Hơi dừng một chút, tôi dịu dàng nói tiếp: “Nếu y thật sự cả đời không cưới hỏi, đối với bất kỳ ai mà nói cũng đều không có chỗ nào tốt cả.”
Ngọc Ẩn gật đầu thật mạnh. “Muội biết.”
Ánh trăng dìu dịu như dòng nước chảy vào trong điện, bộ đồ màu đỏ đượm nét vui tươi cũng như ánh lên những tia sáng màu xanh rất mông lung mịt mờ, tựa như đang nằm mơ một giấc mơ được nửa chừng thì bỗng giật mình thức giấc, gió mát thổi hiu hiu, tà váy dài bay phất phơ nhè nhẹ, Ngọc Ẩn nắm chặt lấy bàn tay tôi, khẽ hỏi: “Trưởng tỷ, năm xưa muội từng làm sai rất nhiều chuyện, tỷ không trách muội chứ?” “Tất nhiên là không rồi.” Tôi mỉm cười nhìn muội ấy, tình máu mủ nơi đáy lòng không ngớt trào dâng. “Muội là muội muội ruột thịt của ta, vậy mà bao năm nay lại phải ẩn giấu thân phận làm nô tỳ như thế, là ta và cha có lỗi với muội.”
Ngọc Ẩn lắc đầu. “Muội không dám nghĩ như vậy, kỳ thực… kỳ thực những lúc không có ai ở bên cạnh, cha đối xử với muội rất tốt, mẹ cả cũng chưa bạc đãi muội bao giờ.” Lắc đầu thật mạnh thêm cái nữa, Ngọc Ẩn lộ vẻ bất an. “Trưởng tỷ, có thể bầu bạn bên cạnh Vương gia, muội rất vui nhưng cũng rất sợ. Muội không sợ Vưu Tĩnh Nhàn, chỉ sợ là mình không làm nổi trắc phi. Muội sợ y sẽ ghét muội…” Muội ấy lay nhẹ cánh tay tôi. “Trưởng tỷ, kỳ thực trong lòng Vương gia chỉ có tỷ thôi, muội không biết mình nên làm trắc phi thế nào cho phải!”
Bóng cây hỗn loạn in lên cửa sổ, tựa như những mảng mực màu đen tung tóe ngổn ngang. Phía đằng xa có loài côn trùng không rõ tên gọi không ngừng kêu lên những tiếng “kẹc kẹc”, âm thanh đó vừa nhỏ lại vừa dày đặc, khiến bầu không khí có vẻ náo nhiệt lên mấy phần, tựa như có cơn mưa nhỏ, lại như có vô số con tằm đang ngấu nghiến cắn xé trái tim ai.
“Ta không biết.” Giọng nói của tôi nghe lạnh giá tựa nước sương đêm. “Muội muốn gì tự bản thân muội là người rõ nhất, nếu chỉ là được ở bên cạnh y, vậy thì hãy lặng lẽ đi theo bên cạnh y là được rồi; còn nếu muội muốn có được trái tim y, vậy thì hãy cố hết sức mà giành giật lấy. Bất kể lựa chọn thế nào muội cũng đều có thời gian là cả cuộc đời để thực hiện. Đối với muội mà nói, ta đã là người ngoài cuộc, cặp phu thê trong phủ Thanh Hà Vương là muội và y, do đó làm thế nào đều là ở muội.”
Ngọc Ẩn cúi đầu trầm tư, khuôn mặt sau cơn vui buồn toát ra một vẻ thuần khiết khó mà dùng lời miêu tả. Hồi lâu sau, trong mắt muội ấy bừng lên những tia thần thái vô cùng kiên nghị. “Trưởng tỷ, muội sẽ dốc hết sức mình đối xử thật tốt với Vương gia, muội cũng sẽ hiếu thảo với thái phi nữa.”
Ngọc Ẩn không nhắc tới Vưu Tĩnh Nhàn nhưng hiển nhiên ai cũng rõ, muội ấy không ưa gì Vưu Tĩnh Nhàn, bởi nàng ta đột nhiên chen ngang vào cuộc sống của muội ấy trong phủ Thanh Hà Vương sau này. Thế nhưng trước mặt Thái hậu, Ngọc Ẩn ngay cả năng lực phản bác cũng không có, bởi một khi phản bác, muội ấy sẽ vì “kém bề đức hạnh” mà mất đi niềm vui lớn lao không dễ gì có được này.
Do đó, muội ấy phải nhịn, phải chấp nhận sống chung với người khác.
Huyền Thanh, tôi không biết y sẽ chung sống với Ngọc Ẩn và Vưu Tĩnh Nhàn như thế nào, một người vốn chỉ mong tìm được một nữ tử tâm đầu ý hợp như y không ngờ lại đột nhiên có hai người thiếp, đó là một sự trào phúng nực cười biết bao nhiêu.
Tôi im lặng, Ngọc Ẩn, nếu có thể, xin nhờ muội trao cả phần tình cảm của ta cho y nữa.
Một hồi lâu sau tôi mới khẽ gật đầu, ân cần căn dặn: “Muội phải nhớ kĩ muội sắp trở thành trắc phi của thân vương rồi, sau này muội và ta phải cùng gánh lấy trọng trách chấn hưng nhà họ Chân.”
Ngọc Ẩn gật đầu thật mạnh, lại bái biệt tôi lần nữa.
Nhu Nghi điện, vàng làm xà, ngọc làm cột, màn gấm rèm châu, gió thổi vào cũng nặng mang đầy tâm sự. Trong điện, ánh dạ minh châu vằng vặc tựa ánh trăng rằm, ánh sáng tỏa ra từ vầng trăng khuyết trên trời thực là hoàn toàn thua kém, nên chẳng có ai buồn để tâm đâu mới thật sự là ánh trăng. Có điều trong khoảnh khắc này bất kể là thứ ánh sáng nào rọi tới, trái tim đang chất chứa nỗi buồn thương của tôi cũng chẳng thể bừng sáng lên được.
Suốt đêm không ngủ, hôm sau, ngay từ sớm tôi đã chải chuốt rồi thay xiêm y ổn thỏa. Các phi tần giao hảo với tôi đều tới đưa tiễn, ngay cả Diệp Lan Y cũng không mời mà tự đến. Tôi vốn sợ nàng ta thương tâm, lại không biết với tính tình của nàng ta thì sẽ gây ra rắc rối thế nào, do đó mới không mời, nào ngờ nàng ta lại vẫn xuất hiện trong một bộ đồ màu đỏ sậm thêu đầy những bông hoa hợp hoan bằng chỉ vàng bên trên. Nàng ta xưa nay vốn không thích mặc những bộ đồ màu sắc sặc sỡ, lần này ăn vận như vậy tới đây mọi người đều cảm thấy kinh ngạc vô cùng, ngay đến sự nổi bật vốn nên thuộc về Ngọc Ẩn cũng bị nàng ta phần nào đoạt mất. Nàng ta không hề chúc mừng Ngọc Ẩn, cứ thế đi tới bên cạnh tôi, khom người tỏ ý chào.
Ngọc Ẩn trong bộ xiêm y rực rỡ bước tới bái biệt tôi lần cuối, tiếng trống tiếng nhạc vang lên tưng bừng. Tiểu Doãn Tử đã thay đồ màu đỏ đi vào bẩm báo: “Giờ lành đã tới, trong vương phủ mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa, Vưu tiểu thư bên phía phủ Bái Quốc công cũng đã khởi hành, nhị tiểu thư có thể đi được rồi.”
Tô