không giống với vẻ mảnh khảnh của Thục phi. Hoán Bích chỉ là một a hoàn tạm không xét tới, còn tam tiểu thư thì đang độ tuổi xuân tha thướt, yêu kiều, có câu rằng “yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu”, thần thiếp càng nhìn càng thấy giống tam tiểu thư đấy.” Hồ Uẩn Dung nói rồi đưa mắt liếc Ngọc Nhiêu, cười khẽ. “Tam tiểu thư, bản thân tiểu thư có biết việc này không? Lục biểu ca là đệ nhất phong lưu, tài tử của Đại Chu ta đấy, có biết bao nữ tử trong thiên hạ ngày đêm ái mộ huynh ấy mà chẳng được đáp lại kia kìa.” Nàng ta phe phẩy chiếc quạt tròn trong tay, ngẩng đầu nhìn trời, nói: “Chỉ còn hơn một tháng nữa là tới ngày Thất Tịch rồi, khi đó Ngưu Lang, Chức Nữ sẽ gặp lại nhau trên cầu Ô Thước, Hoàng thượng liệu có nên tác thành cho một đoạn giai thoại tuyệt vời không nhỉ?”
Vẻ do dự của Huyền Lăng lộ ra hết sức rõ ràng. Tôi khẽ mím môi, hồi mới vào cung, tôi vẫn còn ngây thơ, hoạt bát, thân thể cũng hơi đẫy đà, quả thực khá khác với bây giờ, chỉ là không biết có thể dựa vào đó để tránh khỏi rắc rối lần này hay không.
Huyền Phần cau mày hồi lâu rồi mới khẽ nói: “Tam tiểu thư với lục ca hình như mới gặp mặt lần đầu thôi thì phải.”
Huyền Lăng mỉm cười điềm đạm. “Uẩn Dung, nàng đưa ra định luận vội vàng quá rồi đấy. Mép bức tranh này đã hơi nhạt màu, nhất định là được lão lục mang ra ngắm rất nhiều lần rồi. Nhiêu Nhi vào cung mới chỉ mấy tháng, trước đây lại chưa từng gặp mặt lão lục lần nào, không thể là muội ấy được.” Y như vô tình như hữu ý nhìn lướt qua khuôn mặt tôi, mang theo mấy tia dò hỏi. Tôi cố kìm nén tâm trạng đang xao động của mình, bình tĩnh nói: “Hoàng thượng nói rất phải, nhưng nếu muốn biết người trong tranh là ai thì phải hỏi lục Vương gia thôi. Mà chưa biết chừng nàng ta lại có họ hàng gì đó với thần thiếp ấy chứ, như thế thì thực là thân càng thêm thân rồi.”
Một bóng người xanh biếc bất ngờ bước ra, rơm rớm nước mắt, quỳ xuống nói: “Hoàng thượng xin hãy tha tội cho nô tỳ, người trên bức tranh cắt kia đích thị là nô tỳ không sai.”
“Hoán Bích, thật sự là ngươi sao?”
Hoán Bích ngoảnh đầu lại nhìn Huyền Thanh, tình ý trong mắt không hề giấu giếm. “Chín năm trước nô tỳ đã tự tay đặt nó vào trong chiếc túi gấm này.” Muội ấy tỏ ra vừa vui mừng vừa buồn tủi. “Chín năm trước, Thục phi nương nương xảy thai trước cửa cung của Tích Hoa Phu nhân, Hoàng thượng và Hoàng hậu đều không ở trong cung, Thái hậu lại đang đổ bệnh, nô tỳ vừa khéo gặp được lục Vương gia, bèn nhờ ngài giúp đỡ, sau việc này nô tỳ đã tự mình tới Lũ Nguyệt Khai Vân quán cảm tạ.”
Tôi làm bộ ngạc nhiên thốt lên: “Hoàng thượng, lần đó người đưa thần thiếp về cung từ trước cửa cung của Mộ Dung thị không phải là người ư?”
Huyền Lăng cũng tỏ ra kinh ngạc. “Lẽ nào nàng vẫn luôn ngỡ là trẫm?” Ngay sau đó lại vui mừng nói: “Là trẫm không tốt, quên không kể việc này với nàng, vậy tức là Hoán Bích không phải là do nàng phái đi cảm tạ lão lục đúng không?”
Tôi vén áo đứng dậy, trịnh trọng nói: “Đến bây giờ vẫn chưa cảm tạ lục Vương gia, ấy thực là lỗi của bản cung, mong Vương gia chớ trách.”
Sắc mặt y vẫn bình tĩnh như thường. “Thục phi là ái phi của hoàng huynh, khi đó lại đang mang thai rồng, Thanh chỉ đành mạo phạm Tích Hoa Phu nhân thôi.” Lời của y như một mũi dùi đâm thẳng vào tim, tôi phải cố hết sức kìm nén mà cất lời cảm tạ thêm lần nữa.
Hoán Bích khom người sát đất, nói: “Là nô tỳ không tốt, tự ý đi tìm Vương gia.”
Huyền Lăng cười, nói: “Ngươi tận trung vì chủ như thế là điều nên làm, mau đứng dậy đi.”
Hoán Bích nói: “Ngày đó nô tỳ tới Lũ Nguyệt Khai Vân quán, ngoài quán nở rất nhiều hoa hợp hoan, Vương gia thì đang luyện chữ. Nô tỳ thấy trên bàn của Vương gia có đặt một ít giấy màu, nhất thời nổi hứng bèn cắt thành mấy bông hoa dán cửa sổ tặng cho Vương gia coi như quà cảm tạ. Vương gia hỏi nô tỳ có biết cắt hình người không, nô tỳ bèn dựa theo bộ dạng của mình mà cắt ra một bức hình đưa cho Vương gia. Về sau có một lần nô tỳ gặp Vương gia, Vương gia hỏi nô tỳ thích loại hoa nào, nô tỳ bèn nói thích hoa đỗ nhược…” Giọng muội ấy lúc này nghe nhỏ như tiếng muỗi kêu. “Hoàng thượng có thể mở chiếc túi gấm đó ra xem bên trong có hoa đỗ nhược hay không.”
Huyền Lăng y lời cầm lấy túi gấm mở ra xem thử, bất giác cả mừng. “Quả nhiên không sai, nếu đó không phải tranh cắt của ngươi thì sao ngươi có thể biết được trong túi đựng thứ gì.” Rồi y lại nhìn qua phía tôi. “Tâm tư của thị thế nào nàng có rõ không?”
Tôi đang đầy lòng nghi hoặc không biết vì sao Hoán Bích lại biết trong túi gấm có đựng thứ gì, chợt lại nhớ tới việc tháng trước, Huyền Thanh đổ bệnh muội ấy từng đi chăm sóc mấy ngày, đã loáng thoáng hiểu ra, rồi lại nghe Huyền Lăng hỏi vậy thì vội cười, nói: “Thần thiếp thật ngốc nghếch quá, không ngờ lại bị nha đầu này giấu giếm suốt một thời gian dài như thế.”
Hồ Uẩn Dung còn chưa cam tâm, đưa mắt liếc thấy bông hoa đỗ quyên Hoán Bích cài trên mái tóc, bèn nói: “Bản cung nhớ là ngươi ngày ngày đều cài một bông đỗ quyên trên mái tóc, cớ sao ngươi lại nói loài hoa mình thích là đỗ nhược chứ không phải đỗ quyên?”
Hoán Bích đỏ mặt
