sỏi và lõi đời, nhưng ngay sau khi tôi hôn cô, tôi biết mình đã nhầm. Cô chẳng biết gì về hôn cả. Tôi nghĩ nếu tôi không buông cô ra, có phải lúc đó cô sẽ chết vì thiếu dưỡng khí ?
Tôi đỏ mặt tía tai. Tôi quá xấu hổ ! Quá nhục nhã ! Chúa ơi ! Người hãy giúp con biến mất ! Tại sao con phải ngồi đây để nghe hắn giảng giải về cách hôn ?
Không được ! Tuyệt đối không được ! Nếu lúc nữa hắn nói đến đoạn tôi và hắn ở trên giường, tôi chỉ có nước độn thổ mất thôi.
Tôi gượng gạo nở một nụ cười, mặt tôi méo xệch.
_Tổng giám đốc đại nhân ! Ngài có thể đừng nhắc lại chuyện đáng xẩu hổ này nữa được không ? Tôi đã giải thích cho ngài hiểu rồi. Tôi bị bệnh viện Gia Long chuẩn đoán nhầm là bị ung thư dạ dày nên tôi mới hành động một cách thiếu suy nghĩ như thế. Nếu tôi biết ngài là ai, tôi tuyệt đối không chọn ngài. Lúc đó, tôi sẽ chọn một chàng trai khác. Nếu tôi làm thế, biết đâu giờ đây ngài không căm ghét tôi nhiều như thế.
_Cô vừa mới nói gì ?
Mặt hắn xa xầm xuống. Tôi đã từng trông thấy hắn tức giận rất nhiều lần. Nhưng lần này là đỉnh điểm nhất, và đáng sợ nhất. Ánh mắt lạnh lẽo của hắn như muốn lôi mất linh hồn của tôi đi, còn đôi môi mím chặt của hắn như muốn nuốt hết mọi thứ của tôi. Nhiệt độ trong cơ thể hắn tỏa ra, khiến răng tôi va lập cập vì quá lạnh và quá hãi.
Tôi…tôi đã làm gì hắn, đã nói sai câu gì mà hắn lại nổi giận lôi đình như thế kia ? Phải chăng là hắn tưởng tôi đang nói dối về vụ bệnh viện Gia Long chuẩn đoán sai về bệnh tình của tôi.
Tôi không muốn hắn tưởng tôi đang nói dối, nên vội giải thích.
_Anh…anh đừng hiểu lầm. Tôi…tôi thực sự bị bệnh viện Gia Long chuẩn đoán nhầm thành ung thư dạ dày giai đoạn cuối. Nếu…nếu anh không tin tôi, anh có thể gọi điện đến bệnh viện Gia Long để hỏi, hay khi nào về nhà tôi sẽ lấy tờ giấy xét nghiệm và chuẩn đoán bệnh tình của tôi cho anh xem.
Lời nói của tôi chẳng những không khiến hắn giảm bớt tức giận, mà hắn còn tức giận hơn cả lúc nãy.
Mặt hắn càng ngày càng lạnh, còn ánh mắt lạnh lẽo của hắn đang bốc thành hai ngọn đuốc cao.
Tôi sợ hãi vội run run đứng dậy, chỉ cần hắn xông sang đây để đánh tôi, tôi sẽ co giò bỏ chạy.
Tay hắn siết chặt lấy đáy ly, mắt hắn trừng trừng nhìn tôi, uống từng ngụm từng ngụm rượu trong ly cho đến khi không còn một giọt rượu nào trong ly, lúc này hắn mới đặt mạnh xuống bàn.
_Cô nói rằng nếu cô biết tôi là ai, cô sẽ không chọn tôi ?
Tôi run lập cập, mặt tôi tái mét.
_Đúng…đúng…!
Hắn cười nhạt, ngọn lửa trong mắt hắn ngày càng bốc cao. Tôi nghĩ nếu hắn muốn thiêu chết tôi, chắc hắn chỉ cần trong vòng mười giây.
_Tại sao ?
Hắn gằn từng chữ từng từ một.
_Anh…anh biết rồi còn hỏi. Chẳng phải anh không muốn ai tiếp xúc và gần gũi với anh sao ? Lúc đó, tôi tưởng mình sắp chết, tôi đâu có nghĩ được nhiều như thế.
_Chỉ vì cô nghĩ mình sắp chết, cô có thể dễ dãi trao nụ hôn đầu và lần đầu tiên của cô cho bất kì thằng đàn ông nào ?
Tôi ngơ ngác nhìn hắn. Sao câu hỏi của hắn càng lúc càng kì quái ? Tôi tưởng hắn tức giận và phẫn nộ vì tưởng tôi nói dối vụ tôi bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối ? Sao giờ lại biến thành một đôi tình nhân đang trong giai đoạn ghen tuông và chiến tranh nóng lạnh thế này ? Hắn có bị điên không, sao hắn lại hỏi tôi như thế ?
Trong khi tôi còn thất thần đứng một chỗ, hắn lạnh lẽo bảo tôi.
_Tôi hỏi cô sao cô không trả lời ?
_Tôi đã nói rõ ràng rồi còn gì. Nếu tôi biết anh là ai, tôi tuyệt đối không chọn anh.
Tôi đã có dự định là khi nào hắn nộ khí bốc hỏa, hay tỏa ra hàn khí có thể đông cứng mình, tôi sẽ bỏ chạy thật nhanh. Nhưng có một điều tôi không thể ngờ được rằng khi hắn nóng giận còn đáng sợ và khủng khiếp hơn khi hắn thâm trầm nhiều.
Tôi chưa kịp chạy, đã bị hắn lôi giật lại. Người tôi ngã vào lòng hắn, mặt tôi đập vào ngực hắn, mũi tôi đau điếng, còn cái trán thân yêu của tôi lại bị va thêm một cú nảy lửa nữa.
Tôi đau đến mức độ muốn quát ầm lên. Vừa mới ngẩng mặt lên nhìn hắn, tôi chuẩn bị phun trào tức giận, tôi đã phải ngậm miệng lại khi trông thấy khuôn mặt giống như ác quỷ của hắn.
Tôi thật sự rất muốn khóc thét ! Hắn có cần bắt tôi phải nhìn thấy khuôn mặt khủng bố của hắn lúc này không ?
_Nói ! Cô sẽ làm như thế thật chứ ?
Chân tôi đứng không vững. Nếu không có hắn ôm ngang eo tôi, tôi đã quỵ ngã xuống đây rồi.
_Anh….anh muốn gì ? Tôi…tôi thật sự không hiểu ? Chẳng lẽ anh vẫn còn chưa bỏ qua cho tôi ?
Hắn nghiến răng nghiến lợi, ánh mắt hắn nhìn tôi như một băm vằm tôi ra thành những mảnh nhỏ, sau đó rắc cho cá ăn.
Hình ảnh chết chóc ấy thật sự đã lấy hết hồn vía của tôi.
_Cô sẵn sàng bán rẻ mọi thứ của mình, chỉ vì cô nghĩ rằng mình sắp chết ?
Hắn khinh bỉ nhìn tôi, giọng nói của hắn sắc lạnh. Hình như tôi đã lấy hết sự điềm tĩnh và luôn tỏ ra bình thản của hắn rồi.
Nếu như bình thường giữa tôi và hắn chưa từng xảy ra chuyện gì, tôi sẽ rất tự hào về khả năng của mình. Nhưng lúc này, tôi chỉ muốn gào khóc và cầu xin hắn tha thứ cho tôi.
_Cô nói gì đi chứ ? Lúc nãy cô còn nói nhiều lắm cơ mà ?
Tôi không biết một người bị dọa cho khóc thét có khóc thật hay không, nhưn
