i chần chừ, “Hình như mọi người thường tặng hoa hồng.”
Chủ cửa hàng cũng ý thức được điều này, ngẫm nghĩ giây lát, hỏi, “Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của anh chị? Hay sinh nhật vợ anh?”
“Không phải.” Lệ Minh Vũ mỉm cười, ánh mắt đang ngắm hoa thoáng nét dịu dàng, “Vợ tôi có thai rồi.”
Chủ cửa hàng càng ganh tị, có thể sinh con cùng một người đàn ông ưu tú thế này là chuyện hạnh phúc biết bao. Trời ơi, người phụ nữ đó quá đỗi may mắn. Dẫu nghĩ bâng quơ, nhưng cô gái vẫn thầm chúc phúc, bộ trưởng là một người đàn ông thành công, mong muốn một người đàn ông như thế này sẽ sống vui vẻ hạnh phúc mãi mãi.
“Bộ trưởng Lệ, hay là… hoa diên vĩ.”
Cô gái cầm một bó hoa diên vĩ lớn, cất giọng hung phấn.
Lệ Minh Vũ lia mắt qua hoa diên vĩ, sắc xanh đậm như đại dương bao la, thần bí mà dịu dàng, nhìn rất thích, gật đầu đồng ý, “Lấy hoa này đi.”
Hoa diên vĩ là loài hoa mỹ lệ trong cổ tích, màu sắc sâu xa như đôi mắt thâm tình của người đẹp ngủ trong rừng, thông qua mảng lớn xanh đậm này, anh như trông thấy nụ cười mềm mại của Tô Nhiễm, cảm giác rung động và yêu thương vô tận bất giác dấy lên.
Chủ cửa hàng chú tâm gói hoa, đưa Lệ Minh Vũ, “Bộ trưởng Lệ, chúc mừng anh đã làm ba.”
Lệ Minh Vũ nghe rất thích, từ “ba” chưa lúc nào gần gũi như lúc này, anh bắt đầu mong ngóng có người gọi anh là ba…
Tô Nhiễm khóc nức nở cả buổi, may có Tiêu Diệp Lỗi gọi điện nên cảm xúc của cô cũng thoáng dịu bớt.
Trong điện thoại, Tiêu Diệp Lỗi nói rằng biết Tô Nhiễm muốn điều chế Đào Túy, hứa sẽ ủng hộ, tìm kiếm nguyên liệu cho cô. Tô Nhiễm cảm động khôn nguôi, cô cần rất nhiều sự giúp đỡ và ủng hộ mới có thể hoàn thành việc pha chế nước hoa.
Cúp điện thoại, Tô Nhiễm lại lâm vào trầm tư. Tiêu Diệp Lỗi có thể giúp tìm nguyên liệu nhưng khi điều chế thì phải làm sao? Tuy cô quen biết vài nhà điều chế hương, nhưng chỉ giúp nhau vì lợi ích, nếu bắt tìm một người tin tưởng tuyệt đối, cô không thể tìm ra.
Cô bất giác nhớ một người, người bạn chuyên gia hương liệu của Lạc Tranh, tên của cô ấy rất đẹp… Lưu Ly. Tuy mũi của chuyên gia hương liệu không nhạy bén bằng những chuyên điều chế nước hoa, nhưng Lạc Tranh bảo rằng Lưu Ly chuyên nghiên cứu mùi hương tự nhiên, những người như vậy khi làm một việc sẽ rất nghiêm túc. Hơn nữa, một người có thể để Lạc Tranh khen ngợi không ngớt lời, nhờ cô ấy giúp nhất định không lầm.
Thế nhưng Tô Nhiễm sực nhớ Lưu Ly vẫn chưa về nước. Nếu chờ Lưu Ly thì e là không kịp thời gian, lọ màu đen kia vẫn ở phòng thí nghiệm của Lưu Ly, bây giờ lại đến chuyện Đinh Minh Khải bị giết hại, xem như đầu mối của chuyện này đã đứt quãng.
Tô Nhiễm đang phiền muộn, điện thoại đột nhiên đổ chuông. Cô cầm lên xem, là An Tiểu Đóa gọi cô.
“Giờ này mà gọi mình, không giống phong cách của cậu nha. À, cậu biết kết quả chưa?” Tô Nhiễm nghe điện thoại, hỏi thẳng An Tiểu Đóa. Cô nhớ hôm này là ngày có kết quả thi chuyển khoa của An Tiểu Đóa.
An Tiểu Đóa ở đầu dây bên kia thở dài thườn thượt, ngữ khí uể oải, nói, “Mình chuyển tới khoa ngoại thần kinh rồi.”
“Thật ư? Hay quá, chúc mừng cậu.” Tô Nhiễm nghe thấy cũng vui vẻ vô cùng, không hề chú ý giọng nói khang khác của An Tiểu Đóa, “Tối nay mình mời cậu một bữa thịnh soạn, chúc mừng cậu thi đậu.”
“Haiz…” An Tiểu Đóa thở dài ủ rũ.
“Cậu sao vậy?” Lúc này Tô Nhiễm mới thấy cô là lạ.
“Tiểu Nhiễm, mình thấy chuyện chúc mừng để hôm khác, có thể cậu sẽ mau chóng không còn tâm trạng chúc mừng mình đâu.” Giọng An Tiểu Đóa nghẹn ngào.
Tô Nhiễm lờ mờ khó hiểu, “Cậu sau vậy?”
“Mình…” An Tiểu Đóa ấp úng, “Tiểu Nhiễm, cậu phải tin tưởng mình, mình thật sự không có ý phản bội cậu. Mình, mình không biết bản thân bị gì nữa, nhưng tự dưng mình buộc miệng bán đứng cậu. Cậu đừng giận mình được không?”
Tô Nhiễm không hiểu, “Cậu nói gì vậy?”
“Tiểu Nhiễm, rốt cuộc mình biết tại sao cậu sợ Lệ Minh Vũ. Lệ Minh Vũ lừa mình, mình còn chưa hiểu gì, thì anh ấy đã đạt được mục đích.” An Tiểu Đóa òa khóc, “Mới đánh có hiệp một, mà mình đã thua thê thảm…”
Quả nhiên, Tô Nhiễm cả kinh, sống lưng cô lạnh toát, giọng cô lắp ba lắp bắp…
“Cậu, cậu nói gì với anh ta?” Dường như cô đã biết An Tiểu Đóa nói gì với Lệ Minh Vũ.
“Mình, mình…” An Tiểu Đóa cũng cà lăm, giọng nói nấc nghẹn, “Lệ Minh Vũ, anh ấy, anh ấy biết cậu mang thai…”
“Cậu nói gì?” Tô Nhiễm kêu thất thanh, suýt quăng điện thoại ra xa.
“Tiểu, Tiểu Nhiễm, cậu bình tĩnh…”
“Chuyện này xảy ra lúc nào?”
Tô Nhiễm vội vàng hỏi. Toàn thân cô lạnh buốt, cô đưa mắt về phía cửa phòng, giống như dã thú có thể xông tới đây bất cứ lúc nào.
Thanh âm An Tiểu Đóa càng áy này…
“Một tiếng trước…”
“Một tiếng trước?” Giọng Tô Nhiễm đột ngột chói tai, “Sao cậu không gọi sớm cho mình?”
“Mình, mình sợ… không biết nói sao với cậu.” An Tiểu Đóa khóc nức nở, “Mình là người kín miệng thế nào, đâu phải cậu không biết. Nhưng bị con cáo Lệ Minh Vũ lừa gạt, chuyện này lọt ra ngoài mất mặt lắm.”
“An Tiểu Đóa!” Tô Nhiễm liền cúp mày, nỗi bất an dâng tràn trong lòng.
An Tiểu Đóa lại gọi điện cho Tô Nhiễm, nhưng cô làm gì còn tâm trạng nghe máy, suy nghĩ một hồi, cô lại nhướ
