiệt tình của họ, tôi không biết phải mở miệng thế nào. Phòng nhân sự chúng tôi quanh năm chỉ làm việc với sổ sách và giấy tờ nên rất khô khan. Chính vì điều này, nên chúng tôi có nhiều thời gian để túm tụm nói chuyện phiếm, và đàm luận với nhau mọi chuyện ở trên đời.

Chúng tôi thân nhau như anh em, sợ ngay cả người thân trong gia đình cũng không gắn kết như chúng tôi. Về đến nhà còn tắm rửa, ăn cơm, nghỉ ngơi, đâu có nhiều thời gian để hỏi han, và quan tâm đến người nhà nhiều như đồng nghiệp làm cùng một công ty.

_Sếp nói chuyện gì với bà mà lâu thế ?

Lúc nào Tuyết Ngân cũng là người đầu tiên lên tiếng hỏi tôi.

Tôi chán nản ngồi xuống ghế, đặt hồ sơ xin việc ở trên bàn, mắt tôi quan sát khắp căn phòng. Tôi đang cố lựa lời thích hợp để thông báo tin tôi sắp chuyển vị trí công tác cho họ biết.

_Tôi…tôi sắp đi rồi.

_Bà đi đâu ?

_Lên..lên lầu chín.

Tuyết Ngân tưởng tôi lên lầu chín để gặp anh chàng nào đó đẹp trai, nên vỗ vai tôi khích lệ, ánh mắt hiện lên sự tò mò.

_Anh chàng nào thế ? Bà có thể bật mí cho tôi một chút được không ?

Tôi bực mình đáp.

_Bà bớt nói xàm đi được không ? Tôi lên lầu chín để làm việc, không phải lên để tìm con trai.

_Cái gì ?

Nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô nàng, cuối cùng tôi cũng thấy hả hê.

Hừ ! Nói cho lắm vào ! Sao lúc nào cô nàng Tuyết Ngân này cũng nghĩ đến con trai là thế nào nhỉ ? Chẳng phải hiện giờ cô nàng đang mặn nồng với người yêu mới là gì ?

_Bà có nói đùa không đấy ? Bà lên lầu chín để làm việc ? Mà bà làm việc gì ở trên đó ?

Giọng cao vút lảnh lót của Tuyết Ngân đã khiến tất cả mọi người trong phòng chú ý. Chưa đây một phút, họ đều ngừng công việc, mắt nhìn tôi, tai chăm chú lắng nghe.

Tôi không nhịn được cười. Chẳng lẽ tất cả mọi người ở đây đều bị lây tính nhiều chuyện của Tuyết Ngân rồi sao ?

_Chát !

Bả vai của tôi lại bị Tuyết Ngân đánh đau điếng. Cô nàng này chẳng những võ mồm giỏi, mà tay chân cũng rất lanh lợi, chỉ cần khi nói chuyện tôi hơi lơ đãng một chút là y như rằng sẽ bị ăn đòn.

_Bà còn không mau nói đi ? Bà lên lầu chín để làm gì ?

_Làm việc.

_Bà muốn chọc tức tôi đấy hả ? Bà làm gì ở trên đó ?

Nhìn khuôn mặt nổi giận của cô nàng, tôi không dám trêu tức cô nàng nữa.

_Tôi là trợ lý riêng của Tổng Giám đốc.

Tôi nghe có tiếng ghế đổ, tiếng rít nhẹ, còn có những tiếng thì thào. Không ngờ âm thanh mà mọi người dành tặng cho tôi lại “mỹ lệ” như thế. Họ khiến tôi t