ọt ngào của cô.
Thượng Quan Tuyền đột nhiên như bị sét đánh trúng, cả người run run. Nỗi khuất nhục trong lòng đột nhiên trào lên, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng nheo lại.
– A… – Lãnh Thiên Dục kêu lên một tiếng, lập tức buông cô ra, bên khóe môi chảy đầy máu.
– Cô gái chết tiệt, cô dám cắn tôi?
Lãnh Thiên Dục gầm to một tiếng, không khí trong đại điện như nổ tung, hắn không ngờ cô gái này lại dám làm vậy, trên đời này có biết bao nhiêu người phụ nữ ham muốn nụ hôn của hắn chứ? Rốt cuộc hắn bị làm sao vậy, thế nào mà lại bị hương thơm của cô hấp dẫn?
Thượng Quan Tuyền thấy trong mắt Lãnh Thiên Dục lóe lên tia thất bại liền ngửa đầu cười to. Sau khi ngừng lại, cô nhìn vào mắt hắn, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lãnh Thiên Dục, anh nghe kĩ cho tôi, so với cắn anh, tôi càng muốn… giết anh hơn”.
Đôi mắt Lãnh Thiên Dục tối đen lại, lửa giận bốc lên, dường như chỉ muốn hung hăng mà cắn nuốt cô.
– Vậy phải xem cô có bản lĩnh đó không, còn phải hợp tác với người khác… – Hắn nhìn ánh mắt của cô như đang chờ đợi, liền nói tiếp – Không có bản lĩnh đó!
– Anh… – Thượng Quan Tuyền trước nay luôn hiếu thắng sao có thể dễ dàng bỏ qua khi nghe người khác nói về mình như vậy. Cô nhanh nhẹn, mạnh mẽ tung người về phía hắn.
Lãnh Thiên Dục lắc người, sau đó bàn tay to cứng rắn như sắt giữ chặt cánh tay của Thượng Quan Tuyền đang bổ vào người hắn.
– Thế nào? Nhanh như vậy đã thiếu kiên nhẫn rồi? Nếu Niếp Ngân biết, nhất định sẽ tự trách bản thân đã không huấn luyện hẳn hoi.
Nói xong, Lãnh Thiên Dục buông cánh tay của Thượng Quan Tuyền ra. Thân người cao lớn nhàn nhã ngồi xuống sofa, đôi mày rậm hơi nhướn lên, đôi môi mỏng cười đầy ý vị. Hắn ung dung ngồi quan sát sự thay đổi trên gương mặt cô.
Nhưng khi thấy khuôn mặt nhỏ nhắn dần biến sắc ấy, sắc mặt hắn không khỏi trầm xuống, đôi mắt thâm thúy bỗng hiện lên vẻ hung ác nham hiểm, tìm đâu cũng không thấy vẻ thảnh thơi ban nãy.
Quả nhiên là cô coi trọng người đàn ông đó!
Bàn tay to đột nhiên nắm chặt lại, thậm chí Lãnh Thiên Dục còn có cảm giác bị cô phản bội khiến hắn không thoải mái, hắn rất ghét loại cảm giác này.
Thượng Quan Tuyền biết Lãnh Thiên Dục muốn chọc giận mình, cô hít một hơi thật sâu, âm thầm điều chỉnh lại cảm xúc của mình rồi cất giọng: “Nói nhảm ít thôi, Yaelle đang ở đâu?”
Chương 34
CHƯƠNG 34: AI TỚI BẮT AI?
Edit: BB[o'>
—–
Lãnh Thiên Dục vừa nghe Thượng Quan Tuyền hỏi vậy, cũng không làm khó cô nữa, hắn duỗi tay ra, nhấn nút điện thoại ở bên cạnh sofa.
– Đưa cô ta lên đây! – Giọng điệu lạnh như băng ra lệnh cho đầu bên kia điện thoại.
– Vâng, thưa lão đại!
Không lâu sau, Phong – đứng đầu tứ đại chấp pháp đi lên đại điện, theo sau anh ta là mấy người vệ sĩ được huấn luyện nghiêm chỉnh. Yaelle bị hai vệ sĩ lôi đi, sắc mặt tiều tụy cùng hơi thở yếu đuối.
Thượng Quan Tuyền bình tĩnh liếc nhìn Yaelle rồi quay sang nhìn người đàn ông lạnh lẽo ngồi ở sofa.
– Các người đã làm gì cô ấy?
Dù có thể nhìn ra Yaelle không bị tra tấn dã man, nhưng qua sắc mặt tiều tụy cũng có thể thấy cô đã phải chịu không ít khổ cực.
Lãnh Thiên Dục hừ lạnh một tiếng, toàn thân toát ra khí lạnh. Hắn chậm rãi đứng lên, đi đến bên quầy rượu, nhàn nhã rót ình một ly. Chất lỏng màu hổ phách trong ly rượu thủy tinh trong suốt càng tôn lên vẻ thanh cao và hấp dẫn.
– Cô cũng biết người bạn này của cô muốn làm gì tôi mà! – Lãnh Thiên Dục xoay người, cầm ly rượu trong tay từng bước đến gần Thượng Quan Tuyền.
Đang lúc Thượng Quan Tuyền nghĩ xem hắn sẽ làm gì mình, cả người căng lên đầy cảnh giác thì Lãnh Thiên Dục lại đi vòng qua người cô, tới bên Yaelle.
Gương mặt anh tuấn như được điêu khắc của Lãnh Thiên Dục không có chút biểu cảm, đôi mắt bình tĩnh mà sâu thẳm khiến người khác phải kinh hãi, bàn tay không cầm ly rượu của hắn giơ lên.
Lớp mặt nạ mỏng như cánh ve trên mặt Yaelle theo động tác tay của hắn bị lột ra, sau đó bị quăng ra phía sau theo một đường parabol, rơi xuống sàn đá cẩm thạch bóng loáng không một tiếng động.
Sàn đá cẩm thạch trắng bóng phản chiếu lên gương mặt tái nhợt của Thượng Quan Tuyền.
Gương mặt tuấn tú cương nghị của Lãnh Thiên Dục toát ra vẻ lạnh lẽo của ác ma, đôi mắt chim ưng lạnh như băng quét qua gương mặt nhỏ nhắn đang cố ra vẻ trấn tĩnh của Thượng Quan Tuyền, sau đó đôi môi mỏng khẽ nhếch lên.
Hắn không nói thêm gì nữa, giơ tay đổ ly rượu vào mặt Yaelle.
Thượng Quan Tuyền khẽ nhíu mày, hai bàn tay nhỏ nắm chặt lại, rồi từ từ thả lỏng.
– A… – Bị rượu mạnh hất vào mặt, Yaelle từ từ khôi phục lại chút tỉnh táo.
Cô chậm rãi mở mắt ra, con mắt vô hồn đảo quanh một vòng. Khi nhìn thấy Thượng Quan Tuyền, cả người cô liền run lên, sau đó cũng hiểu ra mục đích tới đây của Thượng Quan Tuyền.
Lãnh Thiên Dục cười lạnh đi đến bên Thượng Quan Tuyền, từ từ cúi người xuống bên tai cô, khẽ hỏi: “Niếp Ngân ở đâu?”
Thượng Quan Tuyền nghiêng đầu, tránh hơi thở khiến cô phải hốt hoảng của người đàn ông, hơi thở này nóng bỏng mà cuồng nhiệt, giống như muốn đem người ta chôn vùi vào trong đó.
– Thật nực cười, anh cho rằng tôi đứng về phía anh sao
