XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215750

Bình chọn: 7.5.00/10/1575 lượt.

trên lòng bàn tay. Khi anh nghe kể cô gặp phải bọn lưu manh, tim anh đau buốt. Lúc anh băng vết thương cho cô, anh hận không thể cùng Tiêu Diệp Lỗi dạy dỗ đám lưu manh vô lại kia một trận. Anh hiểu suy nghĩ của Tiêu Diệp Lỗi, đổi lại là anh, anh cũng sẽ bất chấp mọi thứ hành xử như Tiêu Diệp Lỗi.

Tô Nhiễm phải làm sao để nhận lấy tình cảm này? Cô lung túng cúi đầu, nhất thời không biết nên nói gì, ánh mắt cô lơ đãng lướt nhìn đồng hồ trên tường. Cô bỗng đứng bật dậy!

Trời ơi!

Đã…bảy giờ!

Bên tai lại văng vẳng những lời Lệ Minh Vũ nói sau lưng cô trước khi ra ngoài… Tôi đã đặt bàn bên nhà hàng King, trước sáu giờ em phải tới đó, đừng để tôi đợi.

Sáu giờ… Bây giờ đã bảy giờ. Cô không những để anh đợi, mà còn để anh đợi một tiếng!

Xong rồi, lần này thì chết chắc rồi.

Thần sắc mặt cô bỗng trắng bệch, Mộ Thừa lo âu đứng dậy nhìn cô: ” Sao vậy em?”

Tô Nhiễm định thần, vội vã tìm túi, lại không biết để ở đâu, trong lòng càng chán nản. Đến muộn, lại mất túi, biết đâu Lệ Minh Vũ đã gọi cho cô không biết bao nhiêu lần rồi thì sao.

Nỗi sợ hãi không tên như dòng nước lạnh buốt lan tỏa toàn thân, cô nhớ lại mọi việc anh từng đối xử với cô, toàn thân cô phát run.

Mộ Thừa thấy cô càng lúc càng khác, liền gọi: “Tiểu Nhiễm?”

“Mộ Thừa, anh cho em mượn điện thoại được không?” Cô nhìn anh hoang mang.

Anh lấy điện thoại đưa cô.

Tay cô run rẩy bấm số, nhưng vừa bấm tới số thứ hai cô đột ngột dừng lại. Không được, chắc chắn Lệ Minh Vũ biết đây là số điện thoại của Mộ Thừa. Nếu anh biết cô ở cùng Mộ Thừa thì…

Cô rối bời bấm nút tắt, trả lại điện thoại cho Mộ Thừa, lật đật nói: “Xin lỗi, em có việc phải đi trước.”

“Tiểu Nhiễm…” Mộ Thừa sao có thể để có đi như vậy, tiến lên một bước kéo cô, đang muốn cất tiếng hỏi cô, lại thấy cô nhíu mày, miệng kêu đau.

Anh sững sờ, nhìn bàn tay của mình, sau đó kéo ống áo của cô…

Cổ tay trắng ngần của cô bầm tím. Anh là bác sĩ, liếc mắt một cái có thể nhìn ra dấu này do siết chặt tạo thành, anh giận sôi gan: “Đám lưu manh kia làm?”

“Không phải, không phải họ…” Tô Nhiễm rút tay, kéo ống tay áo xuống che, xấu hổ cúi đầu, cô không muốn bị người khác thấy, nhất là Mộ Thừa.

Nhà hàng King, vườn hoa bao quanh.

Nhà hàng nằm ở tầng cao nhất, từng cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, mang hơi thở mùa hè nhiệt huyết. Dưới góc nhìn này, không khoa trương chút nào có thể đem toàn bộ cảnh đêm lung linh của thành phố thu vào tầm mắt. Đủ loại ánh đèn, ánh đèn ne-ông lấp lánh vây quanh các tòa kiến trúc cá tính lấp đầy toàn bộ thành phố phồn hoa. Chỉ tiếc người ngồi trong phòng được bao trọn không có tâm tình thưởng thức cảnh đêm.

Từ sáu giờ đến sáu giờ rưỡi, trong vòng ba mươi phút ngắn ngủi, Lệ Minh Vũ đã gọi hơn trăm cuộc điện thoại. Trước giờ hẹn anh còn kiên nhẫn chờ đợi, vì cho rằng phụ nữ đến trễ hẹn là chuyện trước nay vẫn thế, nhàn nhã gọi xong món khai vị, món ăn chính, canh nóng, món điểm tâm ngọt sau bữa ăn. Sau khi làm xong mọi thứ, anh bắt đầu chần chờ.

Tô Nhiễm không phải người phụ nữ hay vội vàng hấp tấp, tình huống nào cô cũng rất đúng giờ. Hơn nữa, cô không có can đảm cố ý đến muộn. Chờ thêm mười phút, Lệ Minh Vũ bắt đầu gọi điện thoại cho cô, nhưng mỗi lần đều không liên lạc được.

Thêm nửa giờ nữa trôi qua, Lệ Minh Vũ không thể ngồi yên nữa, nhìn đồng hồ, đôi lông mày nhíu chặt lại.

Phục vụ nhà hàng bước tới, nhẹ nhàng nói: “Bộ trưởng Lệ, chai rượu đỏ anh anh bảo nhân viên nhà hàng khui lúc nãy đã ủ lạnh hai tiếng, rượu nếu ngâm lâu quá sẽ ảnh hưởng đến mùi vị. Anh có muốn chúng tôi rót rượu trước không…”

Bộ trưởng Lệ là khách quen, là hội viên cao cấp ở đây. Hôm nay anh tới đây rất dễ nhận ra là có cuộc hẹn, nhưng người đó không tới. Bọn họ cảm thấy có chút lạ lùng, những người dùng cơm với Bộ trưởng Lệ ở đây, tới nay chưa có ai dám để anh đợi, đối phương vạy mà bắt anh đợi nửa tiếng?

Đôi mắt Lệ Minh Vũ trầm tĩnh u ám tối sầm đi, đứng lên lấy mấy tờ tiền mệnh gia scao từ ttrong ví: “Tính tiền.”

“Dạ?” Phục vụ sửng sốt, “Bộ trưởng,nhưng cơm anh còn chưa dùng…”

“Tính hết cho tôi.” Vừa dứt lời Lệ Minh Vũ liền ra khỏi nhà hàng.

***

Ban đêm có chút ngột ngạt, cho dù có gió đêm thổi qua cũng không xua được cảm giác nóng bức trong không khí.

Trong xe Lệ Minh Vũ chỉnh điều hòa đến số lớn nhất, bực bội mở toang mấy cúc áo trước ngực, lái xe chạy dọc theo các con đường vòng quanh thành phố. Một tay anh lái xe, tay kia không ngừng bấm điện thoại, tiếp tục bấm dãy số đã thuộc lòng trong tim từ lâu, ánh mắt sắt bén lại tập trung nhìn tình hình bên ngoài cửa sổ xe, hy vọng có thể thấy hình dáng thân quen….

“Chào bạn…”

“Tô Nhiễm, em…”

“Tôi là Tô Nhiễm, bây giờ không tiện nghe máy. Xin mời bạn sau khi nghe tiếng ‘bíp’ hãy để lại lời nhắn, tôi nhất định sẽ gọi lại cho bạn ngay, mi gió.”

Lại là hộp thư thoại đáng ghét!

Lộ Minh Vũ quẹo xe chạy vào một con đường phụ, ánh sáng lờ mờ trong xe chiếu lên mặt anh, ánh mắt anh bắt đầu lo lắng, trái tim cũng đạp loạn hoang mang, Việc tìm kiếm vô vọng này làm anh sắp mất đi vẻ bình tĩnh.

Anh cũng đã từng hơn một lần lái xe chạy khắp nơi khôn