đột nhập liền hớt hơ hớt hải chạy đến cửa, dí sát lỗ tai vào đó lắng nghe. Quả nhiên, thanh âm từ dưới lầu vọng lên.
Trời ơi, không phải ăn trộm vào nhà thật chứ?
Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!
Cô đang không biết tính thế nào, thì tiếng bước chân truyền đến từ lầu một hướng dần lên lầu hai, mỗi lúc một gần hơn, gần đến nỗi Tô Nhiễm có thể biết rõ… bước chân đó đang hướng về phòng ngủ của cô!
Khí lạnh bỗng dưng lan tỏa toàn thân, xông thẳng lên đại não Tô Nhiễm, cô như con nhím đang xù lông cảnh giác. Nếu trước đây, chắc chắn cô sẽ sợ chết khiếp, nhưng bây giờ cô không hề thấy sợ hãi, đứa bé trong bụng khiến bản năng làm mẹ của cô trỗi dậy mạnh mẽ. Cô rón rén cầm gậy bóng chày cất sau cánh cửa. Cây gậy này là đợt trước Quân Hạo chơi xong rồi để ở đây, hôm nay vừa dịp phát huy công dụng của nó.
Tô Nhiễm trốn trong bóng tối nghe bước chân đến gần… cô nín thở, nắm chặt gậy bóng chày, giơ lên cao chuẩn bị ra đòn!
Tiếng bước chân dừng bước trước cửa phòng ngủ!
Tô Nhiễm vào tư thế sẵn sàng, chỉ cần người bên ngoài đặt chân vào đây, cô sẽ giáng xuống ngay tức khắc!
Tay nắm cửa chậm rãi xoay tròn, cửa phòng dần mở ra…
Một cái bóng cao lớn kéo dài từ ngoài hành lang, cái bóng đó bước vào cửa, Tô Nhiễm nhắm nghiền mắt hét to, vung gậy nhắm vào đầu của bóng dáng đó!
Vốn dĩ Lệ Minh Vũ vào phòng ngủ để xem Tô Nhiễm dậy hay chưa, nhưng vừa đặt chân vào trong, đã nghe Tô Nhiễm quát to, sau đó một làn gió mát đảo qua, ánh mắt Lệ Minh Vũ hoảng hốt, lật đật lách người sang bên. Gậy bóng chày đáp mạnh xuống sàn nhà, Tô Nhiễm đánh hụt suýt ngã sõng xoài.
Lệ Minh Vũ vội vàng vươn tay kéo cô, cơ thể cô nhào vào lòng anh.
Tô Nhiễm hoảng hồn nào còn tâm trạng phân tích người đàn ông vào nhà là ai, vả lại phòng ngủ tối om như mực, cô mở miệng kêu cứu, thậm chí còn đấm đá Lệ Minh Vũ, nhưng thanh âm kêu cứu còn chưa thốt hết, anh đã phủ môi hôn cô.
Hơi thể quen thuộc khiến Tô Nhiễm run bắn, lúc này mới biết người đàn ông vào phòng là ai, nhưng sợ quá hóa giận, cô cắn lưỡi Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ phát ra tiếng kêu đau đớn, thả cô ra.
Cô nghiến răng giận dữ, trừng mắt nhìn Lệ Minh Vũ. Người đàn ông đáng chết, chẳng phải về rồi ư? Tại sao còn quay lại đây?
Lệ Minh Vũ khẽ cười, áp sát cô…
“Em sao thế? Xem anh như ăn trộm đột nhập vào nhà thật ư?
Tô Nhiễm thở dồn, đáp, “Anh còn đáng ghét hơn ăn trộm.”
Anh bật cười, xoa đầu cô, “Em thông minh lắm, vậy là anh yên tâm rồi. Nếu có ăn trộm, em thừa sức đối phó.” Anh lia mắt qua gậy bòng chày nằm lăn lốc trên nền nhà. May là ban nãy anh phản ứng nhanh, chứ trúng cú đánh đó, thế nào anh cũng đầu rơi máu chảy.
Nhớ đến cảnh đó, anh càng thích Tô Nhiễm, công nhận bộ dáng vừa rồi của cô rất đáng yêu.
Tô Nhiễm bực bội, cố hít thở đều đặn.
Lệ Minh Vũ dỗ dành Tô Nhiễm, ôm chầm cô, “Được rồi, do anh sai, anh dọa em sợ.” Giọng nói trầm trầm đầy vẻ nuông chiều cất lên.
Lệ Minh Vũ buồn cười, nhưng thật sự không nhịn được, bật cười thành tiếng. Anh cúi thấp hôn vầng trán ướt sũng mồ hôi của Tô Nhiễm, ngữ khí có vẻ trêu trọc…
“Nhưng anh mà là ăn trộm, anh sẽ không cướp gì hết, chỉ cướp mỗi mình em.”
Tô Nhiễm ngẩng phắt đầu, vừa thẹn vừa giận, cáu kỉnh trả lời, “Không phải anh đi rồi hả?”
“Ai nói anh đi?” Lệ Minh Vũ giả vờ khó hiểu, “Anh chỉ ra ngoài dặn dò Đồng Hựu chuẩn bị vài thứ mà thôi.” Anh buông cô ra, chẳng nói chẳng rằng đi khỏi phòng ngủ.
Tô Nhiễm ngẫn ra, một lúc sau cũng lặng lẽ rời khỏi phòng.
Trong nháy mắt đặt chân ra ngoài, cô tựa hồ bị sét đánh trúng, đứng chết lặng tại chỗ!
Lệ Minh Vũ tay dài chân dài lẻn đến lầu một, mà lầu một biến thành “Trung tâm mua sắm”!
Dưới lầu, ngoại trừ vali của cô, là bao lớn bao nhỏ nằm đầy nền nhà, Đồng Hựu biến thành nhân viên vận chuyển, đi đi lại lại ôm hết đồ chơi này đến đồ chơi khác vào trong, còn Lệ Minh Vũ xắn tay áo ngồi xổm xuống, tự lắp ráp… nôi em bé.
Tô Nhiễm nghẹn ngào quan sát “khung cảnh đồ sộ” trước mắt. Ông trời ơi, anh đang làm gì vậy?
“Bộ trưởng, để tã giấy em bé ở đâu?” Giọng Đồng Hựu chứa chan vui sướng dội lên từ dưới lầu.
Tô Nhiễm vội vàng chạy ra hành lang!
Lúc này, Đồng Hựu đang ôm mấy bao tã giấy lớn đứng giữa đống đồ, đầu Đồng Hựu như bị vùi lấp trong mấy bao tã giấy đó. Tô Nhiễm bất giác ấn ngực, cô không nằm mơ chứ? Không đúng, tim cô đập mạnh hơn bình thường cơ mà. Sau đó, giọng nói Lệ Minh Vũ càng khiến cô ngỡ ngàng…
“Cậu để tã giấy trên ghế sô pha đỡ đi, một lát tôi sẽ dọn dẹp. Cậu thấy chiếc xe trẻ em tôi đặt giao tới chưa.”
Đồng Hựu đặt tã giấy xuống, hớn hở đi ra phòng khách.
Tô Nhiễm xuống lầu, trong quá trình di chuyển, chân cô mềm nhũn vô lực, cô buộc phải nắm tay vịn cầu thang bước đi. Cô dừng ngay bậc thang cuối cùng, không phải cô không muốn xuống, mà là… không còn chỗ để đặt chân!
“Rốt cuộc anh làm cái gì vậy hả?” Cô điên mất thôi.
Lệ Minh Vũ xoay đầu nhìn cô, mỉm cười, “Anh định biến căn phòng nhỏ trên lầu thành phòng cho con. Em thấy nôi này đẹp không?” Anh chỉ chỉ vào nôi em bé mà mình lắp ráp, “Chất liệu đảm bảo 100% thiên nhiên, không nhiễm bẩn, không có bất cứ ản