á khó, hay có thể khiến tôi từ bỏ ước mơ của mình. Nếu hắn nghĩ rằng vì việc này, tôi sẽ cầu xin hắn tha thứ, thì hắn đã nhầm. Bây giờ tôi càng ghét hắn, hận hắn. Hừ ! Cứ chờ đấy, sẽ có một ngày chính tay tôi sẽ bắt hắn phải trả giá cho những gì mà hắn đã gây ra cho tôi hôm nay.
Lòng tự trọng của hắn chẳng lẽ cao hơn lòng tự trọng của tôi. Có nhiều tiền thì hay lắm sao ? Nếu hắn cũng sinh ra và lớn lên trong trại trẻ mồ côi giống như tôi, liệu hắn có thể leo lên được vị trí cao như hiện nay không, hay là hắn đang phải vất vả bươn trải ở ngoài đời ?
Không thèm để ý đến hắn nữa, sắn tay áo, hỏi mượn phòng lao công một bộ đồ lao động, tôi mặc vào người.
Đeo khẩu trang, đeo găng tay bằng nhựa, chân đi ủng, tôi chính thức trở thành một công nhân vệ sinh.
Vác chổi trên vai, tôi ung dung đi vào nhà vệ sinh nữ.
Tâm trạng tôi lúc này rất thoải mái. Tôi không cảm thấy bẩn thỉu hay rùng mình khi đi vào nhà vệ sinh. Nếu như bạn nghĩ rằng không có những người quét dọn và lau chùi ở đây, bạn không thể có một nơi sạch sẽ để đi giải quyết nhu cầu cá nhân của mình, bạn sẽ có tâm trạng để làm việc.
Tôi là một kẻ không từ bất cứ một công việc gì, dù công việc đó có là ngồi bàn giấy, đi pha cà phê, đi photo tài liệu, hay như lúc này đây là đi dọn vệ sinh, tôi cũng vui lòng hoàn thành tốt phận sự của mình.
Điều khiến tôi bực mình nhất là cô ả thư kí lại đứng một bên để hướng dẫn tôi cách lau chùi chậu rửa mặt.
Tôi im lặng làm việc, mặc dù tôi muốn quát thẳng vào mặt cô ả nhưng tôi ráng nhịn xuống.
Mấy nhân viên nữ đi vệ sinh trong phòng, họ vừa tò mò vừa quan sát hai chúng tôi. Khi đã hiểu lý do vì sao tôi bị phạt đi lau dọn nhà vệ sinh nhờ miệng lưỡi của cô ả quảng cáo, họ cười khúc khích. Ánh mắt họ nhìn tôi đầy thương hại, thậm chí có kẻ còn khinh bỉ nhìn tôi. Tôi biết họ đang cười nhạo, và xem thường tôi. Mặt tôi tuy không dày, nhưng không phải là quá mỏng. Nếu họ nghĩ rằng, điều này sẽ khiến tôi khóc tủi nhục, và quăng chổi bỏ chạy thì họ đã nhầm.
Thấy rằng nếu mình không nói gì, mà chỉ cúi đầu làm việc, họ sẽ tưởng tôi sợ họ, tôi không muốn diễn vai một cô bé lọ lem bị mụ gì ghẻ và cô em gái không cùng huyết thống bắt nạt nữa.
Tôi chống chổi xuống sàn nhà, cánh tay tôi dựa vào cán chổi, tôi lừ mắt liếc tất cả nhân viên nữ ở trong phòng.
_Các người nói đã đủ chưa ? Nếu đủ rồi thì mau đi ra để tôi còn làm việc hay là…
Tôi cợt nhả, giọng tôi pha chút hơi lạnh của ánh thép được mài kĩ trong đá.
_Hay là mọi người thích ở lại đây hít lại hương thơm mà mấy người vừa mới thải ra. Nói thật tôi thấy các người ăn mặc lịch sự, nước hoa xịt đầy người, nhưng vẫn không thể át được mùi xú uế mà từng người từng người trong số các người vừa mới thải trong bồn cầu. Chẳng hay các người cố tình ở lại đây là muốn chia sẻ công việc cao cả này với tôi, hay là luyến tiếc không muốn đánh mất đi mùi hương của chính mình ?
Họ tái mặt, mắt họ căm phẫn nhìn tôi.
Ồ ! Chúa ơi ! Bây giờ tôi mới được mở rộng tầm mắt. Tôi cứ tưởng chỉ có người phụ nữ khi ghen tuông mới bộc lộ hết bản chất của con quỷ dữ được dấu kín ra ngoài, nhưng ngay lúc này họ muốn nuốt sống tôi.
Tôi gỡ bao tay, gỡ khẩu trang ra khỏi mặt, môi tôi nhếch lên, mắt tôi chứa toàn sát khí.
_Các người có biết để tồn tại đến tận bây giờ tôi đã phải trải qua cuộc sống như thế nào không ? Hừ ! Đừng tưởng các người có thể ăn hiếp được tôi. Nói cho các người biết, tôi đây thân nhân không có, tài sản cũng không, tôi là một kẻ tứ cố vô thân, nếu các người thật sự muốn gây thù chuốc oán với tôi, thì các người chỉ có thiệt thôi.
Tôi cầm cây chổi lên, tôi vuốt nhẹ vào thân chổi. Nở một nụ cười chết chóc, tôi hỏi họ.
_Ai muốn lên trước đây để tôi tiếp, hay là đồng loạt cùng xông lên ?
Họ khiếp đảm nhìn tôi. Tôi đọc được sự sợ hãi trong mắt họ.
Con người luôn tìm kiếm sự an toàn và bao bọc, không ai thích có một cuộc sống bấp bênh và đầy sóng gió. Người ta nói “Vua cũng phải thua thằng cùn”. Một con bé không sợ chết như tôi, dù trông tôi nhỏ bé, nhưng chỉ cần tôi liều mạng xông lên, họ có thắng được nhưng không thể duy trì được mãi. Người ta sợ nhất không phải là cách trả thù hôm nay ngày mai thôi, mà là cách trả thù dai dẳng, cách trả thù làm sao khiến cho cả hai bên cùng lưỡng bại câu thương.
Họ đều là kẻ chỉ biết hưởng thụ và vui chơi làm sao có sức khỏe dẻo dai giống như tôi.
Tôi sợ kẻ mạnh hơn mình, nhưng đám phụ nữ kênh kiệu và lười lao động này không phải là đối thủ của tôi. Không hiểu khi họ biết tôi từng đánh nhau để tranh giành thức ăn và đồ uống liệu có họ có sợ tôi không, hay là tôi nên nói cho họ biết ? Tôi rất muốn xem biểu hiện của họ khi biết tôi ngoài khuôn mặt giống như búp bê, tôi thực chất là một bà cô già khó tính và một kẻ tham tiền nổi tiếng.
Tôi khua chổi xuống chân họ khiến cho họ tránh như đỉa phải vôi.
_Nếu không muốn đánh nhau thì mau biến ra khỏi đây. Còn nếu muốn đánh nhau thì mau động thủ đi, tôi không có nhiều thời gian.
Mấy cô gái nhát gan đứng gọn sang một bên, chân của họ chuẩn bị chạy nhanh ra khỏi đây nếu như có biến. Họ là những kẻ đục nước