Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327232

Bình chọn: 7.00/10/723 lượt.

ất giá được rồi.

[12'> Chỉ vợ lẽ, tương đương với thiếp – ND.

[13'> Thong dong tới trễ, người đến sau có phúc – ND.

Mảnh trăng lưỡi liềm treo vắt vẻo trên cao, mới đó mà giờ đã là mùng Ba tháng Sáu rồi, cha mẹ tôi về kinh cũng đã được bốn hôm. Sau nhiều năm xa cách, cả cha và mẹ giờ đây đều đã có thêm rất nhiều tóc bạc, một hồi ôm nhau khóc lóc chẳng thể nào xóa bỏ nỗi khổ chia ly phải chịu đựng suốt bao năm, mà căn bệnh của ca ca lại càng khiến hai người thương tâm tột độ. May mà cha mẹ vẫn còn khỏe mạnh, thân thể ca ca cũng đang có những chuyển biến tốt, thế nên tôi mới được an ủi phần nào. Phủ đệ cũ của nhà họ Chân đã được Huyền Lăng cho người sửa sang lại, đến khi xong xuôi, cha mẹ tôi sẽ có thể tới đó ở tạm một thời gian, chờ hôn lễ của Hoán Bích kết thúc thì sẽ lại quay về Ba Thục.

Cha tôi nước mắt chan hòa, xúc động nói: “Chịu đựng suốt bao năm rốt cuộc cũng chờ được tới ngày này, năm xưa gia đình lụn bại, cha chỉ sợ làm liên lụy tới con thôi.”

Tôi vội nói: “Đã là người một nhà còn nói cái gì mà liên lụy với không liên lụy chứ, bây giờ không phải ngay đến Ngọc Ẩn cũng đã tìm được một tấm chồng tốt rồi đó sao?”

Cha nhìn tôi, nói: “Ngọc Ẩn có được một chốn về như vậy, Miên Miên ở dưới suối vàng cũng có thể nhắm mắt được rồi.”

Tôi cố nén nước mắt, gật đầu nói: “Tuy chỉ là trắc phi nhưng muội ấy thật lòng thật dạ thích Vương gia, dù gì cũng coi như là đạt thành tâm nguyện.”

Cha nói: “May mà có con bỏ công bỏ sức ra giúp nó. Ta là người làm cha mà lại không thể cho nó và Miên Miên danh phận gì, đến cuối cùng vẫn phải nhờ đến con.”

“Ngọc Ẩn dù sao cũng là muội muội của con, muội ấy phải làm nô tỳ bao nhiêu năm như thế, lòng con cũng chẳng dễ chịu gì.” Tôi đưa tay lên lau nước mắt. “Cha mẹ cứ tạm thời ở lại nhà họ Thẩm, có điều đây dù sao cũng không phải kế lâu dài, chờ Chân phủ được tu sửa xong xuôi, cha mẹ hãy đón ca ca về đó để tiện chăm sóc.”

Cha bất giác ngẩn ra, cười gượng, nói: “Hoàng thượng cho phép ta và mẹ con quay về tham dự lễ thành thân của Ngọc Ẩn đã là đặc biệt khai ân, đâu thể nào ở lại kinh sư lâu dài được. Cha thấy con và các cháu ngoại đều vẫn khỏe là đã vui lắm rồi, không còn điều mong cầu gì hơn nữa.”

Trong mắt tôi lóe lên một tia sáng rực. “Cha mẹ đã trở về đây rồi, con quyết không để hai người phải quay lại vùng đất khỉ ho cò gáy đó nữa đâu. Tranh thủ lần này con phải tìm cách xin Hoàng thượng điều tra lại triệt để chuyện năm xưa, cha thấy trong những điều mà nhà họ Quản tố cáo có chỗ nào đáng nghi thì xin hãy viết ra toàn bộ, con sẽ nhờ người đi tra xét một phen.” Tôi nắm lấy bàn tay cha. “Mối oan khuất năm xưa gia đình chúng ta chịu tới bây giờ là đã đủ lắm rồi.”

Đêm ấy trăng vừa mới mọc, tôi liền mang đàn ra gảy, trong lòng tâm sự nặng mang, còn chưa ra tiếng nhạc thì dây đàn đã làm lòng tôi rối loạn. Trường tương tư giờ đây vẫn đang ở kề bên, nhưng người được ở bên y thì vĩnh viễn không phải là tôi nữa. Giống hệt như một câu chuyện cười trào phúng nhất, tương tư mà chẳng được ở bên nhau, rồi tôi còn phải trơ mắt nhìn muội muội của mình trở thành nữ tử có thể quang minh chính đại đứng cạnh y suốt đời suốt kiếp.

Vậy thì, xin hãy cho tôi đàn thêm một khúc để dứt mối tương tư, xóa tan những niềm hy vọng hão huyền.

Nín thở suốt một hồi lâu rồi tôi mới lại run rẩy đặt ngón tay lên những sợi dây đàn, trái tim như bị phủ dày sương tuyết lạnh băng. Mười ngón tay cùng nhẹ lướt, tiếng nhạc buồn thương như tỏ rõ lòng người, ngay đến nỗi cô đơn cũng phải bịt tai lại không đành lòng nghe. Cuối cùng dây đàn bất ngờ đứt đoạn, khúc nhạc kết thúc bằng một âm thanh hết sức chói tai.

Vầng trăng khuyết từng chút lên cao, tựa như chiếu vào Nhu Nghi điện còn chưa thắp đèn vô số bông hoa lê trắng ngần lạnh giá.

Vốn dĩ trong lòng vẫn còn một chút hy vọng nhỏ nhoi, dù rằng tôi đã là sủng phi bên cạnh huynh trưởng của y rồi, dù rằng tôi đã quen đắm mình ở nơi đáy biển ngập chìm trong tăm tối, nhưng tôi vẫn luôn hy vọng, hy vọng rằng có một ngày mình có thể trồi lên mặt biển hít thở tự do.

Nhưng giờ đây, tôi đã biết rõ đó chỉ là mong ước hão huyền, vĩnh viễn không thể nào trở thành hiện thực. Bởi vì, y đã sắp trở thành muội phu của tôi rồi. Số phận của tôi và y đã được ông trời định sẵn là như vậy.

Hai tiếng gõ cửa “cộc cộc” vang lên phá tan dòng suy nghĩ của tôi, Phân Nhi đứng ngoài bẩm báo: “Thục phi nương nương, nhị tiểu thư đến đây bái biệt nương nương.”

Tôi miễn cưỡng lấy lại chút tinh thần, sai Cận Tịch đi thắp đèn mở cửa.

Ngọc Ẩn mặc bộ hôn phục màu đỏ tươi trông vô cùng bắt mắt, lại kết hợp với khuôn mặt nửa vui mừng nửa e thẹn, vừa bước vào đã giống như một tia chớp soi sáng toàn bộ Nhu Nghi điện. Vì là trắc phi nên muội ấy không thể mặc đồ màu đỏ sậm như chính phi, nhưng nhìn vẫn vô cùng sặc sỡ và bắt mắt. Trên chiếc áo gấm có hai ống tay áo rộng thêu hình mãng xà bằng chỉ vàng ở chính giữa, bên rìa thì được tô điểm bằng hoa văn hình uyên ương và quả lựu, những chiếc cúc áo đều được làm bằng vàng ròng nạm hồng ngọc lấp lánh, ngoài ra trên tay còn khoác thêm một chiếc khăn mỏng màu