XtGem Forum catalog
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327035

Bình chọn: 9.5.00/10/703 lượt.

hú nhìn tôi. Có lẽ hắn chưa từng gặp một cô gái nào lại có quá nhiều sắc thái biểu cảm trên khuôn mặt giống như tôi. Lúc trước, tôi còn run rẩy sợ hãi, muốn chạy trốn. Bây giờ, tôi lại ngơ ngác ngó nghiêng như một đứa trẻ con.

Không có một người nào lại ngớ ngẩn giống như tôi. Ai đi ra sân bay cũng biết mình đi đâu, biết mấy giờ để bay. Còn tôi, tôi không biết gì cả. Tôi không biết hắn định đưa tôi đi đâu, đi chuyến nào, đi lúc mấy giờ. Tôi chỉ biết tôi phải đi theo hắn, nghe lệnh của hắn.

Nhìn đồng hồ đeo trên tay, hắn quay sang bảo tôi.

_Còn gần một tiếng nữa mới bay, cô có muốn đi ăn gì không ?

Tôi định từ chối, nhưng lại nghĩ mình giả vờ cao quý làm gì. Nếu muốn tiếp tục chiến đấu, tôi cần phải có sức khỏe.

_Tôi vẫn chưa ăn gì từ chiều hôm qua đến giờ nên hơi đói.

Hắn đưa tôi lên tầng lầu. Nơi đây có một nhà hàng sang trọng và thoáng mát. Tôi choáng váng trước lối trang trí và kiến trúc ở đây. Thật không ngờ ở sân bay tôi lại có thể được trông thấy một nhà hàng giống như trong khách sạn thế này. Trần nhà được làm bằng kính trong suốt, sàn nhà được lát gạch men sáng bóng, ghế được bọc da và vải màu đỏ, bàn được làm bằng kính. Tôi đếm được hơn ba mươi bộ bàn ghế. Đồ trang trí ở nơi đây đa số đều được làm bằng kính và thủy tinh. Đến đây lại khiến tôi liên tưởng đến một thế giới chỉ có trong truyện cổ tích.

Nhân viên phục vụ trong nhà hàng trong phục của những nữ tiếp viên hàng không. Nhìn cách làm việc của họ, tôi thấy họ rất chuyên nghiệp. Tôi thỏa mãn lòng hiếu kì và tính tò mò của mình bằng cách đứng im một chỗ, mắt ngước lên nhìn trần nhà. Tôi đứng im một lúc, sau đó mới chịu rời đi.

Tôi bỏ qua ánh mắt kì lạ của hắn khi nhìn tôi, cũng bỏ qua luôn khuôn mặt không còn tức giận của hắn khi hắn tưởng tôi là một người mang sẵn trong người tính ưa tìm tòi và ưa khám phá.

Không sao ! Dù hắn thực sự có coi tôi là một cô gái chưa trưởng thành, tôi cũng không oán trách hắn, chỉ cần hắn buông tha cho tôi, và không dùng ánh mắt lạnh băng của hắn để nhìn tôi là được.

Hắn chọn một chỗ gần giữa quán gần ban công nhìn ra bên ngoài. Cử chỉ của hắn rất tao nhã, bàn tay phải đặt trên vạt áo vét, sau đó hắn lịch lãm ngồi xuống.

Tôi nhìn hắn không rời mắt, đây là lần đầu tiên tôi đi ăn cùng với hắn, nên có cơ hội được quan sát tất cả mọi biểu hiện của hắn. Tôi thấy dù hắn có đi đâu và làm gì, hắn cũng thể hiện cho người khác biết hắn là ai ? Xem ra thương hiệu và danh tiếng của hắn, không ai có thể bắt chước và thay thế được.

Kéo ghế, tôi ngồi xuống đối diện với hắn. Hai tay xoa vào nhau, tôi nhìn hằn bằng đôi mắt tò mò và hiếu kì.

_Anh đã thay đổi mùi nước hoa ?

Hắn hơi chấn động. Hắn nhìn tôi một chút, sau đó hắn mới trả lời tôi.

_Đúng.

Tôi bối rối vuốt mái tóc đen dài của mình.

_Xin anh đừng hiểu lầm. Tôi là người nhạy cảm với mùi hương nên chỉ cần ngửi một lần, lần sau khi gặp lại tôi sẽ biết ngay người đó là ai.

_Thì ra là thế. Cô nhớ lần trước tôi dùng nước hoa mùi gì ?

Khi nói những lời này, ánh mắt hắn rất sáng, hắn đang chờ mong tôi cho hắn biết tài năng phán đoán mùi vị của tôi đến đâu.

Tôi mím môi nhìn hắn, mắt tôi bốc hỏa.

_Anh có cần phải dùng ánh mắt khinh thường đó để nhìn tôi không ? Anh nên nhớ, tôi không phải đang tìm cách để lấy lòng anh.

_Tôi biết cô không đang cố ý khen ngợi hay lấy lòng tôi. Tôi chỉ muốn biết cô có nhớ mùi hương mà tôi dùng lần trước là gì không thôi. Xem ra cô cũng là một người rất đa nghi và hay nghĩ lung tung.

Tôi phồng mồm trợn mắt. Nếu ai trông thấy hình ảnh này của tôi bây giờ họ lại tưởng tôi bị điên.

_Anh bớt nói xàm đi. Tôi không bị mắc bệnh đa nghi, cũng không phải là người hay nghĩ ngợi lung tung. Tôi hoàn toàn bình thường, anh đã hiểu chưa ?

_Đã hiểu. Cô nói ý chính đi.

Sau khi tặng cho hắn một bộ mặt đằng đằng sát khí, tôi bằng đầu cố hình dung lại cảm giác khi tôi ngửi được mùi hương trên cơ thể hắn.

_Tôi có thể nói mùi nước hoa của anh giống như mái tóc, bộ vét màu đen mà anh đang mặc trên người. Tôi đặt cho nó một cái tên đó là “Black”. Ấn tượng của tôi dành cho anh ở buổi tối hôm ấy là bí ẩn, lịch sự và thời thượng. Để tôi đoán nhé, nước hoa mà buổi tối hôm ấy anh dùng có phải là sư kết hợp hoàn hảo giữa mùi hương bạc hà, quýt, húng quế, gừng, hương trầm, hương gỗ và mùi da.

Tôi hăng say nói mà không để ý đến ánh mắt của hắn. Ánh mắt của hắn không chỉ sáng lên, mà còn rực sáng. Trên môi hắn nở một nụ cười nhàn nhạt khi thấy tôi vừa nói vừa tủm tỉm cười một mình giống như mọi khi, mắt mơ màng nhìn về phương trời xa như đang tưởng tượng đến một cảnh mỹ lệ trong quá khứ.

Nếu tôi biết rằng, từ lúc gặp hắn, tôi đã hoàn toàn bộc lộ hết tất cả con người thật cho hắn biết, tôi đã không ngu dại nói huyên thuyên và hành động một cách điên dồ giống như một thiếu nữ ngây thơ không hiểu việc đời.

Tôi háo hức hỏi hắn.

_Những gì mà tôi đoán có đúng không ?

Hắn che dấu nụ cười thích thú sau mười đầu ngón tay được nâng đỡ bởi khủy tay đang chống ở trên bàn.

_Cô mong mình đoán đúng hay đoán sai ?

Tôi bực bội nhìn hắn. Ai chẳng mong mình đoán đúng, có a