âu thăm thẳm như bóng đêm của hắn càng dày thêm.
_Cạch !
Cánh cửa làm bằng thép không rỉ mở ra, cô thư kí rụt rè bước vào phòng.
Tôi chăm chú nhìn vào tờ báo kinh tế được đặt ở trên chiếc bàn làm bằng kính, nên không chú ý đến cô ả.
Tôi rất muốn biết, họ lại định diễn trò gì cho tôi xem nữa. Nếu hắn định dùng trò “Mượn gà để dọa khỉ” thì hắn đã dùng sai đối tượng, tôi không phải là khỉ mà cô thư kí của hắn cũng không phải là gà. Cô ta là yêu tinh, còn tôi là pháp sư chuyên môn đi thu thập yêu tinh. Tôi sợ những câu mà hắn sắp nói tiếp theo sẽ phản tác dụng ngược lại.
_Nghe nói cô là người yêu cầu cô ấy di dọn nhà vệ sinh ?
Môi cô ả run run. Màu đỏ của son phấn khiến cô ả trông rất tức cười. Cô ả giống như một khỉ đầu đỏ cứ kêu lên chí chóe và chỉ trỏ lung tung. Có lẽ vì miệng của cô ả không thể ngậm lại được, nên cô ả mới phun hết mưa xuân vào mặt tôi. Tôi thật vinh hạnh khi được cô ả chiếu cố và để ý đến.
Ngồi im uống cà phê và đọc báo, tôi nghe họ đối đáp với nhau.
_Sao cô không trả lời ? Cô không có điều gì cần nói với tôi sao ?
Khủy tay chống xuống bàn, mười ngón tay đan xen vào nhau, mắt hắn lạnh lùng nhìn cô ả. Trông hắn giống như một ông chủ lớn đang chuẩn bị khen thưởng cho nhân viên dưới quyền của mình, và nhân viên được hắn “khen ngợi” lần này là cô ả thư kí chanh chua.
_Em…em cũng không muốn bảo cô ấy đi dọn vệ sinh. Nhưng cô ấy là nhân viên mới, cô ấy nên học cách tôn trọng những người đi trước như em. Anh bảo thái độ không biết ai là ai của cô ấy, nếu không cho cô ấy hiểu một chút “lễ nghĩa” cô ấy làm sao biết cách cư xử.
Nghe cách nói chuyện của ả, hóa ra tôi nên cảm ơn cô ả vì đã bắt tôi đi dọn nhà vệ sinh ?
A ha ! Tôi lại muốn cười to lên.
Có ai lại đi cảm ơn kẻ đã cướp hết mọi thứ của mình, chèn ép mình và đặt mình vào chỗ chết không ?
Nếu người nào làm được điều đó, tôi nghĩ người đó là thánh, hay không còn muốn sống tiếp nữa. Trong số những người kể trên, tôi không thuộc diện trong số họ. Tôi là người yêu tiền, yêu mạng sống của mình.
Kẻ nào dám chọc vào tôi, hay dám cướp của tôi thứ gì, tuy rằng tôi sẽ không dám dùng dao giết họ, dùng gậy đánh họ, dùng miệng lưỡi để văng tục vào mặt họ, nhưng hàng ngày hàng giờ tôi sẽ rủa thầm họ, tôi sẽ quyết tâm làm giàu hơn họ để rửa mối nhục mà họ đã gây ra cho tôi.
Tôi nhàm chán nhìn cả hai. Nếu họ muốn xa thải tôi thì nói nhanh lên, tôi đã đói lắm rồi.
Quá bực mình, và quá tức giận, tôi đặt mạnh ly cà phê xuống bàn.
Hai người đang người hỏi, người lễ độ và khúm núm trả lời giật mình nhìn tôi. Tôi nhếch mép cười gượng gạo.
_Hai người cứ từ từ mà nói chuyện với nhau. Đằng nào thì tôi chẳng bị xa thải, hai người không cần phải diễn trò cho tôi xem nữa. Bây giờ tôi xuống phòng nhân sự thu dọn đồ đạc. Nếu phải nghe hai nữa nói chuyện thêm một lúc nữa, căn bệnh đau dạ dày lại hành hạ tôi.
Tôi đùng đùng đi ra cửa, tôi cố tình nện gót giày thật mạnh xuống sàn nhà.
Nhìn những tấm gạch men sáng bóng dưới sàn nhà, tôi rủa thầm.
_Đứng lại ! Cô định đi đâu ?
Giọng của hắn sắc lạnh. Tôi chưa từng thấy hắn tức giận như thế.
Tôi rùng mình một cái. Bất đắc dĩ, tôi đành quay lại nhìn hắn.
_Tổng giám đốc đại nhân à, ngài có thể buông tha cho tôi được không ? Chẳng phải kết quả cuối cùng là tôi bị xa thải hay sao ? Nếu điều đó là sự thật, thì trước hay sau gì tôi cũng phải đi ra khỏi đây.
_Ai bảo cô là tôi sẽ xa thải cô ?
_Anh đừng đóng kịch nữa. Tôi nhịn anh đủ rồi. Tôi mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, anh không cần đuổi tôi, tôi sẽ tự viết giấy xin nghỉ việc.
_Rầm !
Hắn tức giận đập bàn.
Cô thư kí bị hắn dọa cho nhảy dựng, mặt cô ả tái nhợt.
Nhìn cô ả lúc này, tôi thấy cô ả thật tội nghiệp. Sao không tiếp tục mỉm cười và lấy lòng hắn nữa đi, thế nào đã bị hắn dọa cho sợ chết khiếp rồi à ?
Tôi đã nói hắn chỉ được vẻ bề ngoài thôi nhưng không một ai chịu tin tôi.
_Tôi không thích nhân viên dưới quyền lợi dụng chức quyền để tự tung tự tác và làm khó người khác. Tôi muốn cô quay trở lại bàn viết bản kiểm điểm, nếu cô còn tái phạm, cô sẽ không có lần sau.
Cô thư kí không nói được một lời nào. Cô ả mấp máy môi nói câu xin lỗi, sau đó nhanh chóng rút lui ra khỏi phòng.
Tôi tưởng cô ả sẽ tặng cho tôi một ánh mắt có thể giết người nhưng cô ả ngay cả nhìn tôi một cái cũng không có, hình như ánh mắt đáng sợ của hắn đã khiến cô ả không có dũng khí chọc giận hắn hơn nữa.
_Còn cô quay lại đây !
Tôi lững thững đi đến trước mặt hắn. Tôi chột dạ khi chỉ còn có một mình tôi và hắn ở trong phòng, hắn sẽ không làm gì tôi chứ ?
Mỗi một bước chân, tôi lại thấy con đường trước mặt như dài thêm, chân tôi mỏi mệt không muốn bước thêm nữa, tôi muốn dừng lại.
Hắn quan sát khuôn mặt và bước chân của tôi. Chắc hắn vui lắm vì có thể bắt nạt được một con bé như tôi.
Tên đáng ghét ! Đồ xấu xa !
_Cô muốn bị xa thải lắm sao mà lần nào gặp tôi, cô cũng nhắc lại câu này ?
_Tôi chỉ nhắc lại những gì mà anh muốn nói với tôi. Anh nên cảm ơn tôi vì không phải tốn nước bọt thông báo tin này với tôi mới phải.
_Cô nói gì ?
Hắn âm u nhìn tôi. Khuôn mặt của hắn đã bị