Snack's 1967
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325563

Bình chọn: 7.5.00/10/556 lượt.

ng tổ tôi chỉ có tôi và Tuyết Ngân là con gái, nên cánh mày râu tranh nhau mời hai chúng tôi lên nhảy cùng.

Tôi từ chối khéo, tôi thực sự không muốn nhảy. Nhảy với những người đàn ông đầy mùi rượu và mùi mồ hôi sẽ làm hỏng lỗ mũi của tôi.

Tuyết Ngân luôn là cô nàng nhiệt tình và nóng bỏng nên không từ chối bất cứ ai. Nhìn cô nàng lắc lư trên sân khấu trong ánh đèn màu, tôi lắc đầu ngán ngẩm. Không hiểu bạn trai của cô nàng khi bắt gặp cô nàng vô tư ôm eo, mỉm cười tình tứ với một người con trai khác sẽ có thái độ như thế nào ? Nếu mà phải là tôi, tôi sẽ chạy lên lôi giật cô nàng đi ra khỏi đây, sau đó sẽ từ từ dạy dỗ cho cô nàng hiểu ai mới là người có quyền sở hữu nụ cười và vòng tay của cô nàng.

Một người luôn tìm đến sự an toàn và bảo lãnh như tôi, sẽ không chấp nhận làm bất cứ điều gì nếu như tôi biết điều đó có thể khiến tôi mất hết tất cả.

_Em đã được thông báo lịch làm việc rồi chứ ?

Hoàng Phúc mỉm cười hỏi tôi. Ánh mắt anh nhìn tôi đầy quan tâm và chân thành.

_Em đã nhận được lịch công tác rồi. Tổng giám đốc bảo em sáng mai đúng tám giờ lên nhận việc.

_Chúc mừng em. Không phải ai cũng có may mắn như em đâu.

_Cảm ơn anh. Em có một vấn đề thắc mắc cần hỏi anh.

_Em hỏi đi.

_Em không hiểu làm thế nào Tổng giám đốc biết đến em và tại sao đã có quyết định bổ nhiệm em vào vị trí mới, lại không có ai gọi điện thông báo trước với em một tiếng ?

Nhìn vẻ mặt giận dỗi của tôi, anh bật cười.

_Lẽ ra em nên tỏ ra vui mừng vì mình được cất nhắc lên một vị trí cao mới đúng ? Em tức giận làm gì, thông báo trước hay sau thì cũng có gì khác biệt ?

Tôi tức tối nghĩ thầm. Nếu tôi không cảm thấy sợ khi trông thấy hắn là nói dối, hắn đáng sợ như ác quỷ. Ngay cả những người bình thường không gây sự và không làm chuyện gì có lỗi với hắn cũng bị hắn dọa cho sợ chết khiếp, huống gì một kẻ phạm lỗi tày trời như tôi.

Mặt tôi mếu như sắp khóc. Giá mà tôi đừng có quá coi trọng đến tiền, và mức lãi xuất của ngân hàng, có phải tôi đã không chọn hắn làm mục tiêu rồi không ? Nếu tôi không làm thế, tôi đã có thể sống yên.

Nhìn mọi người đang cuồng nhiệt nhảy trên sâu khấu, anh hỏi tôi.

_Sao em không lên sân khấu nhảy cùng với mọi người. Không phải bữa tiệc này là để chúc mừng em sao ?

_Em không muốn nhảy. Vừa mới đi xa về nên em hơi mệt.

_Em nên xin nghỉ phép lâu một chút mới đúng, nghỉ có hơn nửa tháng thì ít quá.

Tôi nheo mắt trêu anh.

_Sao lúc em xin nghỉ phép, anh không nói thế ? Nếu lúc đó anh nói rằng, em nên xin nghỉ nửa tháng hay một tháng, chắc chắn em sẽ nghe lời của anh.

Nhấp một ít rượu trong ly, anh cười đáp.

_Phải không ? Nếu anh nói thế, liệu em có làm theo không hay là em sẽ bảo anh cố ý khiến em không được lĩnh lương tháng này.

Tôi cười gượng gạo. Tôi biết anh nói đúng, tôi là một kẻ tham tiền. Dù tôi biết mình bị bệnh ung thư sắp chết, tôi cũng không muốn xin nghỉ nhiều, nói gì đến việc tôi vẫn còn khỏe mạnh và không bị làm sao.

Nhảy gần một tiếng khiến Tuyết Ngân mệt rã rời, mồ hôi làm ướt đầm khuôn mặt xinh đẹp.

Cô nàng hổn hển trở về chỗ ngồi, nụ cười trên môi rực rỡ đỏ tươi giống như ly rượu trên tay tôi. Nụ cười của cô nàng sáng chói quá khiến tôi lóa mắt. Không phải chứ, chỉ nhảy thôi mà, có cần phải cho tôi thấy rằng đây là một vinh hạnh không ?

Tuyết Ngân ngồi xuống bên cạnh Hoàng Phúc. Rót rượu ra ly, cô nàng ngửa cổ uống cạn ly rượu.

Tôi há hốc mồm, hình như cô nàng say rồi. Mỗi lần cô nàng say, cô nàng sẽ gây ra những chuyện dở khóc dở cười.

Tôi hốt hoảng vội đứng dậy, tôi muốn đưa Tuyết Ngân ra khỏi đây. Nếu còn để cho cô nàng tiếp tục uống thêm một hoặc mấy ly rượu nữa, cô nàng sẽ hành động một cách phóng túng giống như một cô gái hoang dã.

Tôi không ngừng kêu khổ. Nếu biết trước điều này sẽ xảy ra, tôi đã không mời mọi người đi uống rượu và ăn uống ở một quán bar. Lẽ ra tôi nên mời họ uống cà phê ở canteen của công ty.

Hối hận giờ vẫn còn kịp. Tôi xốc nách Tuyết Ngân, mỉm cười với mọi người, tôi tìm cách rút lui.

_Mọi người ở lại đây thưởng thức rượu và thức ăn. Tôi phải đưa Tuyết Ngân về nhà, cô ấy say rồi.

_Ai bảo bà là tôi say. Tôi không sao, tôi còn muốn uống tiếp.

Tuyết Ngân vùng vẫy thoát khỏi tay tôi. Cầm lấy chai rượu còn nguyên ở trên bàn đã được mở nắp, cô nàng tu một hơi hết nửa chai. Tôi thất kinh vội giật ngay lấy chai rượu.

Lần này, tôi không còn chịu đựng hơn được nữa. Cùng lắm là tôi vừa vác vừa đánh Tuyết Ngân, tôi tuyệt đối không để cô nàng gây ra bất cứ chuyện gì.

Nắm lấy tay Tuyết Ngân, tôi bừng bừng lửa giận lôi cô nàng đi theo. Hình như say rượu làm cho con người ta thêm dũng mãnh, bình thường cô nàng sẽ không dùng toàn lực để đẩy tôi.

Tôi chỉ biết mình giống như một trái bóng bị ném ra xa.

Trong khi mọi người còn bàng hoàng, miệng chỉ kịp hô lên vài tiếng, tôi đã đập mặt xuống đất.

Chúa ơi !

Trước khi thấy mặt mình còn cách mặt đấy mấy centimet, tôi đã gào thét trong thầm lặng.

Hình ảnh của tôi ngã thật xấu. Có lẽ không có người nào lại ngã kì quái như tôi. Một bên má của tôi hôn đất, mặt ngoẹo sang một bên, tay dang rộng, còn chân co quắ