Snack's 1967
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214774

Bình chọn: 9.5.00/10/1477 lượt.

iễn ra quá nhanh, đừng nói Tiêu Diệp Lỗi không thể chấp nhận, ngay cả người nghe như cô cũng thấy việc đời trêu ngươi, đau đớn khôn nguôi.

“Diệp Lỗi, cậu đừng cam chịu, cậu còn trẻ, còn nhiều cơ hội vô cùng…”

“Đừng an ủi tôi.” Tiêu Diệp Lỗi cười khổ, lắc đầu, “Không cơ hội du học, không cơ hội nghề nghiệp, tôi còn có thể thế nào đây? Lẽ nào ở đây trồng hoa cả đời?”

“Làm sao thế được? Diệp Lỗi, thành tích học tập của cậu rất tốt, đừng vội chối bỏ bản thân.” Tô Nhiễm không biết nên an ủi anh như thế nào. Con người khi đối mặt với khó khăn, dù người khác an ủi nhiều hơn cũng chỉ là xoa dịu cơn đau nhất thời.

Tiêu Diệp Lỗi chán nản dựa vào một bên, nhìn cô, “Biết vì sao hồi trước tôi chọn ngành này không?”

Tô Nhiễm lắc đầu.

“Là vì cô.” Anh nói thẳng thắn.

“Tô Nhiễm, cô là nhà điều chế hương trời sinh, ông trời định sẵn nghề này dành riêng cho cô. Tôi hay nghĩ phải làm thế nào mới theo kịp nhịp chân của cô? Hết sức đơn giản, đó là chọn một nghề phù hợp với tài năng trời phú của cô, tôi muốn nghiên cứu ra nguyên vật liệu tốt nhất, hoàn mỹ nhất, trải đường cho cô điều chế hương. Bây giờ, bao nhiêu khát vọng của tôi đều tan biến hết. Cô biết không, điều kiện công ty nước ngoài kia đề ra với tôi rất tốt với tôi, rất hậu hĩnh. Phòng nghiên cứu dưới quyền bọn họ sẵn lòng cung cấp hoa cỏ và thực vật giống mới nhất để tôi tìm tòi học hỏi, tài trợ một khoản tiền kếch sù hỗ trợ tôi nghiên cứu, nhưng bây giờ…”

Tô Nhiễm choáng váng, mãi lâu sau mới thì thào: “Cậu học ngành này vì tôi ư? Diệp Lỗi sao cậu có thể mang hết tiền đồ bản thân khoác lên người khác?” Bất chợt cô nhớ dến vài cuốn sách kinh tế của anh mà cô vô tình nhìn thấy, lúc này cô thấy bỗng bừng tỉnh, giọng cô đề cao, “Diệp Lỗi, ngành cậu thích thức sự là quản trị kinh doanh, phải không?”

Anh vì cô nên sửa chuyên ngành?

“Cô không phải người khác.” Tiêu Diệp Lỗi không trả lời, nhìn cô trân trân, “Cô là Tô Nhiễm…của tôi.” Anh thoáng dừng một lát. Anh muốn quang minh chính đại nói với cô một câu “em là người phụ nữ của tôi” biết bao. Anh cho rằng lời này có thể nói ra khỏi miệng thật nhanh, có thể mang hạnh phúc cho cô thật nhanh, nhưng bây giờ không thể được nữa rồi.

Tiêu Nhiễm nhìn anh xót xa, lòng cô nghĩ đến vấn đề khác. Diệp Lỗi vì cô, vì muốn giúp cô, ngay cả ngành anh thích nhất cũng từ bỏ. Phần tình thân này khiến cô cảm động không thôi, thấy anh âu sầu, chán nản, cô kéo anh khẽ nói: “Diệp Lỗi, sao cậu ngốc như vậy chứ? Vì sao lại ngốc như vậy.”

Tiêu Diệp Lỗi cảm nhận được sự dịu dàng của cô, lòng anh chợt đau nhói, chốc lát sau anh đứng dậy, nhìn cô, “Tôi bây giờ đi đến đường cùng rồi, cô giúp tôi được không?”

“Được, cậu nói đi, chỉ cần có thể làm, tôi nhất định sẽ giúp.” Cô gật mạnh đầu.

“Giúp tôi vào Hòa Thị.” Tiêu Diệp Lỗi nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt chợt vụt qua một tia u tối.

Tô Nhiễm ngây ngẩn cả người, “Vào Hòa Thị?”

“Đúng, tôi muốn vào Hòa Thị. Không phải Hòa Thị mua nước hoa của cô ư? Nếu tôi vào Hòa Thị có thể theo dõi hạng mục hợp tác này, đó chính là hợp tác với cô. Cô là nhà điều chế hương chuyên nghiệp, còn tôi có thể đưa ra nguyên vật liệu tốt nhất cho cô lựa chọn. Trong Hòa Thị vẫn chưa có người chuyên về mảng này,vừa vặn hợp với tôi.” Tiêu Diệp Lỗi phân tích hết sức lý trí.

Tô Nhiễm nghe xong liền suy tư, phân tích của Diệp Lỗi thật không sai, nhưng…

“Diệp Lỗi , tôi tin chuyên ngành của cậu nhất định sẽ mang đến hiệu quả và lợi ích cho Hòa Thị. Chuyện này tôi sẽ giúp cậu, nhưng cậu đừng vội vàng, dù sao quan hệ của tôi với Hòa Vy bây giờ cũng không tốt.”

“Cô lại quên rồi, người đứng đầu Hòa Thị thực sự là Lệ Minh Vũ, không phải Hòa Vy, cô chỉ cần nói với anh ta, xuất phát từ khía cạnh kinh doanh, anh ta nhất định đồng ý.” Tiêu Diệp Lỗi kiên định mở lời.

Tô Nhiễm khó xử, vậy có nghĩa…muốn cô nhờ vả Lệ Minh Vũ.

Tiêu Diệp Lỗi thấy vẻ mặt cô khác thường, chán chường dựa lưng vào sofa, “Tôi sẽ không gây khó dễ với cô. Nói thật lòng, tôi cũng không muốn cô nhờ cậy Lệ Minh Vũ.”

Tình hình khó xử chính là như lúc này.

Cô trầm ngâm, hồi lâu sau khẽ nói, “Diệp Lỗi, thực ra ngành này còn nhiều cơ hội lực chọn, cậu muốn nghiên cứu chuyên sâu được mà, tôi có thể giúp cậu hỏi thăm vài giáo sư tôi quen biết. Họ chắc…”

“Tô Nhiễm, cô không hiểu tâm tư của tôi.” Tiêu Diệp Lỗi cười chua xót, nhìn chăm chú vào mắt cô, “Tôi muốn bước vào thế giới của cô, chỉ đơn giản vậy thôi.”

Tô Nhiễm khó hiểu, vừa muốn hỏi rõ, lại nghe một giọng lạnh lùng nhưng tràn ngập uy nghiêm truyền đến từ cửa…

“Tiêu Diệp Lỗi, cậu có thể đến Hòa Thị làm việc, với điều kiện cậu phải có khả năng.”

Hai người theo tiếng nhìn qua, đứng ngoài cửa chính là Lệ Minh Vũ!

Tô nhiễm sững sờ, nhìn trân trân người đàn ông từ trên trời rơi xuống đứng cách đó không xa, thân hình cao lớn che khuất toàn bộ ánh sáng. Cô không thấy rõ vẻ mặt của anh, nhưng nghe giọng anh không mấy thân thiện.

Tiêu Diệp Lỗi phản ứng trước tiên, cười nhạt đáp trả, “Đương nhiên tôi có khả năng, ít ra ở lĩnh vực chuyên môn này, tôi vượt xa trợ lý của anh.”

“Vậy à?” Lệ Minh Vũ phản bác, quét mắt qua