Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326172

Bình chọn: 9.5.00/10/617 lượt.

béo cò, những kẻ ham sống sợ chết. Họ chỉ tham gia cho vui, họ không hiểu thế nào là tinh thần đồng đội.

Nhìn họ lại khiến tôi liên tưởng đến một đoàn quân ô hợp không được huấn luyện kĩ. Khi nghĩ đến điều này, trên khóe môi tôi nhếch lên một nụ cười ngọt ngào và mềm mại.

Có lẽ họ tưởng tôi bị điên thật rồi. Tại sao trong lúc dầu sôi lửa bỏng như thế này, tôi lại có thể cười được ?

Nếu như họ biết tôi đang nghĩ gì trong đầu, họ tuyệt đối sẽ không dám rủa tôi là một con điên.

Để đánh thắng một đạo quân, không phải là cứ liều mạng xông lên để chém giết, mà chỉ cần bắt được người chủ tướng, quân lính tự ắt sẽ buông vũ khí đầu hàng. Tôi thấy cách này rất hay, tôi tự nhủ nếu có thể giúp tôi thoát khỏi bọn con gái phiền phức và đanh đá này, khi về nhà tôi sẽ nghiên cứu cuốn “Binh pháp Tôn tử và 36 mưu kế “thật cẩn thận.

Cầm cán chổi làm bằng gỗ đã hơi bị mục nát, tôi bẻ đánh “rắc” một cái. Âm thanh khô khốc mà tôi tạo ra đã khiến cho bọn họ thất kinh, họ xanh mặt nhìn tôi. Họ không dám tin là một cô gái có sức khỏe của một con mèo con như tôi có thể bẻ gãy cán chổi. Nếu họ biết được gian trá bên trong, họ sẽ xông lên đánh tôi và tát tôi. Thật may là họ là những kẻ nhát cáy và sợ chết.

Tôi múa vèo vèo cán chổi gãy trước mặt họ. Mặt họ tái mét, mồ hôi đã làm trôi đi lớp phấn vừa mới trát lên mặt, môi họ run run. Có kẻ trong số họ còn thét lên, sau đó co giò bỏ chạy như ma đuổi.

Chưa đầy mười lăm giây, trong phòng chỉ còn có một mình tôi, ngay cả những người vừa mới đặt chân vào đến cửa, thấy tôi đang diễn xiếc cho cả đám đông xem và thấy khuôn mặt chuẩn bị giết người của tôi, họ đều bỏ chạy hết cả.

Sau khi họ đi hết rồi, tôi cười sằng sặc, tôi cười đến chảy cả nước mặt. Nhớ đến vẻ mặt thất kinh của cô ả thư kí, tôi càng cười dữ dội. Vì tôi, cô ả đã ngã dập mông xuống đất. Có lẽ cô ả và tất cả bọn họ đều cho rằng tôi đã bị điên.

Nhà vệ sinh nữ thường ngày rất đông người đi ra người đi vào, nhưng hôm nay nhờ tôi nên không có một ai dám đi. Chắc họ phải cắn răng đi nhờ ở dưới lầu dưới rồi.

Nhà vệ sinh của công ty tôi khá rộng rãi và sạch sẽ. Lúc tôi nói rằng họ đi đã để lại mùi là nói dối. Dù là nhà vệ sinh nhưng ở đây có mùi thơm của hoa hồng, sàn nhà sạch bóng.Tôi nghĩ ngay cả một căn nhà ở khu ổ chuột cũng không thể so sánh được với nhà vệ sinh của công ty Đông Dương.

Chậu rửa mặt, và bồn cầu được làm bằng men sứ màu trắng. Ở đây có tất cả hơn mười phòng, mỗi phòng đều có một cánh cửa làm bằng gỗ ép màu vàng nhạt.

Sau khi lau chùi hết tất cả hơn mười phòng, lưng tôi nhức mỏi, quẹt mồ hôi chán, tôi thở ra một hơi thật dài.

Lau xong nhà vệ sinh nữ, tôi còn phải lau nhà vệ sinh nam. Không biết khi đi sang bên ấy, có xảy ra chuyện gì “thú vị” giống như nhà vệ sinh nữ không ? Nếu mà có, coi như sáng nay tôi lại gặp xui xẻo.

Không muốn nghĩ nhiều cho nhức đầu. Tay sách sô, tay cầm chổi, tôi chuyển sang nhà vệ sinh nam.

Tôi bỏ qua tất cả ánh mắt kinh ngạc và khiếp sợ của tất cả quý ông trong phòng. Dựng chổi ở giữa phòng, tôi bảo họ.

_Xin lỗi, tôi cần phải dọn dẹp nhà vệ sinh. Phiền mọi người giải quyết mau lẹ để tôi còn làm việc.

Sau mấy giây bàng hoàng ban đầu, mấy chàng trai trẻ hơi ngượng, họ vội vàng rút lui, còn những người mặt hơi dày và có tính trêu hoa nghẹo nguyệt, họ cười cợt nhả, họ nháy mắt với tôi.

_Em cứ làm việc tự nhiên đi. Bọn anh không làm gì ảnh hưởng đến em đâu.

Tôi cười nhạt. Đối phó với những tên háo sắc, và lợi dựng chức quyền để bắt nạt những nhân viên nhỏ bé như tôi, cách tốt nhất là lờ họ đi. Nếu họ mà làm quá, lúc đó tôi sẽ cho họ biết quả ớt có vỏ bề ngoài nhìn rất ngon mắt, nhưng khi ăn phải rồi, họ mới biết nó cay đến tận óc, mắt nổ đom đóm, và nước mắt chảy ròng ròng. Hy vọng tôi sẽ khiến họ còn đau đớn hơn cả cảm giác ăn phải quả ớt đỏ.

Nếu họ đã muốn tôi lau chùi khi họ vẫn ở đây, thì họ cứ tự nhiên làm những gì mà họ muốn. Mặt tôi vẫn đeo khẩu trang, còn tay vẫn đeo găng, tôi bắt đầu công việc dọn dẹp.

Nhìn bồn cầu đi tiểu tiện của nam giới, tôi khóc không ra nước mắt. Họ thật phiền phức, họ bắt tôi phải lau hai lần. Sao nhà sản xuất bồn cầu, không sản xuất ra một loại bồn cầu để cho họ đại tiện và tiểu tiện luôn thể. Tại sao họ lại nghĩ ra được nhiều thứ để hành xác tôi thế này ?

Mấy tên có da mặt dày nhưng không thể dày bằng tôi. Tôi mặc kệ họ đứng ở đây, tôi cặm cụi lau chùi. Tôi chỉ muốn làm công việc của mình, tôi không quan tâm đến ánh mắt của người khác.

Lau đến giữa phòng, tôi thấy có một đôi giày màu đen, tôi vốn chỉ tập trung vào việc lau sàn nhà nên cũng không thèm chú đến ai là chủ nhân của đôi giày ấy. Tôi lia chổi sang bên cạnh anh ta, tôi quay sang hướng khác để lau tiếp.

Vừa mới lau xong, anh ta lại đứng trước mặt tôi, tôi tức xì khói. Tên này muốn chết hay sao thế ? Nếu muốn chết hãy chờ tôi lau xong rồi, tôi và anh ta sẽ cãi nhau một trận cho hả, còn bây giờ tôi phải lau nhà vệ sinh, tôi không có thời gian để đùa với anh ta.

Tôi mím chặt môi, cố nén tức giận vào trong, tôi lịch sự lên tiếng.

_Phiền anh đứng tránh sang một bên, tôi cần phải


Old school Swatch Watches