XtGem Forum catalog
Hậu cung Chân Huyên truyện

Hậu cung Chân Huyên truyện

Tác giả: Lưu Liễm Tử

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327980

Bình chọn: 9.5.00/10/798 lượt.

à ca ca muốn gặp tôi cũng phải nói chuyện qua mành che . Mẹ và các muội muội được gặp một ngày 1 lần, nhưng phải theo lễ nghĩa cấp bậc thỉnh an tôi.

Lăng Dung và tôi đều là phi tần, có thể gặp nhau thường xuyên.

Xem ra chỉ có Lăng Dung dễ chịu hơn tôi. Muội ấy không có người thân bên cạnh, không cần trơ mắt nhìn người nhà mình hành lễ với mình .

Phong hào “ Hoàn quý nhân” tượng trưng cho tôi đã là người của thiên tử, tuy rằng là phi tần bậc thấp . Nhưng cha mẹ huynh muội cũng phải quỳ xuống thỉnh an với tôi. Mỗi lần nhìn phụ thân quỳ gối, trong miệng kính cẩn đọc : “ Hoàn quý nhân cát tường, quý nhân tiểu chủ phúc thọ an khang.” Sau đó cúi xuống nhìn đất, không dám nhìn tôi, trong lòng tôi thật khó chịu.

Như thế vài lần, tôi không thấy phụ thân đến nữa, chỉ có Ngọc Diêu và Ngọc Phiêu thay phụ thân đến hỏi thăm tôi, cũng nào cha cũng nhờ các muội í dặn tôi chú ý đến sức khoẻ .

Từ sáng sớm mỗi ngày tôi và Lăng Dung được Phương Nhược cô cô giảng giải quy củ trong cung, buổi trưa nghỉ ngơi, buổi chiều lại học lễ tiết, đứng thẳng, đi đường, thỉnh ăn, tư thế chờ ăn cơm. Tôi và Lăng Dung học khá nhanh . Thời gian rảnh rỗi thì được nghe Phương Nhược cô cô kể chuyện trong cung. Hoá ra cô cô là cung nữ bên cạnh thái hậu, tính tình ngay thẳng, là một thị hầu cực kì chu đáo . Phương Nhược ít đề cập đến chuyện trong cung, dần dần sớm chiều ở chung, tuy chỉ nói qua, tôi cũng hiểu tình hình trong cung như nào rồi .

Hoàng Thượng Huyền lăng năm nay 26 tuổi, năm 12 tuổi đã lấy vợ, người đó chính là cháu họ của Đương Kim Thái hậu – Chu Nhu Tắc . Mặc dù Hoàng Hậu lớn hơn Hoàng Thượng 2 tuổi, nhưng là người đoan trang thanh tao lịch sự, lúc bấy giờ Hoàng Hậu được xưng là “Uyển ế có phụ đức, mỹ ánh tiêu phòng”, cùng Hoàng Thượng nâng khăn sửa túi, rất ân ái, cũng rất được lòng người trong Hậu cung. Ai ngờ năm năm sau, Hoàng Hậu khó sinh đã băng hà, ngay cả tiểu hoàng tử cũng không bảo vệ được . Hoàng Thượng đau lòng rất nhiều, đặt hiệu cho nàng là “ Thuần Nguyên Hoàng Hậu”. Vì tưởng nhớ thê tử, ngài lập muội muội của Hoàng Hậu là Chu Nghi Tu làm Hoàng Hậu, mặc dù đương kim hoàng hậu không phải là quốc sắc, nhưng rất hiền lương . Hoàng Thượng đối với nàng ấy có kính trọng. Vì Hoàng Thượng còn trẻ, lúc Hoàng hậu Thuần Nguyên băng hà, khó tránh khỏi các phi tần khác tranh giành sự sủng ái của Hoàng Thượng. Hiện giờ, người được sủng ái nhất chính là Hoa Phi họ Mộ Dung Thế Lan của Mật Tú Cung. Truyền thuyết nói nàng ta cũng khá khuynh thành, biết tạo niềm vui cho Hoàng Thượng, trong cung không ai dám đối địch với nàng, chứ đừng nói là các phi tần khác, ngay cả Hoàng Hậu cũng phải nhường nàng ta mấy phần .

Lẽ ra, Hoàng Hậu là cháu họ của Thái Hậu thì Thái Hậu sẽ bênh vực người nhà mà không ngồi yên như vậy. Tôi nghĩ Thái Hậu là người giỏi giang, hồi Hoàng Thượng tuổi còn nhỏ, 3 năm buông rèm chấp chính …. Đoạt lại chính quyền trong tay Nhiếp Chính Vương, cũng tự tay diệt thế lực Nhiếp Chính Vương, nên bây giờ mới có ngày hôm nay . Từ lúc băng đảng Nhiếp Chính Vương không còn, Thái Hậu lâm bệnh nặng, chắclà vì lao lực quá độ, vì thế lùi bước, trừ bỏ chính quyền, chuyên tâm thờ Phật, không nhúng tay vào chuyện triều đình và hậu cung, tất cả mọi chuyện giao cho Hoàng Thượng và Hoàng Hậu xử lý .

Hơn nữa, phi tần trong cung có rất nhiều.. Tôi – Mi Trang tỷ và Lăng Dung là nhóm cung tần có chức vị thấp nhất, chưa được gọi là phi, chỉ có thể xưng là “tiểu chủ”, ở các lầu gác trong cung, điện vô chủ . Chỉ có quý tần tam phẩm mới được xưng là “chủ tử’ hoặc ‘Nương Nương’, có tư cách trở thành phi tần, chủ cung điẹn, phụ trách công việc trong cung . Phi tần hậu cung tuy không ít, nhưng từ lúc Hoàng Hậu hiện giờ được sắc phong từ chức quý phi, vị trí Quý- Thục – Hiền – Đức – Tứ phi chính nhất phẩm vẫn được để trống. Phương Nhược cô cô từng nói thầm với ta, với dung mạo và tư chất của ta, được phong lam Tứ phi là chuyện sớm muộn. Tôi chỉ mỉm cười, đổi chủ đề khác.

Từ sau khi Thánh chỉ đến, mẫu thân và Ngọc Diêu vội vàng chuẩn bị cho tôi 1 số đồ trang sức quần áo không thể thiếu . Lăng Dung ở nhà tôi, cũng được đối xử bình đẳng với tôi, cũng chuẩn bị một số quần áo không thể thiếu cho Lăng Dung.

Tuy rằng không thể gặp Mi Trang tỷ, người nhà cũng không tuỳ tiện gặp, nhưng tình cảm tôi và Lăng Dung ngày càng thân thiết. Mỗi ngày như hình với bóng, tỷ muội hợp nhau, ngay cả một cây ngọc trâm cũng thay phiên nhau cài .

Dù thế, tâm trạng của tôi cũng không được thoải mái . Trong lòng nóng nực, khoé miệng mọc mụn khiến cho Lăng Dung và Tiêu di nương nôn nóng suốt đêm dùng bài thuốc cổ truyền ở quê nhà quét lên cho tôi, mới dần dần hết .

Chú thích :” Uyển ế có phụ đức, mỹ ánh tiêu phòng” : Tư Mã Viêm có 2 hoàng hậu cùng mang họ Dương. Bà thứ nhất là Dương Diễm, bà thứ hai là Dương Chỉ . Dương Diễm ( 238 -274) bị bệnh mất ở Lạc Dương, năm 37 tuổi, thuỵ hào Võ Nguyên Hoàng Hậu.

Q.1 – Chương 3

Buổi tối trước ngày tiến cung, người nhà có thể gặp mặt để tiễn đưa, cha mẹ, ca ca và hai muội muội đến thăm tôi. Phương Nhược cô cô dặn các cung nữ