ật sâu, chậm rãi nói tiếp: “Nếu không như vậy, người phải chết không chỉ có huynh và muội. Ôn Thực Sơ chính là tấm gương tày liếp, chỉ vì lời đồn mà giờ đây y đã thành ra như vậy, muội quyết không thể để huynh cũng bị liên lụy được.”
Y áy náy nói: “Xin lỗi, khi đó ta không thể tới giúp muội.”
“Còn may là như thế, ngày đó nếu người bị tố cáo là huynh, muội chỉ e sẽ phát điên lên mất.” Hơi dừng một chút, tôi dịu dàng nói tiếp: “Cửu Vương gia vốn gần gũi với huynh, y tới giúp muội cũng chẳng khác nào huynh tới.” Tôi nhìn bóng dáng xanh biếc ở phía không xa, cố kìm nén cơn nghẹn ngào trong cổ họng, gượng nở nụ cười. “Hoán Bích vẫn luôn thích huynh, tình ý của muội ấy với huynh cũng không ít hơn muội, việc này ngay từ sớm muội đã biết rồi, huynh… chớ nên phụ lòng muội ấy.”
Y nắm chặt lấy bàn tay tôi, cặp mắt sâu thẳm như bầu trời đêm vô tận, tình ý cuồn cuộn bên trong vượt qua mọi sự trở ngại không ngớt tràn vào lòng tôi. “Nàng biết rõ mà, trong lòng ta chỉ có mình nàng thôi.”
Một làn gió mát thổi qua, cỏ cây rung rinh làm ánh trăng vỡ vụn, trái tim tôi cũng như vỡ vụn theo. Tôi khẽ lắc đầu. “Biết thì sao chứ? Kiếp này huynh lấy ngày hôm nay làm cột mốc, trước đây trong lòng huynh chỉ có muội, sau này hãy chỉ có Hoán Bích thôi. Muội ấy không phải nghĩa muội của muội mà là muội muội ruột thịt, do đó, huynh nhất định đừng đối xử tệ bạc với muội ấy.”
Lúc này hình như đã là canh ba, đầu óc tôi mơ mơ màng màng, vô cùng buồn ngủ, nhưng cuộc ca múa thì vẫn tưng bừng, chỉ e tới khi trời sáng cũng còn chưa dứt. Tôi rút bàn tay mình ra khỏi lòng bàn tay y một cách khó khăn, sau đó bám vào hàng lan can mà chậm rãi quay trở lại. Giữa màn đêm lạnh, tôi lờ mờ có thể nhìn thấy những bông tường vi đang nở rộ dưới hàng lan can, cảm giác giá lạnh tột cùng theo những bông hoa không ngừng tràn tới, nhanh chóng quấn chặt lấy trái tim tôi.
Q.7 – Chương 12: Dâu Mới Mong Mặc Áo Nghê Thường
Ngày hôm sau về cung, tin tức Hoán Bích sắp được gả cho Thanh Hà Vương làm trắc phi rất nhanh đã lan truyền đi khắp, toàn lục cung chấn động. Các cung nữ hay tin đều ngưỡng mộ vô cùng, xưa nay thị nữ được ban cho thân vương tối đa chỉ trở thành cơ thiếp, chưa có ai được làm trắc phi như vậy bao giờ. Mọi người ngoài ngưỡng mộ Hoán Bích ra còn xôn xao bàn tán rằng Hoàng thượng thực sủng ái Thục phi quá đỗi, ngay đến một thị nữ của Thục phi cũng được xem trọng hơn hẳn người thường.
Huyền Thanh nhiều năm qua vẫn luôn cô quạnh một mình, lần này biết tin y rốt cuộc đã chịu nạp phi, tuy chỉ là trắc phi nhưng Thái hậu cũng hạ lệnh cho phủ Nội vụ phải tổ chức thật tưng bừng. Trong khi phủ Nội vụ đang bận cuống cuồng chuẩn bị, một biến cố đã đột ngột xảy ra.
Mấy năm trước, Thái hậu từng muốn chỉ hôn cho Huyền Thanh, hết sức vừa ý tiểu thư Vưu Tĩnh Nhàn của phủ Bái Quốc công. Trong việc này cũng có duyên cớ riêng, thứ nhất là hai bên khá môn đăng hộ đối, tiếp nữa Bái Quốc công lại không có bao nhiêu thực quyền, ngoài ra Vưu Tĩnh Nhàn còn từng gặp Huyền Thanh một lần từ nhỏ, bấy lâu nay vẫn luôn thầm thương trộm nhớ. Thế nhưng Huyền Thanh lại nhất quyết không đồng ý, vị Vưu tiểu thư kia thì một dạ si tình, không chịu lấy ai khác, dần dà đã trở thành một nữ tử lỡ thì.
Hiện giờ, việc Huyền Thanh sắp cưới Hoán Bích đã lan truyền đi khắp, phủ Bái Quốc công cũng có nghe nói, Vưu Tĩnh Nhàn sau khi hay tin không ngờ lại vì thế mà đổ bệnh, tột độ thương tâm. Bái Quốc công vì thương con gái mà bất chấp thể diện, liên tục dâng ba đạo tấu sớ lên xin Thái hậu và Hoàng thượng hãy thương cho một dạ tình si của con gái, tình nguyện để con gái làm thiếp để được ở bên hầu hạ Thanh Hà Vương, như thế bản thân mới không đến nỗi già rồi mà còn mất đi ái nữ.
Tới lúc này sự việc liền trở nên có chút nan giải. Bái Quốc công là nguyên lão hai triều, từng góp sức không ít trong việc Huyền Lăng kế vị, bây giờ trong tay tuy không còn thực quyền nhưng cũng là bậc công hầu hạng nhất, địa vị hết sức tôn quý. Lần này ông ta đã hạ mình hết mức, lại tỏ rõ lòng thương yêu con gái, ngay đến Thái hậu cũng không khỏi có chút xúc động.
Hôm ấy Thái hậu triệu Hoán Bích tới xem mặt mũi thế nào, cũng không có gì là không vừa ý, thấy tôi và Huyền Lăng tới rồi thì không kìm được nhắc tới chuyện này, sau đó bèn quay sang nói với Hoán Bích: “Ngươi đã có tình cảm với Vương gia từ lâu, ai gia vốn cũng không tiện mở lời, có điều Vưu tiểu thư là người mà ai gia ngày xưa từng nhìn trúng, lại vì lục Vương gia mà lỡ dở việc cưới xin, sau này chắc cũng chẳng thể gả cho ai khác được.” Hơi dừng một chút, bà ta lại nói tiếp: “Với thân phận của nhà họ Vưu, con gái của họ sao có thể làm thiếp được, năm xưa ai gia và Hoàng thượng đều có ý gả nha đầu đó vào phủ Thanh Hà Vương làm chính phi.”
Huyền Lăng đưa mắt liếc tôi, cười trừ, nói với Thái hậu: “Tự bản thân Bái Quốc công cũng đã nói là tình nguyện để con gái mình làm thiếp thất mà, huống chi người lão lục thích là Hoán Bích, ngôi chính phi này… chỉ e lão lục không chịu đâu.”
Thái hậu thở dài than: “Ai gia cũng đâu đã hồ đồ, làm gì chẳng biết điều này.