Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 2

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 2

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219185

Bình chọn: 9.00/10/1918 lượt.

o trước lo sau. Kỳ thực Từ Tiệp dư tính tình rất tốt, bằng không My Trang tỷ tỷ và Kính Phi đã chẳng thèm qua lại với nàng ta.”

Nói tới Kính Phi, trái tim tôi bỗng nảy lên một cái, bất giác trở nên lạnh ngắt. Đang lúc trầm ngâm suy nghĩ, tôi chợt nghe thấy tiếng cười vui vẻ của Huyền Lăng vang lên: “Sao lại đi chải đầu vào lúc này thế?”

Tôi cả kinh, vội vàng đứng dậy, cười nói: “Sao Hoàng thượng lại đột ngột tới đây thế? Làm người ta sợ giật nảy mình. Giờ thần thiếp đang áo quần xốc xếch, xin Hoàng thượng hãy để thần thiếp vào trong thay xiêm y một chút đã rồi lại ra đây gặp mặt.”

Huyền Lăng chắp tay sau lưng, trên khuôn mặt thấp thoáng nét mừng vui và dịu dàng rất mực, khẽ nói: “Trước song hiên, tựa đài trang, thì ra là một quang cảnh thanh bình yên tĩnh thế này.”

Nghe y buột miệng nói ra câu “trước song hiên, tựa đài trang” đó, tôi bất giác cảm thấy có chút chẳng lành, bèn mỉm cười nói: “Hoàng thượng thực đáng phạt, đang yên đang lành lại nói tới bài Giang thành tử của Tô Thức, nghe mà xiết nỗi thê lương.”

Huyền Lăng ngẩn ra, trong mắt chậm rãi dâng lên một nỗi niềm thương cảm, nhưng ngoài mặt thì vẫn là nụ cười ung dung, bình thản như vừa rồi: “Đó là bài từ Tô Đông Pha viết cho vong thê Vương Phất, trẫm quả đã lỡ lời rồi.”

Lòng tôi bất giác nhói đau, chợt nhớ về Thuần Nguyên Hoàng hậu, cảm thấy rất không tự nhiên, lại càng sợ y nghĩ tới chuyện xưa mà khó chịu, bèn dịu giọng cười, nói: “Thần thiếp thấy Tô Đông Pha thật là có phúc, trước thì có chính thê Vương Phất, sau tục huyền với Vương Nhuận Chi thì chính là đường muội của Vương Phất, còn có ái thiếp Triều Vân cùng chung hoạn nạn, thực là tấm gương cho các nam nhân trong việc chọn kiều thê mỹ thiếp.” Tôi chợt đổi lời, nhìn Huyền Lăng mà cười tủm tỉm. “Có điều xét về kiều thê mỹ thiếp, trên đời này ai mà so được với Hoàng thượng đây?”

Huyền Lăng bật cười, sắc mặt tươi tắn hơn hẳn. “Trẫm còn tưởng nàng định nói gì, hóa ra là lại trêu đùa trẫm.” Y bước lại gần, đón lấy chiếc lược từ trong tay Hoán Bích, đặt tay lên vai tôi, dịu dàng nói: “Vậy trẫm sẽ học theo Tô Đông Pha, chải đầu cho Triều Vân của trẫm.”

Động tác của y hết sức nhẹ nhàng, những chiếc răng lược cọ qua da đầu tôi mang tới cảm giác tê tê. Tôi nhắm mắt lại, nói: “Vừa rồi khi vào đây Hoàng thượng dường như rất vui vẻ, có việc gì có thể nói với thần thiếp được không? Để thần thiếp cũng được vui cùng Hoàng thượng.”

Huyền Lăng mỉm cười, nói: “Hoàn Hoàn nàng quả đúng là tâm tư tinh tế. Trong buổi chầu sớm hôm nay các đại thần dâng tấu chương lên, nói là mùa thu năm nay tiền thuế được nộp vào kho đầy đủ, trăm họ đều an cư lạc nghiệp, trẫm nghe mà rất vui mừng. Sáng nay lại đi thăm Từ Tiệp dư, Yến Nghi thường ngày ít nói, thỉnh thoảng nói đôi lời thực là có lý vô cùng.”

Tôi mỉm cười, hỏi: “Từ Tiệp dư đã nói gì với Hoàng thượng mà có thể khiến Hoàng thượng vui mừng như thế? Thần thiếp nghe nói Từ Tiệp dư học rộng biết nhiều, chắc nói năng vô cùng đúng mực, chỉ tiếc là đến giờ vẫn chưa có cơ hội gần gũi thôi.”

Huyền Lăng nói: “Yến Nghi tính khá trầm, rất ít khi gần gũi với người khác. Bây giờ nàng ấy lại đang có thai, càng chẳng mấy khi gặp người ngoài. Có điều sau này nếu nói về chuyện con cái, các nàng nhất định sẽ có rất nhiều lời để nói với nhau đấy.”

“Hoàng thượng thực có tầm nhìn xa quá!” Tôi mỉm cười điềm đạm, nói: “Hoàng thượng trước giờ vẫn lấy nhân hiếu để trị vì thiên hạ, việc triều chính minh bạch, không để tình trạng thù trong giặc ngoài xuất hiện, từ đó mới có được cục diện trăm họ an cư, muôn nghề hưng thịnh như hiện nay. Nhưng Hoàng thượng cho rằng trong buổi thiên hạ thái bình như bây giờ, dùng luật lệ hà khắc thì hữu hiệu hơn hay là khoan dung độ lượng thì hữu hiệu hơn?”

Huyền Lăng vừa vuốt cằm vừa khẽ cười, nói: “Hoàn Hoàn muốn kiểm tra trẫm về cái đạo làm vua đó sao?”

Tôi hơi nhếch khóe môi lộ ra một nụ cười dịu dàng. “Hoàn Hoàn sao dám dùng tới hai chữ kiểm tra, chỉ có thể nói là thỉnh giáo mà thôi.” Tôi làm bộ làm tịch khom người một cái thật sâu, nói giọng như hát kịch: “Mong tiên sinh hãy chỉ giáo cho kẻ hèn này một chút!”

Huyền Lăng không kìm được bật cười. “Trong buổi loạn thế cần dùng hình phạt nặng, nhưng bây giờ thiên hạ thái bình, không có chiến loạn, tất nhiên cần khoan dung độ lượng để dân chúng có thể yên vui sinh sống.”

Tôi xuôi theo lời của y, khẽ nói: “Thà làm chó thời bình, không làm người thời loạn. Mà thiên hạ muốn được thái bình thịnh trị, trăm họ muốn được an cư lạc nghiệp, tất thảy đều phải trông vào lòng nhân từ của Hoàng thượng. Nhưng bây giờ Hoàng thượng khoan dung với bên ngoài mà hà khắc với bên trong là cớ làm sao?” Tôi dừng một chút, thoáng để lộ đôi nét âu sầu, nhẹ nhàng nói tiếp: “Cận Tịch vào cung từ sớm, khi còn ở bên thần thiếp thường xuyên kể lại việc năm xưa Thuần Nguyên Hoàng hậu đã ban ân trạch cho lục cung thế nào. Có câu này tuy là phạm thượng nhưng thần thiếp vẫn phải nói ra, thực chẳng rõ nếu Thuần Nguyên Hoàng hậu vẫn còn trên đời này, việc giữa Lý Trường và Cận Tịch sẽ được xử trí như thế nào đây?”

Huyền Lăng thoáng ngẩn