hững năm nay thần thiếp quản lý hậu cung, Hoàng thượng có từng thấy thần thiếp cố tình hại ai bao giờ chưa?”
Giọng nói trong trẻo của Đoan Quý phi bất chợt vang lên: “Lúc này vẫn chưa có ai nói là Hoàng hậu hại người cả, Hoàng hậu chớ nên cả nghĩ.”
Thần sắc Hoàng hậu thoáng buông lỏng hơn một chút. “Đa tạ Quý phi trượng nghĩa nói giúp.”
“Hoàng hậu quá khen rồi!” Chỉ sau nháy mắt Đoan Quý phi đã lại tiếp lời. “Nhưng Thục phi bây giờ đã sinh được một con trai hai con gái, lại có con nuôi là tứ điện hạ, còn nắm quyền hiệp trợ quản lý lục cung, nếu Thục phi lần này sinh thêm được một hoàng tử nữa, ai sẽ là người bị uy hiếp nhiều nhất đây?”
Huyền Lăng hít sâu một hơi, lộ rõ vẻ thất vọng và khinh miệt. “Quả nhiên là thế!”
Nghe thấy lời này, Hoàng hậu đứng bật dậy, sắc mặt tức thì trở nên lạnh tựa băng sương, chiếc bộ dao nạm ngọc hình phượng hoàng tung cánh trên đầu đung đưa không ngớt. “Quý phi, ngươi xưa nay vốn không ganh đua với đời, cớ sao lại muốn hãm hại bản cung như thế?”
“Không phải là Quý phi muốn hãm hại nàng.” Huyền Lăng lạnh lùng nói. “Hoàng hậu mà không giải thích cho rõ ràng, mọi người đều sẽ nghi ngờ như vậy.”
Hai bàn tay Hoàng hậu nắm chặt lại đến nỗi trắng bệch, những món đồ trang sức châu ngọc lóng lánh cài trên búi tóc chẳng thể che giấu được sắc mặt tái nhợt của nàng ta lúc này. “Thần thiếp có lời này không thể không nói.” Hoàng hậu đột ngột ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào tôi vốn đang cúi đầu khóc rấm rứt, gằn giọng nói: “Thời Đường Cao Tông, Chiêu nghi Võ Mỵ Nương đắc sủng, vì muốn trừ bỏ Vương Hoàng hậu mà Võ Mỵ Nương đã tự tay bóp chết đứa con gái còn ở trong nôi của mình rồi rời đi, sau đó Vương Hoàng hậu tới thăm đứa bé, nhưng lại không phát hiện ra là nó đã chết. Thế rồi Võ Mỵ Nương đi tố cáo với Đường Cao Tông là con gái của mình đã bị Vương Hoàng hậu bóp chết. Khi đó chỉ có một mình Vương Hoàng hậu tới thăm đứa bé mà thôi, thành ra chẳng thể biện bạch được gì, cuối cùng bị phế. Tình cảnh của thần thiếp hôm nay thật giống với Vương Hoàng hậu khi xưa.”
Tôi không hề tức giận, chỉ khẽ cất tiếng cười, nhưng trong sự tĩnh lặng lúc này tiếng cười ấy thực chẳng khác gì tiếng khóc. “Thần thiếp là Võ Mỵ Nương tự tay giết con mình ư?” Tôi cười lạnh, nói tiếp: “Hoàng hậu vừa rồi còn chính miệng nói rằng thần thiếp đã đau đến ngất đi cơ mà, thử hỏi trong khi hôn mê thần thiếp giết con của mình bằng cách nào?”
Lúc này, tất cả mọi người đều im lặng, tôi và nàng ta thì giận dữ nhìn nhau, trong mắt cả hai đều chứa đầy những tia căm hận và tàn độc như rắn rết. Sau nhiều năm đối đầu, hai bên trò gì cũng đã từng giở ra, chuyện giữa tôi và nàng ta nên có một hồi kết vào hôm nay rồi.
Một tiếng trẻ con khóc đột ngột vang lên phá tan sự tĩnh lặng lúc này. Mọi người nhìn về hướng phát ra âm thanh, thấy thì ra là Lung Nguyệt vốn vẫn nấp sau lưng Đức phi. Lung Nguyệt nhỏ nhắn lúc này đang rúc người vào dưới giá hoa đóng bằng gỗ tử đàn, bàn tay nắm chặt góc váy Đức phi, gào khóc nói: “Con không nhìn thấy gì cả! Không nhìn thấy gì cả!”
Huyền Lăng bấy lâu nay vốn thương Lung Nguyệt nhất, thấy nó khóc lóc thương tâm như thế thì vội vàng tới ôm nó vào lòng, dịu dàng dỗ dành: “Oản Oản, con nhìn thấy gì vậy? Mau nói cho phụ hoàng biết đi! Phụ hoàng ở đây rồi mà, con đừng sợ gì cả!”
Lung Nguyệt vẫn khóc mãi không ngừng, hai mắt đều nhòe lệ, ánh mắt nhìn lướt qua khuôn mặt tôi và Hoàng hậu vẻ sợ hãi vô cùng. Huyền Lăng hỏi đi hỏi lại mấy lần nhưng nó chỉ ra sức bám chặt vào người y, còn cố gắng rúc sâu vào lòng y.
Hoàng hậu nghe ra một tia sinh cơ, bèn đưa tay tới, cất tiếng dỗ dành: “Lung Nguyệt, mau nói cho mẫu hậu nghe nào, con nhìn thấy gì vậy?”
Đầu óc như chìm trong một mảng bàng hoàng thảng thốt, tôi kinh hãi nhớ ra, ngày đó cửa điện còn chưa đóng hẳn, mà Lung Nguyệt thì lại đứng ngay bên ngoài cửa.
Nó đã nhìn thấy gì rồi?
Lung Nguyệt từ nhỏ đã lớn lên bên cạnh Đức phi, thời gian ở bên Hoàng hậu cũng nhiều hơn ở bên tôi rất nhiều, hơn nữa, đứa bé này từ nhỏ đã không gần gũi với tôi.
Tựa như giữa trời đông tháng rét bị người ta dội xuống đầu vô số mảnh băng vụn, cái lạnh rất nhanh đã lan tỏa khắp toàn thân và thấm sâu vào tận trong xương tủy của tôi.
Tất cả mọi người đều ngẩn ngơ nhìn Lung Nguyệt. Con bé giống như phải chịu một cơn kinh hãi rất lớn, đột ngột đưa tay đẩy tay Hoàng hậu ra, lớn tiếng kêu ré lên: “Mẫu hậu đã đánh vào bụng Thục mẫu phi! Mẫu hậu đã đánh vào bụng Thục mẫu phi!”
Đức phi sợ đến nỗi mặt mày tái mét, vội vàng ôm chặt Lung Nguyệt vào lòng, hô lớn: “Mau đem canh an thần lại đây! Mau đem canh an thần lại đây!”
Hoàng hậu cười lạnh không ngớt, chỉ tay vào tôi, gằn giọng nói: “Là ngươi đã dạy nó nói thế, đúng vậy không?”
Trong cơn giận dữ, Huyền Lăng đưa tay gạt tay Hoàng hậu ra, lại lật tay đẩy nàng ta lùi về phía sau mấy bước. “Lung Nguyệt chỉ là một đứa bé tám tuổi, nó mà lại có thể nói dối được sao? Huống chi từ sau đêm đó, nó chưa từng nói chuyện với Thục phi câu nào, từ nhỏ lại không do Thục phi nuôi dưỡng, ai có thể dạy nó nói gì được!” Huyền Lăng nhíu chặt đôi mày, trong