The Soda Pop
Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Hậu cung Chân Huyên truyện – Phần 3

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327573

Bình chọn: 8.00/10/757 lượt.

lộ vẻ giận dữ. “Thế là cô liền hãm hại nhà họ Chân ta như thế đúng không?”

Cố Giai Nghi đau xót nói: “Ngày đó ta đang cơn giận, Quản Lộ lại nói với ta là Chân công tử sau khi bình định Nhữ Nam Vương thì kiêu căng, ngạo ngược, kéo bè kết cánh, hơn nữa trong hôm cầm quân tới tấn công phủ Nhữ Nam Vương còn mấy lần tỏ thái độ chần chừ. Khi đó ta nghe mà vô cùng kinh hãi, rồi y còn nói Hoàng thượng đã nổi lòng nghi ngờ và trách phạt người muội muội ở trong cung của Chân công tử, còn ta và Chân công tử thì đã từng gây ầm ĩ một hồi, dù chỉ là đóng kịch nhưng người khác cũng sẽ cho rằng là thật, đến khi đó, nếu Hoàng thượng truy xét thì không chỉ mình ta mà ngay đến các tỷ muội và tú bà ở Lưu Hoan các cũng không thể nào toàn mạng. Ta từ nhỏ đã sống ở Lưu Hoan các, tuy tú bà nuôi ta là vì tiền tài nhưng cũng có ơn dưỡng dục nhiều năm, lại còn các tỷ muội ở Lưu Hoan các nữa, bọn họ đều vô tội.”

“Sau đó, hắn liền nói với cô là nếu cô chịu đứng ra tố cáo thì mọi người trong Lưu Hoan các sẽ đều được an toàn đúng không?”

“Đúng vậy.” Cô ta cúi gằm mặt, vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo ban đầu dần biến mất. “Ta tự biết mình xuất thân thấp kém, bình sinh hận nhất là bị người khác coi thường, do đó trong cơn tức giận đã phạm phải sai lầm lớn. Phải tới ba năm sau khi nhà họ Chân xảy ra chuyện, ta mới dần biết được thì ra có rất nhiều việc ta đã hiểu lầm, thế nhưng sai thì cũng đã sai rồi, ta không biết phải làm sao mới có thể bù đắp được.”

Tôi thổn thức nói: “Cô quả có hồ đồ nhưng cũng là vì tình mà ra. Lúc xưa nếu là người khác đứng ra tố cáo chưa chắc Hoàng thượng đã tin, tiếc rằng lại là cô.” Tôi cố nén cơn giận trong lòng, nhẹ nhàng nói tiếp: “Có điều, ta vẫn phải cảm ơn cô vì đã chăm sóc cho ca ca ta.”

Cô ta hơi nhướng mày. “Nương nương cũng biết việc ấy ư?”

“Sau khi ca ca thần trí thất thường, ta từng tới thăm huynh ấy một lần, đám người gác cửa nghe thấy động tĩnh còn tưởng là Cố tiểu thư, ngoài Giai Nghi cô nương ra chắc ca ca ta không quen biết vị Cố tiểu thư nào khác.”

Cố Giai Nghi gượng cười thê lương. “Công tử biến thành bộ dạng như bây giờ hoàn toàn là do một tay ta gây ra, ta chỉ còn biết cố hết sức bù đắp thôi.” Trong mắt cô ta rưng rưng ánh lệ. “Vị công tử hào hoa, tuấn tú trước đây không ngờ lại trở nên như vậy, đó quả thực là lỗi của ta. Nhưng năm xưa khi ta nóng giận thật sự chưa từng nghĩ tới hậu quả này. Ngày Chân công tử bị lưu đày, ta nghe nói thiếu phu nhân và tiểu công tử đột ngột qua đời, còn từng cất công đi nghe ngóng tin tức một phen.”

Tôi bất giác lòng thầm máy động, nôn nóng hỏi: “Ồ? Tẩu tẩu với Trí Ninh có đúng là đã chết vì sốt rét không?”

“Ta có hỏi tên ngỗ tác khám nghiệm tử thi rồi, quả đúng là chết vì sốt rét.” Cô ta trầm ngâm nói. “Mùa đó vốn hiếm khi xuất hiện bệnh sốt rét, ta không khỏi sinh nghi, sau khi mua chuộc ngỗ tác thì được biết trong căn phòng giam giữ thiếu phu nhân và tiểu công tử có một con chuột chết vì sốt rét, mà trên người thiếu phu nhân và tiểu công tử đều có rất nhiều dấu vết bị chuột cắn, trông thê thảm vô cùng.”

Tôi đau xót tột cùng, đồng thời cũng cảm thấy việc này cực kỳ khả nghi. “Sốt rét là bệnh rất dễ truyền nhiễm, nếu có một con chuột mắc bệnh ắt sẽ lây lan rất nhanh. Vậy trong nhà lao còn có ai khác bị sốt rét nữa không?”

Cố Giai Nghi lắc đầu. “Không. Ngoài thiếu phu nhân và tiểu công tử vốn bị nhốt riêng, không ai khác bị lây bệnh cả.”

Toàn thân tôi run lên lẩy bẩy, cơ hồ không dám nghĩ tiếp, Ngọc Nhiêu thì đã khóc không thành tiếng. “Đại tỷ tỷ, con chuột đó chắc chắn là do người ta cố ý thả vào để cắn Trí Ninh và tẩu tẩu. Bọn họ… bọn họ thật độc ác quá!”

Tôi nắm chặt hai tay, móng tay cắm sâu vào trong da thịt. “Là Quản Lộ đúng không?”

Cố Giai Nghi nói ngay: “Không phải, khi đó y chỉ biết là thiếu phu nhân và tiểu công tử đã qua đời chứ không biết là qua đời như thế nào, ta đã thử thăm dò vài lần, y quả thực không liên quan gì tới chuyện này.”

“Nhà họ Chân năm xưa nhà tan cửa nát, cha mẹ ta đã già mà còn bị biếm đến đất Xuyên Thục, ca ca tới Lĩnh Nam rồi vẫn bị kẻ gian hãm hại đến nỗi phát điên, tẩu tẩu và Trí Ninh thì chết thảm. Cô nương đã tận mắt nhìn thấy tấn thảm kịch của nhà họ Chân, lại biết rõ bên trong kỳ thực có rất nhiều điều giả dối, vậy ta xin hỏi cô nương, cô nương có bằng lòng sửa chữa sai lầm ngày trước không?”

Cô ta suy nghĩ một chút rồi đáp: “Hôm nay ta đã chịu tới đây rồi, nương nương muốn hỏi gì xin cứ tự nhiên.”

“Huynh đệ Quản Lộ vốn giao hảo với ca ca ta nhưng đột nhiên trở mặt, bị lợi ích làm mờ mắt cố nhiên là một nguyên nhân, nhưng sau lưng hắn nhất định vẫn còn người khác. Cô nương đã từng qua lại với Quản Lộ, có biết người đó là ai không?”

“Từ đầu chí cuối đều là Quản Lộ liên hệ với ta, tuy cũng từng nghe nói hắn có dính dáng tới vị quý phụ nào đó trong cung, nhưng rốt cuộc là ai thì ta cũng không rõ.”

“Cô nương thật sự không rõ?”

“Ta đã hổ thẹn với Chân công tử lắm rồi, thực không dám nói dối nửa câu.”

Tôi chăm chú nhìn cô ta một lát, sau đó liền đưa giấy bút tới. “Vừa rồi cô nương nói là bằng lòng sửa chữa sai lầm ngà