u, “Mộ Thừa, anh đừng như vậy, em thật sự không đáng để anh làm như vậy, em…” Cô gượng cười, “Em không muốn yêu bất cứ ai nữa, bởi vì với em tình yêu rất mệt mỏi. Mộ Thừa, anh nên dành hết tâm tư nuôi nấng Băng Nựu. Băng Nựu sống cùng anh từ nhỏ, cô bé đã quen với nếp sống này. Một khi vợ anh dẫn Băng Nựu đi, không biết sẽ ra sao.”
Nói thật lòng, Tô Nhiễm không thích Quý Hâm Dao, tuy cô ta là mẹ Băng Nựu, có quyền tranh giành nuôi dưỡng con cái, nhưng khi xưa do chính cô ta chủ động ruồng bỏ hai ba con Mộ Thừa. Lòng dạ người phụ nữ này rất tàn nhẫn, đơn giản vì vật chất mà cao bay xa chạy, bây giờ lại trở về, đơn giản là biết thân phận của Mộ Thừa, mẫu người phụ nữ này làm sao tin tưởng?
Mộ Thừa hơi buông cô ra, vò đầu, “Anh sẽ không để cô ta giành quyền nuôi dưỡng Băng Nựu, cô ta không đủ tư cách làm mẹ.” Quý Hâm Dao hầu như ngày nào cũng đến chỗ anh quậy phá, thậm chí đuổi cũng không đi, ý đồ cô ta quá rõ ràng, cô ta muốn phục hôn cùng anh. Mộ Thừa thẳng thừng cự tuyệt, Quý Hâm Dao thẹn quá hóa giận, đương nhiên muốn dùng quyền nuôi con ép anh. Người mẹ đơn thân khó giành được phần thắng từ quan tòa, vì vậy cô ta nghĩ tới cách kết hôn giả che mắt quan tòa. Nếu luật sư của anh không nói ra điều này, anh chắc chắn tin tưởng cô ta có lòng tìm một người cha tốt cho Băng Nựu.
Tô Nhiễm thở dài, cô không tiện nhúng tay vào việc giữa hai người họ, cô hy vọng Băng Nựu không ảnh hưởng bởi chuyện này.
“Mộ Thừa, bất luận thế nào em đều ở bên cạnh anh, em không thể giúp anh cái gì, nhưng em có thể ủng hộ anh về mặt tinh thần.”
“Em có thể, Tiểu Nhiễm, thực ra em biết mà, tới tận hôm nay cái anh muốn không phải là ủng hộ tinh thần.” Mộ Thừa mải miết nhìn cô, giọng điệu khẩn thiết, “Băng Nựu rất cần mẹ, cần tình yêu của mẹ, anh cũng muốn lấy một người vợ thực lòng yêu thương Băng Nựu.” Lấy Quý Hâm Dao không phải ước nguyện ban đầu của anh, mọi thứ chỉ có thể đổ thừa cho cuộc sống chán chường của anh trước kia mà dẫn đến một đoạn hôn nhân hoang đường.
Sau sự việc Tiêu Tiêu, anh sống như đồ bỏ đi, dù chạy trốn ra nước ngoài anh cũng không cách nào trốn tránh lương tâm lên án. Tuy anh đã định liệu sẽ có kết cục thế này, nhưng hằng đêm anh đều nằm mơ thấy Tiêu Tiêu cười tủm tỉm, thấy anh thì vẫy tay liên tục… Ngay cả bản lĩnh cứu sống một đứa bé cũng không có, anh còn làm bác sĩ làm gì?
Thời gian đó ngày nào anh cũng đến bar uống rượu, sống xa hoa đồi trụy giết thời gian. Mỗi ngày, anh đều sống mơ màng đánh mất lý tưởng.
Năm năm trước, anh say như chết trong bar, khi tỉnh dậy phát hiện bản thân nằm cùng với một người phụ nữ trên giường khách sạn. Về sau, anh biết tên cô ta tên Quý Hâm Dao, sinh viên mới ra trường, ra trường thường đồng nghĩa biệt ly, đêm đó cô ta thất tình, cùng uống rượu say với anh, rồi xảy ra quan hệ.
Thời đại này, tình một đêm chẳng có gì to tát, nhưng Mộ Thừa là một người đàn ông khá bảo thủ, anh lưu lại cách thức liên lạc cho cô ta, sau khi rời khỏi khách sạn, anh luôn áy náy có lỗi, dù sao lần đầu tiên của cô ta cũng trao cho anh. Có lẽ đàn ông thường thấy phức tạp khi quan hệ với xử nữ, nên anh bắt đầu thấy hối hận khi không hỏi cách liên lạc với đối phương, anh thường đến bar đó tìm, nhưng một tháng trôi qua cũng không thấy cô ta xuất hiện.
Cứ như vậy, hết ngày này đến ngày khác trôi qua, anh vẫn chán chường như trước, mãi đế khi Quý Hâm Dao chủ động gọi điện cho anh, nhưng báo anh biết một tin vô cùng đáng sợ… Cô ta đã có thai, là con anh…
Mộ Thừa không trốn tránh trách nhiệm, đợi cô đi khám thai xong, anh liền dẫn cô ta đi đăng kí kết hôn. Đối với anh cuộc sống đã đủ thê thảm, đã tồi tệ nay càng tồi tệ hơn.
Anh cố gắng chăm sóc Quý Hâm Dao hết sức, thực hiện hết trách nhiệm của một người chồng. Ngày qua ngày, bụng Quý Hâm Dao mỗi lúc một lớn, vì nghĩ đến đứa bé, anh trở lại bệnh viện làm việc. Quý Hâm Dao yêu anh thật lòng, thời gian đó cô ta bám lấy anh rất chặt. Nhưng tình yêu nồng nhiệt trôi qua mau. Rồi lại một khoảng thời gian trôi qua, bản tính con người trỗi dậy.
Mộ Thừa phát hiện Quý Hâm Dao là người phụ nữ đam mê hưởng thụ vật chất. Cô ta không ngừng tụ tập gặp mặt, đòi hỏi anh mua túi xách hàng hiệu, trang sức quý giá. Vì áy náy lúc đầu mà anh luôn chiều chuộng cô ta, nhưng dần dà, anh cảm thấy cô ta chỉ muốn thỏa mãn bản thân, không lo lắng tới đứa bé trong bụng, hai ngươi bắt đầu tranh cãi. Quý Hâm Dao không biết thân phận của anh, mỗi ngày đều mắng anh là bác sĩ vô dụng. Cuối cùng, sau khi sinh con cô ta liền phủi mông bỏ đi.
Mộ Thừa chưa bao giờ nhắc đến cuộc hôn nhân đó. Anh không nhắc với ai, mà trước mặt Tô Nhiễm anh cũng không dám đề cập. Bởi vì anh sợ Tô Nhiễm biết anh từng là một người đàn ông sống phóng túng, hoang đàng. Anh thà để cô nghĩ cuộc hôn nhân đã qua của anh xuất phát từ tình yêu.
Anh không yêu Quý Hâm Dao. Người phụ nữ khiến anh rung động cả đời này chỉ có duy nhất Tô Nhiễm.
Cho nên lời anh nói đều xuất phát từ nội tâm sâu sắc, chân thành.
“Tiểu Nhiễm, rời khỏi cậu ta được không em? Cho phép anh được chăm sóc em.” Anh kéo tay cô, vuốt ve vết thương
