ột giọt máu tươi chảy vào trong bát, lại bưng đến trước mặt Huyền Lăng. “Hoàng thượng cũng thử đi, như vậy mới có thể xua tan hết nỗi nghi ngờ.”
Y gượng cười, nói: “Hoàn Hoàn, là trẫm đã trách nhầm nàng. Trẫm sẽ không bao giờ nghi ngờ nàng nữa đâu.”
Tôi vẫn tỏ ra kiên trì: “Mời Hoàng thượng nhỏ máu.” Y hết cách, đành y lời đâm cây kim vào ngón tay, một giọt máu tươi nhỏ vào trong bát. Hai giọt máu giống như một cặp người thân lâu ngày xa cách nay gặp lại nhau, rất nhanh sau đó đã hòa vào làm một.
Tôi khẽ thở phào một hơi. “Vậy chứng tỏ tấm thân này của thần thiếp là trong sạch rồi.” Tôi ôm chặt lấy đứa bé vẫn đang khóc ngằn ngặt trong lòng, tiện tay vứt chiếc bát sứ trong tay đi. Chỉ nghe “úi chao” một tiếng vang lên, Kỳ Tần ôm trán kêu đau, từ giữa những kẽ ngón tay của nàng ta còn có mấy dòng dịch thể đỏ tươi chảy ra, rất nhanh sau đó đã loang lổ khắp mặt. Tôi chỉ tay về phía mấy người Kỳ Tần, lạnh lùng nói: “Hoàng thượng định xử trí thế nào đây?”
Tường Tần sợ đến co rụt người lại, Kỳ Tần thì vẫn còn chưa phục, ngẩng đầu lên, nói: “Cho dù tam Hoàng tử là con ruột của Hoàng thượng thì việc Thục phi và Ôn Thực Sơ tư thông với nhau cũng không thể là giả, đã có ba người làm chứng cơ mà. Chẳng lẽ Hoàng thượng định không hỏi han gì đến ư?”
Sắc mặt Phỉ Văn dần trở nên trắng bệch, cuối cùng thì chẳng còn chút huyết sắc nào. Thị dập đầu “bình bịch” xuống đất, hô lên: “Nô tỳ không dám nói dối đâu! Nô tỳ không dám nói dối đâu!” Thị hoảng hốt ngó nhìn khắp bốn phía xung quanh, khi bắt gặp Tịnh Bạch, trong mắt liền lóe lên một tia khác lạ, điên cuồng hét lớn: “Cho dù Hoàng thượng không tin nô tỳ thì cũng nên tin Tịnh Bạch sư phụ. Bà ấy từng tận mắt nhìn thấy Ôn thái y liên tục tới chùa Cam Lộ thăm Thục phi cơ mà!”
Sắc mặt Tịnh Bạch lúc này cũng đã nhợt nhạt đi nhiều, vừa lần tràng hạt trong tay vừa lẩm bẩm nói: “A Di Đà Phật, người xuất gia không biết nói dối.”
Một giọng nữ uyển chuyển đột ngột vang lên: “Lời này của Tịnh Bạch sư phụ thực đã đủ khiến những người xuất gia trong thiên hạ phải hổ thẹn thay bà mà chết đấy.”
Q.7 – Chương 4: Ngó Tấm Dung Nhan Lòng Đứt Đoạn
“Đại tỷ!” Ngọc Nhiêu đi theo sau Diệp Lan Y, nôn nóng chạy vào. “Đại tỷ, sao muộn thế này rồi mà tỷ còn chưa về cung? Làm muội lo lắng chết mất!”
Ngọc Nhiêu chạy quá nhanh, vô tình vấp phải một viên gạch dưới chân, bất giác loạng choạng suýt ngã. Huyền Phần đứng bên cạnh thấy thế vội vàng đưa tay ra đỡ, hờ hững nói: “Cẩn thận một chút.”
Ngọc Nhiêu đỏ mặt tía tai, đưa mắt lườm y một cái, đẩy tay y ra, sau đó liền chạy đến trước mặt tôi, nhìn tôi kĩ càng một lượt từ trên xuống dưới, cất giọng ưu lo: “Đại tỷ không sao chứ?”
Tôi đưa tay khẽ xoa đầu muội ấy, mỉm cười, nói: “Ta không sao, ai đưa muội tới đây vậy?”
Diệp Lan Y hơi nhún người hành lễ, sau đó bèn đi tới đứng bên cạnh Huyền Lăng. “Thần thiếp vừa định về cung nghỉ ngơi, ai ngờ trên đường lại bắt gặp vị tam tiểu thư này đang nôn nóng dẫn theo thị tỳ đi tìm Thục phi tỷ tỷ của cô ấy. Thần thiếp nhìn thấy đứa thị tỳ mà cô ấy dẫn theo là Hoa Nghi, biết Hoa Nghi là do Thục phi đưa về cung từ đỉnh Lăng Vân, còn Tịnh Bạch sư phụ thì lại là người của chùa Cam Lộ. Hoa Nghi nói mình có người quen cũ ở chùa Cam Lộ, thần thiếp nghĩ bụng lời của một mình Tịnh Bạch không thể hoàn toàn tin tưởng, đưa thêm một người nữa tới đây cũng tốt. Thế là thần thiếp bèn đưa lệnh bài của mình cho Hoa Nghi đi tìm người, ai ngờ nha đầu này lại đi nhanh như vậy, mới thoáng đó mà đã về đến đây rồi.” Nàng ta tỏ ra hờ hững như đang nói về một chuyện chẳng hề quan trọng, sau đó liền tiện tay cầm lấy chén canh ngân nhĩ hạt sen, ngồi xuống ghế ung dung nhấm nháp.
Ngọc Nhiêu thấy tôi có vẻ yếu ớt, không kìm được ngẩng đầu lên, căm phẫn nói: “Hoàng thượng đã phế ngôi vị của tỷ tỷ tiểu nữ một lần rồi, lẽ nào còn định phế lần nữa ư?”
Sau một hồi chạy vội, mái tóc của Ngọc Nhiêu đã hơi lỏng ra, bên trên cài một chiếc lược bạc hình cánh bướm khiến vẻ hồn nhiên, ngây thơ bất giác tăng thêm mấy phần. Muội ấy vận một chiếc áo chẽn màu trắng, trên vạt áo chỉ có hình một bông ngọc lan màu hồng nhạt, phía dưới thì là một chiếc váy màu vàng có những đường hoa văn xanh biếc, toát ra đầy vẻ thanh tân tươi mới.
Đây là lần đầu tiên Huyền Lăng gặp Ngọc Nhiêu, ánh mắt y bất giác chiếu ra những tia khác thường, khuôn mặt lộ rõ vẻ ngẩn ngơ, trong cơn mơ màng khẽ cất tiếng gọi: “Uyển…”
Hoàng hậu vốn đang quỳ sau lưng y lập tức bình tĩnh tiếp lời: “Uyển nhược thiên nhân[3'>.” Nàng ta mỉm cười nhìn Huyền Lăng, trong nụ cười điềm đạm lộ ra một tia nôn nóng khó có cách nào che giấu được: “Muội muội của Thục phi quả thực chẳng khác gì nàng tiên tử ở chốn Dao Đài.”
[3'> Tựa như người trời – ND.
Lòng tôi trầm hẳn xuống, vội kéo Ngọc Nhiêu ra sau lưng mình, ra hiệu cho muội ấy đừng nói gì thêm nữa.
Ngọc Nhiêu không kìm nén được, chỉ tay về phía vị ni cô đi cùng Hoa Nghi tới đây, nói: “Ni cô của chùa Cam Lộ không phải chỉ có mình Tịnh Bạch, Hoàng thượng cũng nên nghe xem người khác nói thế nào nữa.”
Ni cô đó chẳng thèm nhìn Tịnh Bạch, đi thẳng t
