? – Giọng nói trong trẻo có phần khinh thường của cô vang lên.
– Xem ra tôi chỉ có thể hỏi bạn của cô thôi! – Lãnh Thiên Dục đã sớm đoán được cô sẽ trả lời như vậy, cố làm ra vẻ nuối tiếc mà thở dài. Sau đó toàn bộ vẻ lạnh lẽo đang ẩn núp trong người hắn liền tản ra xung quanh.
Thượng Quan Tuyền nghe vậy chợt ngẩng đầu.
Đáy mắt Lãnh Thiên Dục thoáng hiện tia trào phúng, sau đó lại đi tới cạnh Yaelle. Đôi mắt đột nhiên trở nên lạnh lẽo, bàn tay to túm chặt lấy gáy khiến cô không thể không nhìn vào đôi mắt hắn.
– Chủ thượng của các người đang ở đâu? – Giọng điệu lạnh như băng giống như một thanh kiếm sắc đâm thẳng vào lòng người.
Mấy năm nay, thù giết cha mẹ nên báo cũng đã báo, duy chỉ có một con cá lọt lưới. Không, chính xác phải nói là lọt lưới cả một tổ chức, chính là BABY-M.
Lãnh Thiên Dục không thể không khâm phục khả năng nhạy bén và giữ bí mật của Niếp Ngân. Mấy năm nay trên thế giới xuất hiện không ít những sát thủ của BABY-M, hắn cũng đã sai người đi phá hủy tổ chức đang ngày càng phát triển này, nhưng dù thế nào cũng không thể tìm được Niếp Ngân.
Cái hắn muốn chính là Niếp Ngân. Năm đó chính Niếp Ngân đã bắt cha mẹ của hắn, gián tiếp gây ra cái chết của họ, dĩ nhiên còn có cô gái nhỏ – Thượng Quan Tuyền nữa.
Bầu không khí đè nén khiến người ta cảm thấy khó thở.
Yaelle cố nén cảm giác đau đớn truyền đến từ sau gáy, khó khăn nói: “Nếu muốn giết thì giết nhanh lên, muốn biết chủ thượng ở đâu ư, kiếp sau đi”.
Lãnh Thiên Dục hừ lạnh một tiếng, ngay sau đó gia tăng thêm lực: “Xương của mấy người cũng cứng phết nhỉ, xem ra Niếp Ngân đã tốn không ít tâm huyết huấn luyện mấy người. Thật đáng tiếc, cô trung thành với anh ta là vậy nhưng cũng chỉ là một con cờ trong tay anh ta mà thôi, một khi không còn giá trị lợi dụng sẽ lập tức sai người giết cô. Cô còn ở trước mặt tôi ra vẻ trung thành sao?”
Giọng điệu lạnh như băng mà sắc bén, đang nói cho Yaelle nghe nhưng cũng là nói cho Thượng Quan Tuyền biết.
Tất cả mọi người đều nghe ra hàm ý của Lãnh Thiên Dục.
Yaelle cố nhoẻn miệng cười, cô làm sao có thể không biết số phận của mình chứ. Nhưng nếu bắt cô phải chịu thua trước mặt Thượng Quan Tuyền thì cô thà chết còn hơn.
Lãnh Thiên Dục thấy vẻ mặt cô như vậy, đôi mắt hiện lên vẻ mất kiên nhẫn, hắn hừ lạnh rồi buông lỏng tay ra, sau đó ra hiệu cho Phong.
– Vâng, thưa ngài! – Phong hiểu ý của Lãnh Thiên Dục, anh ta lập tức tiến lên, trong tay đã cầm sẵn một con dao sắc bén.
Sắc mặt Thượng Quan Tuyền đột nhiên trở nên căng thẳng, cô còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, Phong đã đâm dao vào người Yaelle.
– A… – Yaelle đau đớn kêu to, âm thanh thê lương mà kinh hãi.
– Lãnh Thiên Dục, đủ rồi! – Thượng Quan Tuyền không thể nhịn được nữa, rốt cuộc cô cũng hiểu rõ mình không xứng với cái danh “sát thủ đặc công”. Ít nhất là khi đối mặt với những tình cảnh như thế này, cô không thể bình tĩnh nổi.
Dù sao Yaelle cũng lớn lên cùng với cô từ nhỏ, tuy nói giữa hai người không có tình cảm gì, nhưng là một con người, khi chứng kiến cảnh tượng như vậy thì dù máu lạnh đi nữa cũng không thể không đau lòng.
Lãnh Thiên Dục thấy Thượng Quan Tuyền không thể kìm chế, hắn giơ tay lên ra hiệu Phong dừng lại. Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào cô, âm thanh lạnh lùng vang lên: “Nghĩ thông suốt rồi?”
Chương 35
CHƯƠNG 35: ĐÁNH CƯỢC
Edit: BB[o'>
——-
Thượng Quan Tuyền bình tĩnh đứng đó, đôi mắt trong trẻo lạnh lùng như đang suy xét. Lát sau, đôi môi cô từ từ cong lên một nụ cười, bên má lộ hai lúm đồng tiền xinh đẹp.
– Lãnh Thiên Dục, anh cho rằng lấy cô ta ra để uy hiếp tôi sẽ có tác dụng sao? Nếu anh biết chắc tôi sẽ tới, vậy hẳn là biết mục đích của tôi.
Lãnh Thiên Dục khẽ nhếch miệng, đưa ly rượu sang bên cạnh, một vệ sĩ lập tức kính cẩn rót rượu vào ly thủy tinh trong suốt.
Hắn từng bước tới gần Thượng Quan Tuyền, cúi người xuống, đôi môi mỏng nhếch lên, cả người tỏa ra sự quyến rũ khiến người khác không thể kháng cự, nguy hiểm mà tràn đầy tính chiếm hữu.
– Cô cũng nên biết, muốn giết người diệt khẩu ngay trước mặt tôi cũng không phải là chuyện dễ dàng gì.
Hơi thở nam tính đầy mùi rượu vây quanh Thượng Quan Tuyền một lần nữa khiến cô cảm thấy khó thở.
– Tôi biết! – Cô không hề sợ hãi ngẩng đầu lên, lúc này đôi mắt trong veo nhìn Lãnh Thiên Dục đầy vẻ khiêu khích và khinh thường.
Cô nói từng từ một: “Cho nên, tôi muốn đánh cược với anh một ván”.
– Đánh cược? – Lãnh Thiên Dục nheo mắt lại, đôi mắt luôn thâm sâu khó lường rõ ràng đã lộ ra vẻ hứng thú.
– Đúng! – Đáy mắt Thượng Quan Tuyền vụt qua tia khiêu khích – Không biết lão đại có dám không?
Mọi người trên đại điện đều sững sờ, cô gái này to gan thật, dám nói như vậy trước mặt lão đại.
Bên môi Lãnh Thiên Dục cong lên một nụ cười nhưng đôi mắt vẫn lạnh lùng như cũ.
– Không tồi, rất thú vị! – Hắn cất giọng nói lạnh như băng, ngay sau đó, đưa ly rượu ra trước mặt cô.
Trong mắt Thượng Quan Tuyền thoáng lên tia nghi ngờ.
– Có thể đánh cược cùng Lãnh Thiên Dục tôi, cô nhất định rất can đảm! – Hắn mở miệng nói, ý tứ rất rõ ràng.
Đôi mắt to trong veo của Thượng Qua