Old school Easter eggs.
Hậu cung Chân Huyên truyện

Hậu cung Chân Huyên truyện

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328131

Bình chọn: 7.00/10/813 lượt.

ăng lực bị hạ nhân lừa bịp chủ tử.

Cận Tịch tiến lên nói : “ Hôm nay tiểu chủ đã mệt mỏi, nô tỳ dìu người đi nghỉ.”

Tôi nghi hoặc nói : “ Không dẫn ta đi tham kiến các phi tần khác sao?” ( cung tần : phi tần chưa đc thị tầm, phi tần : người đc thị tẩm )

Cận Tịch đáp : “ Tiểu chủ không biết, Đường Lê Cung không có chủ, hiện giờ có Hoàn quý nhân là cao nhất.”

Tôi vừa định hỏi trong cùng còn người nào ở, Cận Tịch lanh lợi, biết ý tôi, đáp : “ Ngoài ra, phía đông điện có Thuần thường ở, tiến cung được 4 ngày, Tây điện có Sử mỹ nhân, tiến cung đã được 3 năm . Chờ một chút sẽ đi gặp quý nhân.”

Tôi mỉm cười nói 1 câu : “ Được.”

Cận Tịch dìu tôi vào hậu đường . Hậu đường lấy tượng điêu khắc hoa lê vạn phúc vạn thọ được ngăn cách bởi khuôn giá ngọc lưu ly, chia làm 2 phần, bố trí rất tao nhã .

Tôi vui vẻ hỏi Cận Tịch : “ Thôi cô cô là người ở nơi nào? Ở trong cung đã hầu bao lâu rồi ?”

Sắc mặt nàng ấy sợ hãi, lập tức quỳ xuống nói : “ Nô tỳ không dám. Tiểu chủ cứ gọi thẳng tiện danh nô tỳ …”

Tôi đưa tay đỡ nàng lên, cười nói : “ Làm gì sợ hãi thế ? Trước nay ta không có quy tắc đã quen rồi, tuy danh phận chúng ta là chủ tớ, nhưng cô cô hơn tuổi ta, kính sư trọng lão, trong lòng ta rất kính trọng người . Nào, cô cô đứng lên mà nói.”

Lúc này nàng ấy mới đứng dậy, có một loại tình cảm cảm kích, cung kính đáp : “ Tiểu chủ nói như vật thật sự là giết nô tỳ. Nô tỳ là người Vĩnh Châu, tiến cung từ nhỏ, lúc trước hầu hạ Thái phi. Nhưng vì chân tay vụng về mới chỉ điều đến đây làm.”

Ta cười phát ra tiếng, ngữ khí nhẹ nhàng : “ Người từng hầu hạ Thái phi nhất định rất thận trọng . Ta có người hầu hạ giỏi như thế, về sau việc trong cung làm phiền cô cô và Khanh công công xử lý.”

Sắc mặt nàng hơi đỏ lên, khẩn thiết nói : “ Có thể phụng dưỡng tiểu chủ là phúc phận của nô tỳ. Nô tỳ sẽ tận tâm tận lực.”

Tôi quay đầu gọi Hoán Bích, nói : “ Lấy một đôi vòng tay tặng cho Thôi cô cô.” Lại dặn bảo Hoán Bích cầm chút kim bảo thưởng cho Khang Lộc Hải.

Khang Lộc Hải tiến vào cung kính và cảm tạ, sau khi dìu tôi đi ngủ, rồi xử lý việc vặt trong cung.

Q.1 – Chương 4: Hoa Phi Thế Lan.

Quá giờ ngủ trưa, Cân Tịch dắt cung nữ đi theo, Bội Nhi cùng Tinh Thanh, Cúc Thanh hầu hạ tôi mặc quần áo . Tuổi bọn họ cũng không lớn, Bội Nhi khoảng 14, 15 tuổi, Tinh Thanh và Cúc Thanh lớn hơn một chút, chắc là 18, đi theo Cận Tịch học quy củ hầu hạ chủ tử .

Mới mặc xong, thái giám Tiểu Ấn Tử ở ngoài cửa báo tin Sử mỹ nhân và Thuần Thường đến thăm tôi.

Sử mỹ nhân dáng người thon thả, có chút tư sắc, nhất là cái mũi . Nó rất đẹp . Ánh mắt nàng ta có chút đượm buồn, chắc cuộc sống trong cung buồn tẻ quá, có lễ độ với tôi, thậm chí còn có chút nịnh hót. Thuần Thường tuổi còn nhỏ, mới mười ba tuổi, vóc dáng nhỏ xinh, hồn nhiên, trên mặt còn có nét trẻ con . Mọi người khách sáo lễ độ, ngồi xuống uống trà.

Tuy rằng Sử mỹ nhân chức vị kém tôi vài bậc, dù sao cũng là hơn tôi mấy tuổi, lại tiến cung sớm, tôi nhường nàng ta, luộn mồm gọi “ Sử Tỷ tỷ”, rồi sai người đem điểm tâm đến ngồi ăn cùng nhau . Thuần thường tại nhỏ tuổi đã bị tiến cung, vẫn còn nhút nhát khi ăn. Tôi sai người đổi nước uống cho muội đó, lại làm thêm bánh ngọt, bánh cuộn thừng, bánh phù dung cho muội đó ăn. Quả nhiên muội ấy rất vui mừng, chưa gì đã gọi tôi với cái tên rất thân mật “ Hoàn tỷ tỷ.”

Tôi thật tình rất thích muội ấy, nhớ tới trong nhà có Ngọc Diêu và Ngọc Phiêu . Từ lúc chúng nó mới chập chững biết đi, tôi còn đặc biệt làm bánh điểm tâm cho chúng nó ăn.

Nhìn các nàng đều tự trở về tẩm cung, tôi nói với Cận Tịch : “ Sử mỹ nhân trông thật xinh đẹp.”

Cô cô hơi sửng sốt lập tức kịp phản ứng . Lướt qua 4 phía thật nhanh, mắt thấy không có người, Cận Tịch đến gần tôi, nói một câu : “ Hoa phi tài mạo song toàn, được sủng ái nhất hậu cung.” Lòng tôi âm thầm khen cô cô thận trọng từ lời nói đến việc làm, câu nói này tuy có vẻ ông nói gà bà nói vịt nhưng trong lòng tôi cũng hiểu rõ Sử mỹ nhân đã không được sủng ái.

Khó trách vừa rồi tôi thấy nàng ta có chút cổ quái, xen lẫn ghen tị, giọng điệu khiêm tốn . Chắc là muốn tôi lấy được sủng ái rồi hi vọng thân thiết với tôi được vua đồng ý . Tôi khẽ lắc đầu, chỉ cảm thấy nàng ta đáng thương .

Một mình ăn bữa tối, thấy Cận Tịch dẫn Lưu Chu, Hoán Bích khoanh tay đứng một bên, ngoài cửa còn có Cung nữ và công công, đứng không một tiếng động, ngay cả hơi thở nặng cũng không nghe thấy, thầm nghĩ quy củ trong cung nghiêm ngặt, không có gì sánh bằng được.

Dùng bữa cơm xong, có tiểu cung nữ dâng trà đến. Phương Nhược cô cô có từng nói qua : trong cung, khi dùng xong bữa cơm phải súc miệng để lau miệng đầy mỡ . Tôi nhấp một ngụm, cười nói : “ Các người nên ăn gì đi. Đừng vì hầu hạ ta mà tự để mình đói bụng.”

Vài người vội vàng vâng dạ mang thức ăn đi.

Tôi tự đi vào buồng lò sưởi nghỉ tạm, nhìn đối diện ghế bằng gỗ ỷ đồng có khắc hoạ hoa văn, nỗi lòng mờ mịt như nước, đều hỗn loạn giống như lớp chằng chịt hoa văn kia .

Một đêm vắng vẻ .

Ngày thứ 2, sau khi chải đầu rửa mặt xong, dùng đồ ăn sáng, Khang Lộc Hải đứng ngoài cửa lan