iếng mắt khi ra đường mới được, anh…”
“Cô ấy tỉnh dậy khi nào?” Lệ Minh Vũ cố nén bực bội và lo lắng, bình tĩnh hỏi.
Y tá đứng cạnh vội nói: “Anh ra ngoài nghe điện thoại chưa được bao lâu, à, khoảng hai ba phút sau.” Cô thấy rõ sắc mặt bộ trưởng Lệ sa sầm, tim cô bỗng đập mạnh.
Lệ Minh Vũ giơ tay nhìn đồng hồ, vậy chứng mình Tô Nhiễm đã đi gần một tiếng. Anh nghe điện thoại xong, sắp xếp vài việc, sau đó mua đặt và chờ thức ăn, mau thuốc cho cô nữa. Khoảng thời gian này là cỡ một tiếng. Nếu nói vậy, Tô Nhiễm đã không còn ở bệnh viện từ lâu.
Anh cầm điện thoại của cô, xem lướt lịch sử cuộc gọi của cô liền nhíu mày, không nói tiếng nào, bước ngay ra khỏi phòng bệnh.
“Bộ trưởng Lệ, thuốc, thuốc của vợ anh…” Y tá lật đật đuổi theo.
Q.5 – Chương 7: Quyết Định Của Lệ Minh Vũ
Taxi băng qua thành phố sầm uất, tiến nhanh về đồng ruộng vắng vẻ, bỏ lại đằng sau chiếc xe lửa màu đỏ đang chạy chầm chậm trên đường ray xa. Dọc hai bên đường là những hàng cây cổ thụ um tùm xào xạc đón nắng vàng rực rỡ, hắt những đốm sáng li ti lên mặt đường, lá xanh phất phơ theo làn gió mát.
“Anh ơi, phiền anh đi nhanh hơn một chút. Cám ơn.” Tô Nhiễm ngồi sau, không ngừng thúc giục tài xế.
Tài xế bất đắc dĩ lướt mắt qua kính đằng sau nói: “Cô này, tôi bây giờ đã chạy quá tốc độ bình thường. tôi biết cô có việc gấp, nhưng cô phải hiểu giùm tôi một chút chứ. Cô thấy xung quanh vắng vẻ nhưng vẫn có máy đo tốc độ. Một khi tôi bị phạt…”
“Anh bị phạt bao nhiêu, tôi trả thay anh. Nói chung anh chạy nhanh là được rồi.” Tô Nhiễm không còn bình tâm nghe anh ta giải thích, cô xem đồng hồ rồi thở dài, tay cô bắt giác lần vào giỏ xách tìm kiếm.
Lần mò hồi lâu, nhưng cái gì cũng không tìm ra.
Kì lạ quá, điện thoại đâu?
“Cô ơi, cô có sao không? Cô mất đồ?” Tài xế thấy vẻ mặt cô khẩn trương, ân cần hỏi thăm.
Tô Nhiễm nào còn khả năng trả lời, cô ngồi trên xe ngây ngất nhìn đồ đạc trút ra từ giỏ xách, bóp tiền, khăn tay, chìa khóa, tài liệu…chỉ thiếu duy nhất điện thoại. Rõ ràng cô đã cất nó vào giỏ.
Xong rồi….
Cô vừa nhớ phải gọi điện thoại báo cho Lệ Minh Vũ biết. Bây giờ hay rồi, không có điện thoại, Lệ Minh Vũ không tìm thấy cô thế nào cũng giết cô cho coi. Điện thoại chắc đã rơi ở bệnh viện? Nếu có bị ăn trộm thì phải ăn trộm bóp tiền mới đúng. Tô Nhiễm cất từng món đồ vào giỏ xách, định bụng mượn điện thoại của tài xế nhưng nghĩ nát đầu cũng không nhớ ra số điện thoại của Lệ Minh Vũ. Ngẫm nghĩ thật buồn cười, bốn năm trước cô đã từng thuộc làu số điện thoại của anh.
Cứ vậy đi, tới đâu hay tới đó.
***
Thị trấn Hoa Điền.
Vào mùa này, ruộng đồng thơm ngát, trăm hoa đua nở, bướm bay muôn nơi, dân địa phương cũng bắt đầu đội nón, vui cười xuống đồng thu hoạch, cảnh tượng này vô cùng thanh bình.
Tô Nhiễm thích mùa này nhất trong năm. Ở đây bốn mùa thường rất đẹp, nhưng mùa có trăm hoa đua nở là đẹp nhất. Hồi còn bé, mỗi năm cô đều chờ mùa này, vì cô có thẻ mặc váy đẹp chạy nhảy thỏa thích trong vườn hoa.
Nhưng hôm nay cô đã không còn tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp. Tài xế chạy đến một khúc cua nhỏ thì dừng lại, do xe chạy không vừa, Tô Nhiễm trả tiền, bước xuống xe, lật đật đi vào nhà.
Quả nhiên vừa đến khúc cua, cô trông thấy rất dông người vây quanh cửa nhà, chỉ trỏ vào trong, xì xầm to nhỏ với nhau, gặp cô về, họ sốt sắng kéo cô lại nói: “Tiểu Nhiễm à, cháu về rồi. Em trai cháu nổi điên đó, vừa rồi dọa mọi người sợ chết khiếp. Ta thấy đố đạc nhà cháu bị đập tan tành hết rồi.”
“Đúng, đúng đó. Cháu mau vào nhà xem đi.”
Tuy Tô Nhiễm đã chuẩn bị tâm lý từ trước nhưng không ngờ hàng xóm đều đua nhau kéo đến. Cô khẩn trương xin lỗi, hàng xóm mới chịu giải tán.
Tiêu Quốc Hào ngồi trên ghế nhỏ trong sân, cúi đầu hút thuốc, mặt đất rải đầy tàn thuốc, vừa nhìn liến biết ngay ông đã hút rất nhiều, khắp nơi trong nhà đều yên lặng, yên lặng đến dọa người. Vào lúc này, Tô Nhiễm chỉ mong nhà cửa có chút động tĩnh.
“Chú Tiêu.” Cô bước lại gọi ông.
Tiêu Quốc Hào ngẩng đầu. Ở khoảng cách gần như vậy, cô thấy rõ mắt ông đục ngầu, mệt mỏi và bất lực, lát sau ông lên tiếng, “Con về rồi? Vào thăm Diệp Lỗi đi, nó vừa mới bình tĩnh lại, còn nói nó hỏng cả cuộc đời rồi. Haiz…” ông thở dài một hơi.
Hỏng cả cuộc đời rồi?
Tô Nhiễm sững sờ, không phải Diệp Lỗi vừa xuất viện sao? Cô gọi điện hỏi bác sĩ, bác sĩ nói anh hồi phục rất khá, không có vấn đề gì nữa làm sao hỏng cả cuộc đời? Cô gật đầu, không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng đẩy cửa bước vào.
Tô Ánh Vân cũng không ngồi ở phật đường gõ mõ như mọi khi, bà đứng trước phòng Diệp Lỗi, lo lắng đi tới đi lui, thấy Tô nhiễm về, sốt ruột bước lên trước, “Con về rồi, may quá. Tiêu Nhiễm mẹ hết cách rồi mới gọi con về. Diệp Lỗi không biết bị làm sao nữa, thay đổi từ lúc xuất viện đến bây giờ, mẹ với chú Tiêu con hết cách…”
Điện thoại ở bệnh viện chính là Tô Ánh Vân gọi Tô Nhiễm, báo chuyện này với cô, mong muốn cô về thị trấn Hoa Diền một chuyến.
Tô Nhiễm nhẹ giọng an ủi mẹ “Mẹ cứ giao ở đây cho con. Mẹ, con thấy chú Tiêu hút nhiều thuốc lắm, mẹ khuyên chú đi.”
Tô Ánh Vân gật đầu đi ra ngoài.