àm lập tức giải thích, luống cuống tay chân muốn lau nước trên người Phỉ Tô.
– Cái đồ thấp hèn này, bỏ ngay bàn tay bẩn thỉu ra khỏi người tôi! – Sắc mặt Phỉ Tô càng trở nên khó coi, cô ta đuổi người làm như đuổi ruồi…
Người làm lắc lư người rồi bị ngã xuống bể bơi, nước bắn tung tóe…
Phỉ Tô từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt tức giận hơi giãn ra… cô ta cười lạnh, khinh miệt nói: “Kẻ thấp hèn như vậy, rơi xuống đây đúng là làm ô uế nước trong bể, lần sau cứ cẩn thận cho tôi!”
nói xong, cô ta ngạo mạn rời đi, không thèm để tâm đến người làm xui xẻo kia!
Cảnh tượng này hoàn toàn rơi vào tầm mắt của người đàn ông đang ở trong thư phòng trên tầng hai, đó chính là Phong Nhẫn!
Anh ta đứng bên cửa sổ, nhếch mép cười đầy ý vị, sau đó mở miệng nói: “Xem ra giáo phụ đã làm hư cô con gái yêu quý rồi!”
Giáo phụ William ngồi trên sofa cười, ông ta cầm tách cà phê lên, uống một ngụm rồi nói: “Chấp pháp Phong, tôi nghĩ hôm nay anh tới đây không phải là muốn dạy tôi nên quản con gái thế nào đâu nhỉ?”
Khả năng của Phong thế nào, rất nhiều giáo phụ đều biết rõ, vậy mà hôm nay tự nhiên anh ta đến đây, nhất định là không hề đơn giản chút nào!
————
HỒI 13 – CHƯƠNG 12: CẤU KẾT (2)
Nghe vậy, Phong liền quay người nhìn về phía giáo phụ William, vẻ mặt đầy thâm trầm rồi lên tiếng: “Giáo phụ quả không hổ là giáo phụ, không uổng công ông cũng như giáo phụ Nhân Cách đều là nhân vật đức cao vọng trọng. Đáng tiếc, giáo phụ Nhân Cách đã chết, cho nên tôi hy vọng sẽ giúp giáo phụ William có thể thực hiện nguyện vọng lớn nhất của chính mình”.
Giáo phụ William vốn là một người thạo đời, khi nghe những lời này, ông ta hơi giật mình nhưng lập tức cười ha ha: “Ngoài con gái bảo bối của tôi ra, tôi chẳng quan tâm đến chuyện khác. Tâm nguyện lớn nhất của tôi là sống đến trăm tuổi, tôi xin nhận lời chúc của chấp pháp Phong, nếu được thế thì quả là không gì tốt bằng!”
– Tâm nguyện lớn nhất của giáo phụ William chỉ đơn giản là sống đến trăm tuổi thôi sao? Giáo phụ là người làm đại sự, vậy mà tâm nguyện lại chẳng khác nào những người bình thường cả! – Phong không nhanh không chậm lên tiếng.
– Xem ra chấp pháp Phong quá đề cao tôi rồi, tôi ngồi ở vị trí này được là do ngài lão đại coi trọng mà thôi! – Giáo phụ William không hề dao động chút nào, bâng quơ lên tiếng.
Phong nhẹ nhàng cười, đôi mắt ánh lên tia khác thường…
– Giáo phụ William, tôi nghĩ mọi người đều là người thông minh, ông và giáo phụ Nhân Cách đều là hai giáo phụ đức cao vọng trọng trong tổ chức Mafia, quyền thế và địa vị đều vượt xa hơn hẳn mấy giáo phụ trẻ tuổi khác. Tuy ông khác giáo phụ Nhân Cách nhưng theo ý tôi, mục đích của hai người là khá giống nhau!
– Chấp pháp Phong có ý gì? – Khóe mắt Giáo phụ Nhân Cách mang theo ý cười nhìn Phong, giọng điệu vẫn rất chậm rãi.
Phong tiếp tục nói: “Xem ra con gái ông rất yêu mến lão đại, điểm này không biết ngài giáo phụ định thế nào?
Giáo phụ William rõ ràng không ngờ Phong lại nói vấn đề này, ông ta sững người một lúc rồi lập tức cười nói:
– Con gái bảo bối của tôi thích một người, người làm cha như tôi đương nhiên là vui mừng rồi. Con gái tôi có chủ trương của riêng nó, tôi không can thiệp vào!
– Ngài lão đại không giống những người đàn ông bình thường khác khiến phụ nữ muốn yêu là được, chẳng lẽ giáo phụ không sợ mình sẽ hủy đi hạnh phúc tương lai của con gái mình sao? – Phong bình thản lên tiếng.
– Tôi nghĩ con gái bảo bối của tôi cảm thấy hạnh phúc là được! – Giáo phụ William đáp lời.
Phong nghe vậy, lắc đầu cười: “Giáo phụ William, chỉ sợ chuyện này là vì muốn thỏa mãn nhu cầu lớn nhất của ông mà thôi!”
– Anh có ý gì?
– Tôi vừa nói rồi đấy, tuy thái độ đối với lão đại của giáo phụ William và giáo phụ Nhân Cách khác nhau nhưng mục đích thì lại giống nhau. Ngài giáo phụ William đây thì một lòng muốn gả con gái vào Lãnh gia, mục đích là muốn trở thành bố vợ của Lãnh Thiên Dục, như vậy thì khác nào ông trở thành “Thái thượng hoàng” rồi, sao lại không muốn chứ.
Phong nói trúng tim đen ông ta.
– Chấp pháp Phong nói gì vậy, thích lão đại là chuyện của con gái tôi, sao lại thành ra tôi đứng sau giật dây rồi? – Giáo phụ William hơi nhíu mày lại, đôi mắt lộ rõ tia không vui.
– Tất nhiên ngài giáo phụ không khống chế, nhưng cũng chẳng ngăn cản. Mọi người đều biết người làm cha mẹ rất cố chấp, biết rõ con gái mình đi vào con đường cụt mà vẫn không lên tiếng, tôi nghĩ chỉ vì muốn đạt được mục đích nên giáo phụ William mới như vậy! – Phong giận quá hóa cười.
Khuôn mặt giáo phụ William dần tái đi, ông ta đứng dậy, chậm rãi đứng trước mặt Phong rồi gằn từng tiếng: “Hôm nay anh tới rốt cuộc là muốn làm gì?”
Người ta thường nói “không có chuyện thì không lên chùa”, ông ta không tin hôm nay chấp pháp Phong đến đây chỉ để nói chuyện phiếm với ông ta.
– Rất đơn giản, tôi và ông cùng trao đổi với nhau! – Phong nói.
– Trao đổi? – Giáo phụ cảm thấy rất khó hiểu.
Phong thần bí lên tiếng: “Tôi nghĩ giáo phụ William chỉ đơn giản là muốn tương lai của mình được bảo đảm mà thôi. Chỉ cần ông giúp tôi một tay, tôi nhất định sẽ giúp ôn