ửa. Trong không khí vẫn phảng phất hương thơm thuộc về cô, nhẹ nhàng điềm đạm như chính con người cô. Anh hóa đá, đáy mắt ngập tràn vẻ khó tin. Nếu anh không nghe sai, thì vừa rồi cô nói với anh… tại sao lúc nào cũng khiến tôi vừa yêu vừa hận anh?
Thật không?
Anh có nghe lầm chăng?
Cô hận anh, nhưng cũng yêu anh?
Bốn năm sau, cô vẫn yêu anh?
Ý nghĩ này đột nhiên nổ tung lồng ngực Lệ Minh Vũ, trái tim anh đập thình thịch, các mạch máu bỗng xộc thẳng đến cổ họng, mùi vị ngọt ngào ấm áp kích thích mọi dây thần kinh trong cơ thể.
Tô Nhiễm!
Tô Nhiễm!!!
Đầu óc anh không ngừng gào thét tên cô, mỗi lần gào thét anh lại thấy cuộc sống chưa bao giờ vui sướng như lúc này, dường như trời đất vạn vật đều dung hợp tạo nên cảm giác đầy đủ mãn nguyện.
Bàn tay nắm tay lái run run, giây tiếp theo anh liền tắt máy. Đúng rồi, anh phải vào phòng làm việc hỏi rõ, anh muốn chứng minh mình không nghe sai!
Lệ Minh Vũ vỡ òa trong niềm hạnh phúc, anh cầm chìa khóa dợm bước xuống xe, ánh mắt vô tình lướt qua sàn xe…
Một lọ màu trắng nhỏ nằm lăn lốc trên thảm xe, nếu vừa rồi anh không quay người xuống xe sẽ không trông thấy nó. Sự nghi hoặc áp chế niềm vui, anh khom người nhặt lên, cau mày trầm ngâm, đây là cái gì?
Có vẻ là một lọ thuốc.
Anh mở ra xem, bên trong vẫn còn một nửa, đổ vài viên ra tay ngửi thử nhưng không ngửi thấy mùi gì. Anh quan sát một lúc, trên lọ không có nhãn hiệu, tạm thời anh không biết nó là gì nhưng anh chắc chắn nó rơi từ giỏ Tô Nhiễm. Không chừng ban nãy cô đẩy anh ra nên lọ thuốc rớt xuống.
Lệ Minh Vũ nắm chặt lọ thuốc, lia mắt qua phòng làm việc, anh ngẫm nghĩ giây lát rồi khởi động xe, giẫm ga chạy đi.
Q.8 – Chương 4: Bị Lừa
Tô Nhiễm về đến phòng làm việc khóc bù lu bù loa một hồi. Sau đó, cô khóa chặt cửa phòng ngủ, chùm kín chăn nức nở, dường như khóc cho bao nỗi oan ức suốt mấy năm qua.
Vì sao anh phải nói như vậy?
Nếu anh nói sớm một chút, nếu anh nói như vậy sớm một chút, phải chăng sẽ không ra nông nỗi như hôm nay, anh thế này thì có ý gì chứ?
Cô càng khóc càng căm hận bản thân, cô lại ngu ngốc mềm lòng. Lúc nghe anh nói, cô không dám nhận định liệu lời của anh có phải là một vở diễn khác hay không.
Ánh mắt anh nghiêm túc và ngữ khí anh trịnh trọng đến đỗi lòng cô đau đớn khôn nguôi. Cô không muốn tin anh nữa, nhưng tim cô rất đau, rất đau, rất đau…
Ánh nắng nhợt nhạt bao trùm trên người Tô Nhiễm, như một bàn tay dỗ dành một đứa bé bất lực, vỗ về nỗi bất an và nước mắt của cô…
Bệnh viện tư nhân
Một lọ thuốc nho nhỏ lăn từ khoa ngoại đến khoa nội, rồi lăn từ khoa nội đến khoa tiêu hóa, cuối cùng bác sĩ trưởng khoa tiêu hóa cười thần bí, gọi trưởng khoa phụ sản xuống.
Lệ Minh Vũ chẳng màng thân phận bộ trưởng của mình, anh lo lắng ngồi đợi trong phòng làm việc của bác sĩ trưởng khoa. Thoạt đầu trông thấy lọ thuốc, anh nghĩ nó là thuốc dạ dày, vì trước đó anh đã xem kết quả kiểm tra của Tô Nhiễm, anh sợ cô còn che giấu bệnh tình gì đó. Nhưng thấy trưởng khoa phụ sản bước vào, lòng anh lóe lên một tia nghi hoặc, phải chăng là… thuốc tránh thai.
Trưởng khoa phụ sản đổ vài viên ra ngoài, kiểm tra một lúc, hớn hở nói với Lệ Minh Vũ, “Đây là thuốc chống nôn mới nhất.”
“Thuốc chống nôn?” Lệ Minh Vũ đờ đẫn, thất thần hỏi, “Thuốc chống nôn là gì?”
Trưởng khoa phụ sản nhoẻn miệng cười, “Đương nhiên là thuốc chống nôn dành cho phụ nữ mang thai. Thuốc này trải qua thí nghiệm lâm sàng, không có bất cứ ảnh hưởng nào với sức khỏe của người mẹ và thai nhi, ở mức dộ nào đó giảm bớt khó chịu khi phụ nữ mang thai.” Nói đoạn trưởng khoa phụ sản nhìn Lệ Minh Vũ bằng ánh mắt chân thành, “Bộ trưởng, vợ của anh có thai rồi ư? Chúc mừng anh.”
Lúc này, Lệ Minh Vũ trợn tròn mắt, ngây ngẩn nhìn miệng trưởng khoa phụ sản bật ra từng chữ, anh loáng thoáng nghe cái này cái nọ rồi chúc mừng gì gì đó.
“Bộ trưởng?” Trưởng khoa phụ sản và trưởng khoa tiêu hóa thấy bộ dáng anh như vậy, họ phát hoảng gọi anh.
Lệ Minh Vũ hoàn toàn hóa đá, không chút phản ứng.
“Bộ trưởng, anh có sao không?” Bác sĩ trưởng khoa tiêu hóa hoảng sợ. Bộ trưởng thường đến bệnh viện này kiểm tra sức khỏe, nếu họ bất cẩn gây ra vấn đề gì đó, họ sẽ không gánh nổi trách nhiệm.
Sắc mặt trưởng khoa phụ sản tái mét, cô nghĩ rằng bản thân đã nói sai, không chừng không phải vợ bộ trưởng…
Khi hai người đang vắt óc suy nghĩ, Lệ Minh Vũ đột nhiên đứng phắt dậy, chìa tay về phía trưởng khoa phụ sản, nói thẳng thừng, “Đưa thuốc cho tôi.”
“Ơ?”
Lệ Minh Vũ không chờ được nữa, đến gần giật lấy lọ thuốc, chẳng nói chẳng rằng chạy khỏi phòng làm việc của bác sĩ trưởng khoa.
“Bộ trưởng…” Hai người nơm nớp lo sợ gọi với theo sau.
Thế nhưng Lệ Minh Vũ đã phóng như bay đến trước cửa thang máy, rồi thấy thang máy mãi vẫn chưa đến liền chạy cầu thang bộ xuống bãi đậu xe. Anh hớt hơ hớt hải tra chìa khóa mở cửa xe, ngón tay anh run lẩy bẩy, cắm mãi vẫn không vào ổ.
Lệ Minh Vũ cào tóc, vứt xe ở đó, chạy khỏi bãi đậu xe, bắt một chiếc taxi.
***
An Tiểu Đóa vừa làm xong thủ tục chuyển khoa, đang vui vẻ nghĩ cách chúc mừng bản thân đã trở thành một bác
