Tuyền!
một câu nói khiến vẻ mặt Lãnh Thiên Dục hoàn toàn thay đổi…
– Sao em lại biết Tuyền từng bị thương?
Chẳng lẽ Thiên Hi ám chỉ đến lần Thượng Quan Tuyền thoát khỏi mật đạo của hắn thì bất ngờ bị trúng đạn sao?
Lãnh Thiên Hi nở nụ cười thần bí, vững vàng nhìn thẳng vào đôi mắt đầy lo lắng của Lãnh Thiên Dục. Chỉ cần nhắc tới chuyện của Thượng Quan Tuyền trước mặt anh cả thì anh ấy chẳng còn bình tĩnh được nữa.
– Đương nhiên là em biết chuyện Tiểu Tuyền bị trúng đạn rồi, bởi vì lần đó là em cứu cô ấy! – Anh nhún vai lên tiếng.
Chương 221
HỒI 13 – CHƯƠNG 12: CẤU KẾT (1)
Lời nói của Lãnh Thiên Hi khiến khuôn mặt vốn tĩnh lặng của Lãnh Thiên Dục lóe lên tia bất thường. hắn nhớ đến vết thương trên vai Thượng Quan Tuyền, khi đó cô còn cho rằng người nổ súng bắn cô chính là hắn.
Về sau khi hắn để ý đến vết thương trên vai cô thì đã sai người đi tìm hiểu chuyện này. Tuy nhiên kẻ ra tay không phải kẻ ngu ngốc, kẻ đó không hề để lại chứng cứ nào, lúc đó dù là súng hay đạn cũng không hề tìm được gì, người làm chứng thì lại càng ít khiến cho sự việc càng trở nên phức tạp.
Vậy mà hôm nay Lãnh Thiên Hi lại nói rằng viên đạn này giống với viên đạn làm Thượng Quan Tuyền bị thương, chỉ riêng điểm này thôi đã khiến Lãnh Thiên Dục phải chú ý!
– Thiên Hi, em nhìn kỹ lại đi, có đúng như vậy không?”
hắn trầm giọng hỏi Lãnh Thiên Hi, sắc mặt dần trở nên nặng nề, đôi mắt như đóng băng giờ lại càng thêm lạnh lẽo đi vài phần.
– Anh cả, em là bác sĩ chuyên nghiệp, từ nhỏ cũng trải qua đặc huấn, đối với chuyện súng đạn cũng rất nhạy bén, tuyệt đối không nhìn nhầm đâu! – Lãnh Thiên Hi ra vẻ bất mãn kháng nghị.
Hoàng Phủ Ngạn Thương đứng yên, khoanh hai tay trước ngực ra vẻ nhàn nhã, đôi mắt trong veo nhìn Lãnh Thiên Dục không chớp mắt!
Xét về tuổi tác thì anh ta kém Lãnh Thiên Dục bốn tuổi, mà từ nhỏ Lãnh Thiên Dục là thần tượng của anh ta. Anh ta cũng biết rõ những chuyện Lãnh Thiên Dục đã trải qua nên hiểu rằng hắn là một con người sắt đá có sức hấp dẫn khiến người khác không thể không kính phục.
Nhưng hôm nay khuôn mặt luôn lạnh lùng như tảng băng của hắn lại vì một cô gái mà dao động, xem ra hắn thật sự quan tâm đến cô gái kia, anh ta có thể nhìn rõ tình cảm chân thành trong đôi mắt hắn.
Đối với Thượng Quan Tuyền, Hoàng Phủ Ngạn Thương có biết sơ qua, tất nhiên cũng rõ thân phận của cô. Tuy chưa từng gặp nhưng có thể thấy cô gái này rất có sức ảnh hưởng với Lãnh Thiên Dục. Anh ta hy vọng ông trời sẽ không tạo ra quá nhiều trắc trở cho hai người, hy vọng họ sẽ được hạnh phúc!
Lãnh Thiên Hi tiếp tục nói: “Loại đạn này có sức công phá cực kì cao, trong nháy mắt có thể xuyên qua mấy tầng lớp áo chống đạn. Khi Tiểu Tuyền bị trúng đạn thì em chưa đoán được thân phận đặc thù của cô ấy, chỉ thấy kì quái tại sao một cô gái yếu đuối mà lại bị bắn loại đạn này, vậy nên lúc đó em cũng tự nhiên giữ lại viên đạn đó!”
Lãnh Thiên Dục nghe vậy liền hơi mỉm cười…
Xem ra khi hắn điều tra thì em trai hắn cũng không kém cạnh. hắn chưa từng nghĩ rằng chính em trai mình lại cứu mạng Tuyền khi đó, hơn nữa lại có tác dụng quan trọng trong sự việc lần này. Chỉ tiếc là lúc trước không biết Thiên Hi giữ lại viên đạn, khiến hắn mất bao nhiêu công sức để đi điều tra…
thật lâu sau, Lãnh Thiên Dục nói với Hoàng Phủ Ngạn Thương: “Về sợi tơ vàng và viên đạn này, nếu được thì anh muốn giữ lại”.
Hoàng Phủ Ngạn Thương nhún vai nói: “Tất nhiên là được, đã có báo cáo kiểm nghiệm rồi, em nghĩ những chứng cứ này nằm trong tay anh sẽ có ích hơn”.
Lãnh Thiên Dục gật đầu, khuôn mặt cương nghị đầy nặng nề, hắn nhíu mà như đang định liệu hành động tiếp theo!
*****
Hương hoa thơm ngát bao phủ cả căn biệt thự, ngay cả ở những góc khuất cũng có thể ngửi thấy mùi thơm của hoa cỏ. Lối kiến trúc châu Âu hùng vĩ cùng cách thiết kế xa hoa đã nói lên địa vị và quyền thế của chủ nhân. Ánh mặt trời xuyên qua bóng cây, rải từng tia nắng lên mặt nước trên bể bơi khiến biệt thự càng thêm phần xa hoa, lộng lẫy!
Nhưng trong bầu không khí vốn an tĩnh thế này lại vang lên tiếng quát của một người phụ nữ. âm thanh lanh lảnh đã phá vỡ toàn bộ sự thoải mái nơi đây…
– Bị làm sao vậy? Mù à? không thấy tôi đứng đây mà còn phun nước vào người tôi?
Tiếng hét chói tai này không phải của ai khác mà chính là người vẫn thầm mến Lãnh Thiên Dục – Phỉ Tô, hòn ngọc quý của giáo phụ William!
Lúc này, đôi mắt màu xanh lam của cô ta tràn ngập lửa giận, hung hăng chỉ tay vào người làm vì không chú ý mà lỡ phun chút nước vào người cô ta.
Từ sau lần bị Lãnh Thiên Dục cự tuyệt thẳng thừng ở văn phòng, tính tình của cô càng trở nên nóng nảy hơn, động một chút là lại quát tháo người làm.
thật ra thì đây cũng là bản tính của cô ta. Chẳng qua nhiều năm như vậy, Phỉ Tô vì muốn lấy lòng Lãnh Thiên Dục, muốn hấp dẫn sự chú ý của hắn nên mới cố tạo ra hình tượng ngoan ngoãn, muốn dịu dàng thế nào cũng được. Chỉ là không ngờ cô ta cố gắng như vậy mà vẫn không thể lay động được trái tim hắn.
– Xin lỗi, xin lỗi, cô Phỉ Tô, tôi sẽ lau người cho cô! – Thấy mình đã phạm vào đại họa, người l